Nhà vợ ngh//èo và xa nên cưới 3 năm tôi mới về chơi, về tới nơi, tôi ki//nh ho//àng khi thấy cảnh tượng trước mắt…
Nhà vợ ngh//èo và xa nên cưới 3 năm tôi mới về chơi, về tới nơi, tôi ki//nh ho//àng khi thấy cảnh tượng trước mắt…
Tôi và Lan quen nhau khi cô ấy làm công nhân trong xưởng may gần công ty tôi. Lan hiền lành, ít nói, dáng người nhỏ bé nhưng rất chăm chỉ. Yêu nhau được hơn một năm, tôi quyết định cưới, mặc kệ bạn bè xì xào: “Lấy vợ quê xa làm gì, sau này rườm rà lắm.”
Cưới xong, tôi cũng từng định về quê vợ ra mắt họ hàng, nhưng công việc bậ/n bị/u, rồi Lan m/ang b/ầu, sức khỏe yếu, bác sĩ dặn kiêng đi xa. Sinh con xong, cô ấy bậ/n bị/u chăm con, chăm sóc tôi, chẳng bao giờ nhắc chuyện về quê. Ba năm trôi qua, tôi quen với cuộc sống chỉ xoay quanh công việc và gia đình nhỏ này.
Lan thỉnh thoảng gọi điện về, lén gửi tiền cho bố mẹ nhưng chưa từng kể rõ hoàn cảnh. Mỗi lần tôi hỏi, cô chỉ cười buồn:
– Nhà em ngh///èo lắm anh ạ. X/a x/ôi, vấ/t v/ả, anh bậ/n thì thôi…
Tôi cũng không để tâm. Cho đến tuần trước, khi em gái Lan gọi lên, giọng r//un r//ẩy:
– Anh ơi… bố sắp không qua khỏi… Chị Lan về được không anh?
Nhìn vợ kh//óc nấ//c bên tai, tôi thấy tim mình thắt lại. Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm, tự lái xe đưa vợ và con về quê ngoại.
Quãng đường gần 400 cây số. Tôi cầm lái suốt hơn 7 tiếng đồng hồ, đi qua cao tốc rồi đến tỉnh lộ, đường hẹp và gồ ghề, ổ gà dập dềnh. Trời đang mùa mưa, có đoạn đường đất lầ/y l/ội, bánh xe trơn trượt. Tôi phải cho xe chạy chậm, tay lái siết chặt, mồ hôi vã ra đầy trán. Vợ tôi ngồi bên, ôm con, mặt t/ái nh/ợt, đôi mắt đ/ỏ h/oe, nước mắt rơi không ngớt.

Cuối cùng cũng đến nơi. Tôi tấp xe sát mép đường đất, tắt máy bước xuống, vừa mở cửa xe, tôi sữ/ng s/ờ ki//nh hoà//ng…
Trước mắt tôi không phải là một căn nhà gạch cũ kỹ như tôi từng hình dung, mà là một túp lều rách nát nằm trơ trọi giữa bãi bồi ven sông. Toàn bộ khu vực xung quanh đã ngập trong nước lũ đục ngầu, chỉ còn lại con đường đất cao nhất dẫn vào nhà là còn sót lại chút lối đi lầy lội.
Nhưng điều khiến tôi kinh hoàng nhất chính là cảnh tượng sáu, bảy người đàn ông đang bì bõm dưới nước, cố sức nâng một chiếc phản gỗ lên cao. Trên chiếc phản ấy, một ông lão gầy gò, da bọc xương đang nằm thoi thóp, hơi thở đứt quãng. Đó chính là bố vợ tôi. Vì nước dâng cao tràn vào nhà, căn nhà vách đất đã đổ sập một góc, người nhà không còn cách nào khác phải đưa ông ra ngoài để tìm chỗ khô ráo cho ông trút hơi thở cuối cùng.
Lan rú lên một tiếng rồi lao xuống xe, mặc kệ bùn đất bắn đầy bộ váy sạch sẽ, cô ấy quỳ thụp xuống nước, ôm lấy chân bố mà gào khóc: — “Bố ơi! Con về rồi, con bất hiếu quá bố ơi!”
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn những người hàng xóm gương mặt khắc khổ, quần áo vá chằng vá đụp đang nhìn vợ chồng tôi với ánh mắt vừa xót xa vừa ngỡ ngàng. Em gái Lan gầy gò, mặc chiếc áo cũ mèm, chạy lại đỡ chị rồi nhìn tôi, nghẹn ngào: — “Anh chị về rồi… Bố đợi anh chị mãi. Bố bảo phải thấy mặt cháu ngoại mới chịu đi…”
Lúc này, tôi mới hiểu tại sao suốt 3 năm qua Lan chưa bao giờ dám đòi về quê. Cô ấy sợ tôi thấy cảnh nghèo hèn này mà coi thường cô ấy, sợ tôi vất vả vì quãng đường sạt lở, và có lẽ cô ấy đã âm thầm chịu đựng nỗi đau ly hương để giữ cho tôi một cuộc sống yên ấm nơi thành phố.
Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay chỉ biết cầm vô lăng và gõ bàn phím, rồi nhìn sang những người dân quê đang dầm mình trong nước lũ để giúp đỡ gia đình vợ. Một nỗi hổ thẹn dâng lên tột cùng. Tôi lao đến, cùng mấy người đàn ông đỡ lấy chiếc phản gỗ, mặc kệ đôi giày da đắt tiền chìm trong bùn lầy.
Ông cụ hé mắt nhìn tôi, đôi bàn tay run rẩy nắm lấy tay tôi như muốn gửi gắm điều gì đó rồi từ từ khép mắt lại. Ông đi rồi, giữa tiếng sóng nước vỗ vào vách đất và tiếng khóc xé lòng của vợ tôi.
Đêm đó, giữa đám tang đơn sơ nhất mà tôi từng thấy trong đời, tôi ngồi bên cạnh vợ dưới ánh đèn dầu leo lét. Tôi nắm chặt tay Lan, giọng khản đặc: — “Anh xin lỗi. Từ nay về sau, đây cũng là nhà của anh. Anh sẽ cùng em xây lại căn nhà này cho mẹ và dì, không để mọi người phải khổ thế này nữa.”
Chuyến đi 3 năm mới có một lần ấy đã thay đổi hoàn toàn con người tôi. Hóa ra, cái nghèo không đáng sợ, đáng sợ là sự vô tâm của chính mình trước những người thân yêu nhất.