Suốt 4 năm mẹ đi thêm bước nữa, tôi chưa một lần trở về nhà vì giận. Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cha dượng, tôi đứng ch//ết lặng không thốt nên lời…

Suốt 4 năm mẹ đi thêm bước nữa, tôi chưa một lần trở về nhà vì giận. Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cha dượng, tôi đứng ch//ết lặng không thốt nên lời…

Tôi tên là Lâm, hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Trong suốt bốn năm học, tôi chưa một lần về quê.

Không phải vì bận. Mà vì… tôi không muốn gặp cha dượng.

Tôi vẫn nhớ rõ ngày mẹ gọi lên ký túc xá, giọng bà run run:

— Lâm… mẹ muốn nói với con… mẹ sắp tái hôn.
Tôi ch//ết lặng. Cha tôi m;;ất khi tôi 16 tuổi. Mới ba năm sau, mẹ đã tái h;;ôn. Tôi cảm giác như mình bị phản bội. Tôi bảo bà:

— Mẹ sống sao cũng được. Con không về nữa.

Và tôi giữ lời suốt 4 năm

Mẹ ít gọi tôi. Tôi càng ít gọi về hơn. Giữa chúng tôi dần trở thành khoảng trống lạnh lẽo như hai người xa lạ.

Mãi đến ngày tốt nghiệp, nhà trường thông báo mỗi sinh viên có thể mời gia đình lên chụp hình. Cả lớp vui mừng, ai cũng gọi cha mẹ rộn ràng.

Còn tôi ngồi im.

Nhưng đêm đó, thấy bạn bè nói chuyện về gia đình, tim tôi bỗng thắt lại.

Tôi mở máy, gõ tin nhắn ngập ngừng gửi cho mẹ:

“Mai con tốt nghiệp. Nếu mẹ rảnh… mẹ đến nhé.”
Chỉ vài phút sau, bà trả lời:

“Mẹ sẽ đến. Mẹ và… chú Khánh.”

Tôi siết điện thoại, bàn tay run nhẹ. Tôi không muốn gặp chuyện đó. Nhưng rồi tôi nghĩ: Không sao, miễn mẹ đến là được…

Tôi không biết rằng ngày mai sẽ thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi.

Sáng hôm đó, sân trường rực rỡ nắng và hoa. Tôi đứng lạc lõng giữa đám đông, mắt mải miết tìm kiếm bóng dáng gầy gò của mẹ. Từ xa, tôi thấy mẹ đang chen qua dòng người, nhưng bên cạnh bà không phải là một người đàn ông lạ mặt, bảnh bao hay xa lạ như tôi từng hình dung.

Người đàn ông đi cạnh mẹ mặc một bộ vest cũ kỹ, rộng thùng thình như mượn tạm của ai đó. Ông đi khập khiễng, một tay vịn vào vai mẹ, tay kia xách một túi quà lớn bọc trong nilon đỏ.

Khi họ đến gần, tôi đứng chết lặng.

Gương mặt ấy, vết sẹo dài trên trán ấy… tôi làm sao có thể quên được?

Đó là chú Khánh – người hàng xóm cũ từng cứu tôi khỏi một vụ tai nạn giao thông năm tôi mười tuổi. Chính chú đã đẩy tôi ra khỏi mũi xe tải, để rồi bản thân chú bị chấn thương nặng, mất đi khả năng lao động bình thường và phải sống lầm lũi bằng nghề nhặt ve chai ở đầu làng.

Mẹ tôi nghẹn ngào nắm lấy tay tôi, giọng bà lạc đi: — Lâm à… suốt 4 năm qua, tiền học phí của con… không phải chỉ có mình mẹ làm ra đâu. Chú Khánh bảo mẹ đừng nói, sợ con mặc cảm vì có người cha dượng nghèo khó, bệnh tật. Chú đi nhặt nhạnh từng vỏ lon, làm thuê đủ việc để gom góp cùng mẹ gửi lên thành phố cho con…

Chú Khánh đứng đó, lóng ngóng đưa túi quà ra, cười hiền hậu: — Chúc mừng con ra trường. Chú… chú không biết mua gì, chỉ có ít đặc sản quê mình con thích ăn nhất.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay chú, những vết chai sần chằng chịt, móng tay đen nhẻm vì lao động cực nhọc. Hóa ra, sự tự tôn ngớ ngẩn của tôi suốt 4 năm qua đã che mờ đi sự thật rằng: Mẹ không hề phản bội cha, mà mẹ đang cùng một người tử tế cùng gánh vác cuộc đời tôi.

Cổ họng tôi đắng ngắt, nước mắt trào ra không kìm lại được. Tôi bước tới, không phải để nhận túi quà, mà để ôm lấy bờ vai gầy run rẩy của người đàn ông mà tôi đã từng ghét bỏ suốt bấy lâu.

— Con xin lỗi… Cha, con cảm ơn cha!

Tiếng “Cha” ấy tôi đã giấu kín suốt 4 năm, giờ đây thốt ra nghe sao mà nhẹ lòng đến lạ. Dưới ánh nắng mùa hè, tôi biết rằng từ hôm nay, tôi thực sự đã có một mái nhà để trở về.