Bố mẹ tôi làm mâm cơm quê, toàn đồ sạch để mời con rể tương lai đến ăn mà không ngờ anh không thèm động đũa lấy 1 miếng, lại còn hỏi rất vô duyên “cơm như cho cú///n ăn” rồi đứng dậy đi về thẳng, nào ngờ 30 phút sau cả nhà nhận được điện thoại báo tin dữ điến:;g người của con rể…
Bố mẹ tôi làm mâm cơm quê, toàn đồ sạch để mời con rể tương lai đến ăn mà không ngờ anh không thèm động đũa lấy 1 miếng, lại còn hỏi rất vô duyên “cơm như cho cú///n ăn” rồi đứng dậy đi về thẳng, nào ngờ 30 phút sau cả nhà nhận được điện thoại báo tin dữ điến:;g người của con rể…
Hôm ấy, bố mẹ tôi dậy từ tờ mờ sáng, lật đật ra vườn bắt gà, ra ao kéo cá, vào vườn hái rau. Tất cả chỉ để chuẩn bị một mâm cơm quê, tươm tất nhưng giản dị, mời con rể tương lai về ăn lần đầu. Mẹ tôi còn thì thầm:
– “Đồ quê không bằng thành phố, nhưng ít nhất sạch sẽ, t::ử tế, mong nó quý trọng tấm lòng.”
Đến bữa, cả nhà hồi hộp chờ. Vậy mà vừa ngồi xuống, anh con rể tương lai cau có nhìn mâm cơm, gắp thử miếng rau rồi buông đũa, lạnh lùng buông một câu:
– “Cơm này cho cú/n ăn thì đúng hơn.”
Cả nhà ch-ế//t lặng. Tôi nghẹn đến đỏ mặt, bố tôi tím tái không nói thành lời, còn mẹ run run đặt thêm bát canh gà:
– “Con thử nếm đi, gà nhà nuôi, không hóa chất đâu…”
Anh ta chẳng thèm đụng đũa, hất ghế đứng dậy đi thẳng, để lại cả mâm cơm nguội ngắt và bầu không khí nặng nề như có ai bóp nghẹt. Tôi tủi nhục muốn khóc òa.
Cả nhà còn đang bàn tán thì đúng 30 phút sau, điện thoại nhà tôi réo vang. Đầu dây bên kia là giọng run rẩy của một người lạ:
– “Có phải người nhà anh Tuấn không? Anh ấy… vừa gặp ta-i nạ-n… xe lao thẳng xuống ruộng, giờ đang cấ;/p cứu.”
Cả nhà chế///t sững. Mẹ tôi ôm ngự//c ngã khụy, bố vội chụp lấy cái ghế. Tôi run bần bật, trí óc trống rỗng.
Nhưng điều khiến mọi người đi-ếng người hơn là khi vào bệnh viện, chưa kịp thấy mặt anh, đã thấy hai người phụ nữ khác – một già một trẻ – đang khóc ngất bên ngoài phòng cấp cứu. Hóa ra…

…hóa ra, người phụ nữ lớn tuổi là mẹ ruột của anh, còn cô gái trẻ – chừng đôi mươi, ăn mặc sành điệu – lại đang nắm chặt tay bà, gọi “mẹ” ngọt lịm.
Khi thấy tôi và bố mẹ, bà sững người, còn cô gái kia quay sang, giọng nghẹn ngào:
– Con chỉ mới bảo anh ấy đừng về quê vội, thế mà…
Tôi như chết đứng. Mẹ tôi bấu lấy tay tôi:
– Con… con nói gì? Nó gọi mẹ của ai?
Bà mẹ ấy bối rối nhìn chúng tôi, ánh mắt tránh né:
– Tôi… xin lỗi. Tôi không biết hôm nay thằng Tuấn hẹn qua nhà cô bác. Nó nói đi công tác, ai ngờ…
Câu nói còn dang dở thì cửa phòng cấp cứu bật mở. Một y tá hối hả bước ra, lắc đầu:
– Người nhà anh Tuấn phải không? Chúng tôi đã cố gắng hết sức…
Tiếng khóc bật ra cùng lúc từ ba phía – tôi, mẹ tôi, và cô gái kia. Nhưng mỗi người khóc vì một lý do khác nhau.
Tôi không còn nghe rõ ai nói gì nữa. Trong đầu chỉ vang lại câu nói buổi trưa:
“Cơm này cho cún ăn thì đúng hơn.”
Chỉ vài tiếng sau, tôi đứng lặng trước nhà xác, nhìn tấm khăn trắng phủ lên gương mặt anh. Bên cạnh, cô gái trẻ run rẩy quỳ xuống, nói trong tiếng nấc:
– Em xin lỗi… nếu không vì em níu lại, anh đã không phóng xe đi trong tức giận như thế…
Tôi bàng hoàng. Thì ra, người mà anh ta vội vã bỏ đi không phải chỉ vì “bữa cơm quê”, mà vì tin nhắn của cô nhân tình trẻ vừa ghen tuông, đòi gặp.
Mẹ tôi ngồi bệt xuống hành lang, lẩm bẩm:
– Người sống khinh tấm lòng, đôi khi chẳng kịp xin lỗi người thương…
Còn tôi, nhìn lại bàn tay vẫn còn vương mùi mắm gừng của bữa cơm chiều, chỉ thấy cay xè mắt.
Cái chết của anh ta không khiến tôi hả hê – chỉ để lại một bài học quá đắt giá:
Người ta có thể chọn món ngon, chọn người sang, nhưng đừng bao giờ coi thường một bữa cơm thật lòng.