Chồng mua 5 thùng măng cụt cho em gái, tôi chỉ ăn thử một quả, mẹ chồng liền quát: “Cô không kiếm ra tiền thì đừng có đụng!” Tôi quay người về nhà mẹ đẻ, cả nhà lúc đó mới cuống cuồng.
Chồng mua 5 thùng măng cụt cho em gái, tôi chỉ ăn thử một quả, mẹ chồng liền quát: “Cô không kiếm ra tiền thì đừng có đụng!” Tôi quay người về nhà mẹ đẻ, cả nhà lúc đó mới cuống cuồng.
“Mẹ, con chỉ ăn thử một quả thôi. Chỉ một quả thôi mà.”
Bàn tay của Tống Vũ Đồng khựng giữa không trung, đầu ngón tay chỉ còn cách quả măng cụt tím sẫm vài centimet.
Trên bàn trà trong phòng khách đặt năm thùng carton lớn, bên ngoài in dòng chữ “Nhập khẩu từ Thái Lan”. Mỗi thùng đều chất đầy những quả măng cụt tím đỏ căng mọng, tỏa ra hương thơm ngọt dịu.
Mẹ chồng, Triệu Quế Phương, vừa từ trong bếp bước ra, trên tay còn cầm chiếc xẻng lật thức ăn. Chiếc tạp dề dính đầy vết dầu mỡ.
Vừa thấy Vũ Đồng đưa tay về phía thùng măng cụt, sắc mặt bà lập tức sa sầm.
“Cô không kiếm ra tiền thì đụng vào làm gì?”
Bàn tay Vũ Đồng cứng đờ giữa không trung.
Nụ cười trên môi còn chưa kịp tắt đã đông cứng lại đầy gượng gạo.
Cô quay sang nhìn chồng là Chu Trạch Vũ, đang ngồi trên ghế sofa, hy vọng anh sẽ nói giúp mình một câu.
Nhưng Chu Trạch Vũ chỉ ngẩng đầu liếc nhìn, rồi lại cúi xuống tiếp tục lướt điện thoại.
Không nói lấy một lời.
“Chỗ măng cụt này là em gái cô muốn ăn. Người ta vất vả nhờ người xách từ cửa khẩu về, năm thùng hết gần hai nghìn tệ đấy!” Triệu Quế Phương vừa nói vừa đẩy măng cụt trở lại thùng như đang bảo vệ báu vật. “Em gái cô đang ôn thi công chức, học hành căng thẳng, phải ăn nhiều hoa quả để bổ não. Cô có phải thi cử gì đâu, ăn làm gì?”
Vũ Đồng lặng lẽ rụt tay về.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Cô chợt nhớ đến chiều hôm qua.
Chu Trạch Vũ gọi điện bảo tối sẽ dẫn bạn về ăn cơm, dặn cô chuẩn bị thêm vài món.
Từ 6 giờ sáng, cô đã tất bật đi chợ, nhặt rau, thái thịt, hầm canh, xoay như chong chóng trong căn bếp.
Trong khi đó, Triệu Quế Phương ngồi ngoài phòng khách xem tivi.
Chu Tư Vũ thì nằm lì trong phòng xem phim.
Không một ai bước vào phụ cô dù chỉ một tay.
Sáu giờ rưỡi tối, bốn món một canh được bày kín bàn.
Chu Trạch Vũ dẫn hai đồng nghiệp về nhà.
Vừa bước vào cửa, anh đã cười:
“Ôi, nhiều món thế này cơ à? Vất vả quá rồi.”
Triệu Quế Phương cười tươi đáp:
“Chứ còn gì nữa, mẹ bận cả ngày mới nấu xong đấy.”
Khi ấy Vũ Đồng đang múc cơm trong bếp.
Nghe câu đó, suýt chút nữa cô làm rơi cả chiếc bát trên tay.
Người bận rộn cả ngày là cô.
Không phải Triệu Quế Phương.
Nhưng cuối cùng cô vẫn chẳng nói gì.
Chỉ bưng cơm ra, mỉm cười mời khách dùng bữa.
Sau khi khách về.
Chu Trạch Vũ xuống lầu tiễn bạn.
Triệu Quế Phương và Chu Tư Vũ ai về phòng nấy.
Cả bàn bát đũa, thức ăn thừa đều để mặc cô dọn dẹp.
Cô rửa bát, lau bàn, đổ rác.
Đến gần chín giờ tối mới được ngồi xuống nghỉ một lát.
Sáng nay, cô lại dậy sớm chuẩn bị bữa sáng.
Chu Tư Vũ còn chưa thức.
Chu Trạch Vũ ăn xong liền đi làm.
Vũ Đồng dọn dẹp bếp núc xong, đang chuẩn bị lau nhà thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Người giao hàng bê vào năm thùng carton lớn.
Nói đó là măng cụt Chu Tư Vũ đặt mua.
Chu Tư Vũ mắt nhắm mắt mở bước ra khỏi phòng.
Vừa nhìn thấy măng cụt đã vui mừng nhảy cẫng lên.
“Đến rồi! Đến rồi! Mẹ mau nhìn xem, măng cụt tươi quá!”
Triệu Quế Phương cười đến híp cả mắt.
“Tốt quá, con ăn nhiều vào. Bổ não để năm nay thi đỗ công chức.”
Vũ Đồng đứng bên cạnh.
Nhìn hai mẹ con ríu rít quanh mấy thùng măng cụt.
Cô cảm thấy mình như một người vô hình.
Trong lòng cô nghĩ.
Mình ăn thử một quả chắc cũng không sao chứ?
Kết quả…
Cô lại nghe thấy câu nói ấy.
“Cô không kiếm ra tiền thì đừng có đụng.”
Vũ Đồng đứng bất động.
Ngực như bị thứ gì đè nặng đến nghẹt thở.
Ba năm rồi.
Cô gả cho Chu Trạch Vũ đã ba năm.
Ba năm trước, cô làm việc tại một xưởng may.
Lương tháng hơn bốn nghìn tệ.
Không nhiều nhưng đủ nuôi sống bản thân.
Khi ấy Chu Trạch Vũ theo đuổi cô.
Ngày nào cũng đưa đón đi làm.
Lễ Tết đều tặng quà.
Miệng ngọt như rót mật.
Đến ngày cưới.
Triệu Quế Phương nói:
“Nhà Trạch Vũ có hộ khẩu thành phố, nhà cửa cũng là của chúng tôi. Hay là khỏi sính lễ nhé. Người một nhà rồi, đừng tính toán mấy chuyện hình thức.”
Bố mẹ Vũ Đồng vốn thật thà.
Ngại mở miệng đòi sính lễ.
Ông Tống Kiến Quốc hút thuốc rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói:
“Chỉ cần các người đối xử tốt với con gái tôi là được.”
Mẹ cô là Lý Tú Mai còn lén dặn con gái:
“Vũ Đồng à, lấy chồng rồi phải biết điều, chăm chỉ một chút, đừng để người ta bắt bẻ.”
Vũ Đồng gật đầu đồng ý.
Cô từng nghĩ.
Chỉ cần mình chịu khó hơn.
Hiểu chuyện hơn.
Thì sẽ đổi lấy sự công nhận của nhà chồng.
Nhưng cô đã nhầm.
Năm đầu sau kết hôn.
Cô nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa.
Triệu Quế Phương nói:
“Dù gì cô cũng rảnh, làm chút việc nhà thì sao?”
Khi cô muốn ra ngoài tìm việc.
Triệu Quế Phương lại nói:
“Đàn bà lấy chồng rồi thì phải lấy gia đình làm trọng. Cả ngày ra ngoài đầu tắt mặt tối còn ra thể thống gì? Với lại cô đi làm thì mỗi tháng kiếm được bao nhiêu? Chưa chắc đủ đóng bảo hiểm.”
Chu Trạch Vũ cũng khuyên:
“Hay em cứ ở nhà trước đi. Đợi anh thăng chức tăng lương rồi tính.”
Thế là…
Vũ Đồng thật sự ở nhà.
Ở một lần.
Là ba năm.
Ba năm ấy.
Cô từ một người phụ nữ độc lập có công việc.
Biến thành một “bà nội trợ không kiếm ra tiền”.
Triệu Quế Phương ngày càng coi thường cô.
Chu Tư Vũ thì coi cô như người giúp việc miễn phí.
“Chị dâu, rót giúp em cốc nước.”
“Chị dâu, quần áo em giặt chưa?”
“Chị dâu, tối nay ăn gì?”
Có lúc Vũ Đồng cảm thấy.
Mình không phải con dâu.
Mà chỉ là bảo mẫu miễn phí của gia đình này.
Bao ăn bao ở.
Không có lương.
Cô từng nhiều lần tâm sự với Chu Trạch Vũ.
Lần đầu.
Anh nói:
“Em nghĩ nhiều rồi. Mẹ anh chỉ mạnh miệng chứ tốt bụng.”
Lần thứ hai.
Anh nói:
“Em chịu khó thêm chút đi. Chờ em gái anh thi đỗ công chức là ổn.”
Lần thứ ba.
Anh cau mày:
“Em có thể đừng than phiền mãi được không? Anh đi làm bên ngoài đã mệt lắm rồi, về nhà còn phải nghe em nói mấy chuyện này.”
Từ đó.
Vũ Đồng không nói nữa.
Cô học cách im lặng.
Học cách nhẫn nhịn.
Học cách nuốt mọi tủi thân vào lòng.
Nhưng hôm nay…
Chuyện quả măng cụt này.
Cô nuốt không nổi nữa.
Không phải vì măng cụt ngon đến mức nào.
Mà vì câu nói ấy quá đau lòng.
“Không kiếm ra tiền thì đừng có đụng.”
Vũ Đồng quay người bước vào bếp.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Cô đứng trước bệ bếp, quay lưng về phía phòng khách.
Dùng mu bàn tay lau vội nước mắt.
Trên bếp vẫn còn chiếc chảo rán trứng ban sáng.
Lớp dầu cháy dưới đáy còn chưa kịp cọ.
Cô hít sâu một hơi.
Mở vòi nước.
Bắt đầu cọ nồi.
Tiếng nước chảy ào ào che lấp tiếng nấc nghẹn bị cô cố nén.
Ngoài phòng khách vang lên tiếng hai mẹ con nói chuyện.
“Mẹ, măng cụt ngọt thật. Mẹ ăn thử đi.”
“Mẹ không ăn. Con để mà ăn. Ôn thi công chức phải bổ sung dinh dưỡng.”
“Có nên cho chị dâu một quả không?”
“Cho nó làm gì? Nó có phải thi đâu. Với lại ở nhà ăn không ngồi rồi, còn đòi ăn đồ ngon à?”
“Đúng ha.”
Chiếc búi sắt trong tay Vũ Đồng bỗng ghì mạnh xuống đáy nồi.
Âm thanh kim loại cọ xát chói tai vang lên.
Cô khóa vòi nước.
Đặt chiếc nồi lên giá.
Lau khô tay.
Rồi đưa ra một quyết định.
Cô muốn về nhà mẹ đẻ.
Vũ Đồng bước ra khỏi bếp.
Không nhìn lấy một lần những thùng măng cụt trên bàn.
Đi thẳng vào phòng ngủ.
Phía sau, Triệu Quế Phương lớn tiếng gọi:
“Cô đi đâu thế? Trưa nay không nấu cơm à?”
Dưới đây là phần kết cho câu chuyện:
Vũ Đồng không đáp lại. Cô đóng cửa phòng ngủ, lấy chiếc vali nhỏ từ trong góc tủ ra rồi bình thản gấp vài bộ quần áo cốt yếu. Lúc xếp đồ, cô nhìn thấy cuốn sổ tiết kiệm mang tên mình nằm sâu dưới đáy tủ — đó là số tiền hơn 80 triệu đồng tiền lương cô tích cóp được từ những năm tháng đi làm ở xưởng may trước khi kết hôn, cùng với số tiền bố mẹ đẻ lén nhét vào tay cô ngày cưới.
Suốt ba năm qua, dù bị mẹ chồng khinh miệt, bị chồng ngó lơ, cô chưa từng động vào một đồng nào trong số tiền này. Hóa ra, cô không hề trắng tay. Người duy nhất tự biến mình thành kẻ ăn bám chính là cô, khi cô chấp nhận đánh đổi sự tự do để làm một “bà nội trợ miễn phí”.
Bước ra phòng khách với chiếc vali trên tay, Vũ Đồng nhìn thẳng vào Triệu Quế Phương, giọng bình thản đến lạ lùng: “Trưa nay tôi không nấu cơm. Từ nay về sau, cơm nước, giặt giũ của cái nhà này, mẹ và em tự đi mà làm.”
Nói rồi, cô kéo vali đi thẳng ra cửa. Triệu Quế Phương sững người mất vài giây, sau đó chống hai tay vào hông, đứng ở cửa rầm rĩ đuổi theo: “Cô giỏi lắm! Bước ra khỏi cái nhà này rồi thì đừng có mà bò về cầu xin! Đi được thì đi luôn đi!”
Chu Tư Vũ ngồi trên sofa bĩu môi: “Mẹ kệ chị ta đi. Không có chị ta, con với mẹ ra ngoài ăn lẩu. Để xem không có tiền của anh trai con, chị ta sống được mấy ngày.”
Vũ Đồng đón xe thẳng về nhà bố mẹ đẻ. Vừa thấy con gái xách vali bước vào cửa, bà Lý Tú Mai giật mình đánh rơi cả rổ rau trên tay. Nhìn đôi mắt sưng húp của con, bà liền hiểu ra mọi chuyện. Ông Tống Kiến Quốc từ trong nhà đi ra, không hỏi một câu nào, chỉ lẳng lặng đỡ lấy vali của con gái rồi bảo: “Vào nhà ăn cơm con, mẹ con vừa nấu canh cá con thích nhất.”

Sự bao dung của bố mẹ khiến Vũ Đồng òa khóc như một đứa trẻ. Tối hôm đó, cô ngồi lại với bố mẹ, thẳng thắn nói về ba năm qua và quyết định của mình. Bố cô dập tắt điếu thuốc, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Về nhà là tốt. Ngày trước bố mẹ sai vì nghĩ nhẫn nhịn là hạnh phúc. Con gái của bố mẹ có tay có chân, không việc gì phải chịu nhục vì mấy quả măng cụt.”
Ngay ngày hôm sau, Vũ Đồng liên hệ lại với người quản lý cũ ở xưởng may. Nhờ tay nghề vững và sự chăm chỉ trước đây, cô nhanh chóng được nhận lại, thậm chí được cân nhắc lên vị trí quản lý tổ sản xuất với mức lương hơn 6 nghìn tệ. Cô lao vào công việc, đổi kiểu tóc mới, mua vài bộ quần áo thanh lịch. Nhìn mình trong gương, Vũ Đồng như sống lại quãng thời gian rực rỡ tuổi đôi mươi.
Trong khi đó, tại nhà họ Chu, mọi thứ bắt đầu đảo lộn.
Ngày đầu tiên Vũ Đồng đi, căn nhà biến thành bãi chiến trường. Quần áo bẩn của Chu Tư Vũ chất thành đống trong nhà tắm. Triệu Quế Phương nấu cơm bữa đực bữa cái, thức ăn mặn chát vì quen có người phục vụ.
Đến ngày thứ ba, Chu Trạch Vũ đi làm về, đập vào mắt anh ta là phòng khách đầy rác, mùi đồ ăn ôi thiu bốc lên từ bếp. Anh ta bực bội hét lên: “Mẹ! Tư Vũ! Hai người không dọn nhà à? Tiền điện tháng này chưa nộp, người ta cắt điện rồi kìa!”
Triệu Quế Phương cằn nhằn bước ra: “Mẹ đau lưng gần chết, con em mày thì bận học. Bình thường mấy chuyện này con Vũ Đồng tự đóng, mẹ có biết mã số đâu!”
Chu Trạch Vũ ôm đầu phiền não. Lúc này anh ta mới nhận ra, ba năm qua, số tiền anh ta đưa cho Vũ Đồng chỉ vừa đủ tiền chợ búa, còn lại toàn bộ chi phí sinh hoạt, đối nội đối ngoại, một tay cô co kéo, vun vén. Không có cô, căn nhà này chẳng khác nào một cái ổ chuột.
Anh ta bực dọc rút điện thoại gọi cho Vũ Đồng, giọng điệu vẫn bề trên như cũ: “Em giận dỗi thế đủ chưa? Mau về dọn dẹp nhà cửa đi, mẹ với em đang nhịn đói kìa. Anh không chấp chuyện em cãi mẹ lần trước nữa.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười nhạt của Vũ Đồng: “Chu Trạch Vũ, tôi gửi đơn ly hôn đến cơ quan anh rồi. Ký đi.”
Nói xong, cô cúp máy. Chu Trạch Vũ nghe tiếng “tút tút” mà rụng rời tay chân.
Cuối tuần đó, cả nhà họ Chu không chịu nổi nữa, dắt díu nhau đến tận nhà bố mẹ Vũ Đồng để “đòi người”. Vừa bước vào sân, Triệu Quế Phương đã lớn tiếng: “Thông gia đâu rồi? Ra mà xem con gái các người kìa! Lấy chồng rồi mà hơi một tí là bỏ về nhà đẻ, còn đòi ly hôn? Đàn bà ly hôn rồi thì còn ai thèm rước!”
Cửa nhà mở ra. Nhưng người bước ra không phải là Vũ Đồng yếu đuối ngày xưa, mà là một Vũ Đồng ăn mặc gọn gàng, ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng. Bố mẹ cô và mấy người anh họ cũng bước ra đứng sừng sững ở sân.
Chu Trạch Vũ vội vàng xuống nước: “Vũ Đồng, anh mua măng cụt cho em rồi đây. Mua hẳn hai thùng to, em muốn ăn bao nhiêu thì ăn, về nhà với anh đi.”
Vũ Đồng nhìn mấy quả măng cụt trên tay anh ta, khóe môi khẽ cong lên đầy châm biếm: “Chu Trạch Vũ, anh nghĩ tôi ly hôn vì mấy quả măng cụt sao? Tôi ly hôn vì ba năm qua, cả nhà anh coi tôi như một con ở không công, chà đạp lên lòng tự trọng của tôi.”
Cô quay sang nhìn Triệu Quế Phương đang tái mét mặt mày: “Mẹ nói đúng, tôi không kiếm ra tiền từ nhà anh, nên tôi không đụng vào đồ của nhà anh nữa. Từ nay về sau, con trai mẹ kiếm tiền giỏi thế nào, mẹ cứ giữ lấy mà hưởng. Bản thỏa thuận ly hôn tôi đã ký, tài sản không có gì để chia vì căn nhà là của anh, tôi ra đi tay trắng. Anh ký đi để giải thoát cho cả hai.”
“Cô… cô thật sự muốn ly hôn?” Chu Trạch Vũ lắp bắp, nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt vợ, anh ta bắt đầu cuống cuồng hoảng sợ. Anh ta biết, mất đi Vũ Đồng, anh ta sẽ không bao giờ tìm được người phụ nữ nào cam chịu, hy sinh và chăm sóc anh ta vô điều kiện như thế nữa.
“Anh không ký!” Chu Trạch Vũ hét lên.
“Không ký thì ra tòa.” Ông Tống Kiến Quốc bước lên phía trước, giọng đanh thép. “Nhà họ Tống chúng tôi tuy nghèo, nhưng nuôi nổi con gái. Mời các người đi cho, nhà chúng tôi không tiếp loại người xem thường con dâu!”
Mấy người anh họ bước lên một bước, vóc dáng vạm vỡ khiến ba người nhà họ Chu sợ xanh mặt, chỉ biết lủi thủi kéo nhau ra về trong sự chỉ trỏ, cười chê của hàng xóm xung quanh.
Một tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.
Vũ Đồng chính thức nhận quyết định thăng chức lên tổ trưởng, lương tháng tăng lên đáng kể. Cô tự mua cho mình một thùng măng cụt loại ngon nhất, mang về cùng ăn với bố mẹ dưới hiên nhà lộng gió. Vị măng cụt chua chua ngọt ngọt tan trên đầu lưỡi, nhẹ nhàng và thanh mát — hương vị của sự tự do mà cô phải mất ba năm mới tìm lại được.