Mẹ tôi vừa mất chưa đầy một ngày, mẹ chồng đã xông thẳng vào linh đường, giật khăn tang trên đầu tôi ném xuống đất: “Khóc đủ chưa?

Mẹ tôi vừa mất chưa đầy một ngày, mẹ chồng đã xông thẳng vào linh đường, giật khăn tang trên đầu tôi ném xuống đất: “Khóc đủ chưa? Tối nay nhà tôi có khách, về nấu cơm! Người chết rồi cô ngồi đây diễn hiếu thảo cho ai xem?” Tôi nhặt khăn lên, bà lại đá đổ chậu hoa trước di ảnh mẹ rồi quát: “Không về thì từ nay đừng bước vào nhà họ Cố!” Chồng đứng ngoài cửa không nói một câu. Nhưng khi mẹ chồng quay lưng định đi, người phụ trách tang lễ bỗng gọi bà lại: “Bà Cố, người mất có để riêng cho bà một thứ.”… Truyện Hay

“Khóc đủ chưa? Tối nay nhà tôi có khách, về nấu cơm!”

Giọng Lương Tú Phân vang lên giữa linh đường khiến tất cả họ hàng đang thắp hương đồng loạt quay lại.

Mẹ tôi mất chưa đầy một ngày.

Di ảnh còn mới, hương trước bàn thờ vẫn cháy đỏ, tôi vẫn mặc bộ đồ tang trắng, hai mắt sưng đến mức gần như không mở nổi.

Vậy mà mẹ chồng tôi đã từ Tô Châu chạy thẳng tới Hàng Châu, không phải để thắp cho mẹ tôi một nén hương.

Bà bước đến, giật phăng chiếc khăn tang trên đầu tôi ném xuống đất.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người



“Người chết rồi, cô ngồi đây diễn hiếu thảo cho ai xem?”

Tôi chết lặng.

“Mẹ…”

“Đừng gọi tôi là mẹ!”

Lương Tú Phân lạnh lùng phủi tay.

“Bảy giờ tối nay bác cả và mấy cổ đông của Cố thị đến nhà. Cảnh Xuyên đã nói cô nấu món cá quế sóc rất được. Mau về chuẩn bị.”

Tôi nhìn bà như không tin vào tai mình.

“Mẹ ruột con vừa mất.”

“Thì sao?”

Bà nhướng mày.

“Cô ngồi đây thêm một đêm, bà ấy sống lại được à?”

Một người dì của tôi không chịu nổi, bước tới: “Thông gia, chị nói vậy có quá đáng không?”

“Chuyện nhà họ Cố, người ngoài đừng xen vào.”

Lương Tú Phân quay sang tôi.

“Tôi cho cô mười phút.”

Tôi cúi xuống nhặt khăn tang.

Đúng lúc ấy, bà bất ngờ đá vào chậu hoa cúc trắng cạnh chân.

Choang!

Chậu sứ đổ xuống ngay trước di ảnh mẹ.

Tôi bật dậy.

“Bà làm gì vậy?”

Đây là lần đầu tiên sau sáu năm làm dâu tôi không gọi bà một tiếng “mẹ”.

Sắc mặt Lương Tú Phân lập tức thay đổi.

“Cô vừa gọi tôi là gì?”

Tôi siết chiếc khăn tang trong tay.

“Bà có thể coi thường tôi, nhưng đây là linh đường của mẹ tôi.”

Bà bật cười.

“Cuối cùng cũng lộ bản tính rồi?”

Rồi bà chỉ thẳng vào mặt tôi.

“Tô Vãn Ninh, cô đừng quên sáu năm trước cô bước vào nhà họ Cố bằng hai bàn tay trắng. Nhà cô ở cái ngõ cũ kỹ này, mẹ cô bán cả căn nhà nhỏ cũng chưa chắc mua nổi một phòng vệ sinh ở biệt thự nhà tôi.”

Tôi nghe từng chữ, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Sáu năm kết hôn với Cố Cảnh Xuyên, tôi chưa từng lấy một đồng gửi về cho mẹ.

Không phải vì tôi không muốn.

Mà vì mỗi tháng, toàn bộ tiền lương của tôi đều bị mẹ chồng giữ với lý do “con dâu phải biết vun vén cho nhà chồng”.

Đến viện phí những ngày cuối của mẹ, tôi cũng phải bán chiếc vòng ngọc bà ngoại để lại.

Tôi nhìn ra ngoài cửa.

Cố Cảnh Xuyên, ba mươi ba tuổi, phó tổng giám đốc Cố thị, vẫn đứng đó trong chiếc áo khoác đen.

Tôi nhìn anh.

“Cảnh Xuyên, anh cũng muốn em về?”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Anh tránh mắt.

Một lúc sau mới nói:

“Vãn Ninh, bác cả hiếm khi đến. Em về nấu một bữa rồi sáng mai anh đưa em quay lại.”

Tôi bật cười.

“Mẹ em đang nằm trong quan tài.”

“Anh biết.”

“Anh biết?”

Tôi nhìn người đàn ông mình đã gọi là chồng suốt sáu năm.

“Vậy tại sao từ lúc mẹ nhập viện đến khi bà mất, anh chưa từng đến lấy một lần?”

Cố Cảnh Xuyên cau mày.

“Đừng làm ầm lên trước mặt mọi người.”

Lương Tú Phân lập tức chen vào:

“Nó còn phải quản lý công ty, chẳng lẽ bỏ cuộc họp chỉ vì mẹ cô bệnh?”

Tôi không nói nữa.

Bởi đúng lúc ấy, điện thoại của Cố Cảnh Xuyên sáng lên.

Một tin nhắn WeChat hiện trên màn hình.

“Anh Cảnh Xuyên, tối nay em mặc chiếc váy anh mua nhé?”

Người gửi: Mạn Mạn.

Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Tôi ngẩng đầu.

“Khách tối nay… có Hứa Mạn Mạn?”

Cố Cảnh Xuyên lập tức tắt màn hình.

“Không liên quan đến em.”

Lương Tú Phân lạnh giọng:

“Mạn Mạn là con gái nhà họ Hứa. Người ta có giáo dục, có gia thế, biết đối nhân xử thế. Không giống một số người…”

Bà nhìn bộ tang phục trên người tôi.

“…chỉ biết mang xui xẻo về nhà chồng.”

Tôi chưa kịp đáp, bà đã quay người.

“Không về thì từ nay đừng bước vào nhà họ Cố!”

Không gian bỗng im phăng phắc.

Tôi nhìn theo bóng lưng bà, rồi chậm rãi quỳ xuống nhặt từng cành hoa cúc vương dưới đất.

“Được.”

Cố Cảnh Xuyên khựng lại.

“Em nói gì?”

Tôi đặt hoa trở về trước di ảnh mẹ.

“Cánh cửa nhà họ Cố, tôi không bước vào nữa.”

“Tô Vãn Ninh!”

Lương Tú Phân quay phắt lại.

Nhưng đúng lúc bà định nổi giận, một người đàn ông trung niên mặc vest đen từ phòng trong bước ra.

Ông là Trương Minh Đức, người phụ trách tang lễ mà mẹ tôi đã tự liên hệ trước khi nhập viện.

“Bà Cố, xin chờ một chút.”

Lương Tú Phân cau mày.

“Ông gọi tôi?”

Ông Trương gật đầu.

“Người mất có để riêng cho bà một thứ.”

Mẹ chồng tôi bật cười khẩy.

“Cho tôi?”

Ông Trương không đáp.

Ông mở chiếc tủ nhỏ bên cạnh bàn thờ, lấy ra một phong bì màu nâu đã được niêm phong.

Nhưng khi nhìn thấy dòng chữ viết tay bên ngoài, sắc mặt Lương Tú Phân bỗng trắng bệch.

Bởi trên đó không viết tên bà.

Chỉ có một dòng:

“Gửi người đã mang con gái tôi đi khỏi Hàng Châu hai mươi sáu năm trước.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Cố Cảnh Xuyên bước tới.

“Mẹ, chuyện này là sao?”

“Im miệng!”

Lương Tú Phân đột nhiên quát lớn rồi lao tới giật phong bì.

Nhưng ông Trương lập tức lùi lại.

“Xin lỗi. Bà Tô có dặn, trước khi giao thứ bên trong cho bà, tôi phải mở một đoạn ghi âm trước mặt cô Vãn Ninh.”

Tay mẹ chồng tôi bắt đầu run.

“Không được mở!”

Tôi sững người.

Suốt sáu năm, chưa bao giờ tôi thấy bà sợ hãi như vậy.

Ông Trương đặt một chiếc máy ghi âm cũ lên bàn.

Ấn nút.

Tiếng rè rè vang lên vài giây.

Sau đó là giọng mẹ tôi.

Yếu ớt.

Đứt quãng.

Nhưng câu đầu tiên bà nói khiến Lương Tú Phân lập tức lao tới định giật lấy chiếc máy:

“Vãn Ninh, nếu con đang nghe đoạn ghi âm này, có nghĩa là mẹ đã không còn cơ hội nói cho con biết… người phụ nữ con gọi là mẹ chồng rốt cuộc đã làm gì với con vào đêm con vừa chào đời…”

Chiếc máy ghi âm cũ kỹ tiếp tục phát ra tiếng rè rè, nhưng từng ca từ của mẹ tôi vang lên giữa linh đường im phăng phắc lại rõ mùng một như từng nhát dao cứa thẳng vào tim:
“Năm đó, mẹ và Lương Tú Phân cùng sinh con ở Bệnh viện Phụ sản Hàng Châu. Mẹ sinh con ra, bác sĩ nói con khỏe mạnh, nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, người ta lại báo con tôi đã chết vì ngạt thở. Mẹ ôm đứa trẻ toàn thân tím tái khóc đến ngất đi tỉnh lại. Nhưng ba ngày sau, khi mẹ gom góp từng đồng ra khỏi viện, mẹ vô tình bắt gặp Lương Tú Phân đang ôm một đứa trẻ khác chui vào chiếc xe ô tô đắt tiền. Trên cổ tay đứa trẻ đó… vẫn còn đeo chiếc vòng dâu tằm do chính tay bà ngoại con đan. Đứa bé bị tuyên bố chết năm đó chính là con trai bà ta. Còn con… bị bà ta tráo đổi để làm ‘vận may’ cho nhà họ Cố vì thầy bói nói bà ta sinh con trai thiếu mệnh, phải dùng một đứa trẻ hợp mệnh nuôi cùng mới giữ được mạng.”
Cả linh đường chấn động. Họ hàng, bạn bè đứng xung quanh đồng loạt xì xào, những ánh mắt ghê tởm và bàng hoàng lập tức dồn về phía Lương Tú Phân.
Mặt Lương Tú Phân trắng bệch như tờ giấy xé, môi run rẩy không thốt nên lời. Bà ta hoảng loạn xông tới định đập vỡ chiếc máy ghi âm:
“Vu khống! Đồ điên! Mẹ cô bị điên rồi mới dựng chuyện như vậy!”
“Đứng yên!”
Tôi quát lên một tiếng, gạt phăng bàn tay run rẩy của bà ta ra. Máu trong người tôi như sôi lên, nước mắt nghẹn ngào chảy dài trên má. Giọng mẹ tôi trong máy vẫn nghẹn ngào tiếp tục:
“Mẹ đã âm thầm theo dõi, tìm kiếm con suốt hai mươi mấy năm. Đến khi tìm được, con đã trưởng thành và trở thành con dâu nhà họ. Mẹ chứng kiến bà ta đối xử tệ bạc, coi con như người giúp việc, nhưng vì sợ con bị sốc, sợ ảnh hưởng đến hạnh phúc của con nên mẹ không dám nhận. Mẹ cố sống, cố làm lụng để chờ ngày con nhận ra bộ mặt thật của họ… Tờ giấy niêm phong trong phong bì nâu chính là kết quả xét nghiệm ADN mẹ lén lấy tóc của con và Lương Tú Phân làm từ ba tháng trước. Con hoàn toàn không có huyết thống với nhà họ Tô, cũng chẳng liên quan gì đến tình thương giả tạo của người đàn bà đó.”
Cố Cảnh Xuyên đứng đờ người ra như tượng đá, chiếc điện thoại trên tay anh ta rơi bóp xuống sàn. Mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, ánh mắt dại đi nhìn Lương Tú Phân:
“Mẹ… Những gì bà ấy nói… có phải sự thật không?”
Lương Tú Phân ngã khuỵu xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, không còn giữ nổi vẻ hợm hĩnh, quyền quý thường ngày. Chậu hoa cúc trắng bị bà ta đá đổ lúc nãy nằm chông chênh dưới đất, như chính cái mặt nạ đạo đức giả của nhà họ Cố vừa tan thành mây khói.
Ông Trương chậm rãi bước tới, rút từ trong phong bì màu nâu ra hai bản báo cáo xét nghiệm ADN cùng một lá đơn tố cáo đã được mẹ tôi ký sẵn trước khi qua đời, lạnh chùng nói:
“Bà Cố, bà Tô trước khi mất đã ủy quyền cho văn phòng luật sư của chúng tôi. Nếu bà đến đây gây chuyện và không xin lỗi di ảnh của bà ấy, toàn bộ hồ sơ tráo đổi trẻ em và vi phạm pháp luật năm xưa sẽ được gửi thẳng đến Sở Cảnh sát Hàng Châu ngay trong ngày hôm nay.”
Tôi nhìn Lương Tú Phân đang run rẩy dưới sàn, rồi quay sang nhìn Cố Cảnh Xuyên — người đàn ông tôi từng yêu thương suốt sáu năm, kẻ đã đứng khoanh tay mặc cho mẹ mình chà đạp lên lòng hiếu thảo của tôi.
Tôi tiến đến bàn thờ, cẩn thận nhặt từng cành hoa cúc trắng đặt lại trước di ảnh của mẹ, rồi chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, ném thẳng vào mặt Cố Cảnh Xuyên.
“Sáu năm qua, tôi tưởng mình nợ nhà họ Cố các người.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng lạnh như băng. “Nhưng hóa ra, chính nhà họ Cố đã nợ tôi cả một cuộc đời, nợ mẹ tôi một sự đền mạng. Bữa cơm tối nay với Hứa Mạn Mạn, các người tự về mà ăn. Còn từ bây giờ, chúng ta gặp lại nhau ở tòa án.”
Nói rồi, tôi quay người quỳ xuống trước di ảnh mẹ, thắp lên ba nén hương thơm ngát. Khói hương nghi ngút tỏa ra, xua tan đi sự dơ bẩn mà Lương Tú Phân vừa mang tới.
Ngoài cửa, tiếng còi xe cảnh sát do văn phòng luật sư liên hệ trước bắt đầu hú lên từng hồi dồn dập, tiến thẳng vào cổng nhà tang lễ. Lương Tú Phân ngồi bệt dưới đất, gào khóc thảm thiết trong sự ghẻ lạnh của tất cả mọi người, còn Cố Cảnh Xuyên chỉ biết đứng chết trân, nhìn cuộc hôn nhân và gia thế lộng lẫy của mình sụp đổ hoàn toàn trong vũng bùn dơ bẩn.
Mẹ ơi, con đã nhặt lại được sự tự tôn của mình rồi. Từ hôm nay, không còn ai có thể chà đạp lên con được nữa.