Đêm t/ân h/ôn, vợ mãi không chịu độ//ng ph//òng, chồng si/nh ng/hi liền lật chăn lên, nào ngờ s/ợ h/ãi qu/ỳ xuống x/in th/a…

Đêm t/ân h/ôn, vợ mãi không chịu độ//ng ph//òng, chồng si/nh ng/hi liền lật chăn lên, nào ngờ s/ợ h/ãi qu/ỳ xuống x/in th/a…

Hôn lễ vừa kết thúc, mọi người trong gia đình hai bên ai nấy cũng chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ. Tôi – Hoàng – vẫn còn lâng lâng trong men rượu và niềm vui ngày cưới. Người vợ mà tôi vừa cưới, Linh, là một cô gái hiền dịu, nết na, ai nhìn vào cũng khen là có phúc.

Đêm tân hôn, theo lẽ thường, đáng lẽ đó phải là khoảnh khắc thiêng liêng và ngọt ngào nhất. Thế nhưng, Linh lại tỏ ra khác thường. Từ khi bước vào phòng, cô cứ lặng lẽ ngồi ở mép giường, đôi bàn tay đan vào nhau r/un ru/n. Tôi nghĩ có lẽ vợ mới xấ//u h//ổ nên chỉ nhẹ nhàng trêu ghẹo, mong cô bớt căng thẳng. Nhưng càng lúc, Linh càng tỏ ra n/é trá/nh, kiên quyết không chịu để tôi lại gần.

Thời gian trôi qua, sự kiên nhẫn của tôi dần cạn kiệt. Tôi bắt đầu thấy khó hiểu, thậm chí b//ực b//ội. Một cảm giác bấ/t an/ lạ lùng dấy lên trong lòng. Tôi tự hỏi: “Có phải Linh đang gi/ấu mình chuyện gì?”

Đêm đã khuya, căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng leo lét. Linh vẫn co người trong chăn, ru//n r//ẩy. Tôi tiến lại, đặt tay lên vai cô, dịu dàng hỏi:

— Em sao thế? Chúng ta đã là vợ chồng rồi, em không tin anh sao?

Linh mím chặt môi, nước mắt rưng rưng. Cô không nói một lời, chỉ càng kéo chăn trùm kín hơn. Chính sự im lặng ấy càng làm lòng tôi dậy sóng.

Trong một phút nó/ng n/ảy xen lẫn tò mò, tôi quyết định lật chăn lên. Nhưng khoảnh khắc tấm chăn bị vén ra, trước mắt tôi hiện ra cảnh tượng khiến tim mình thắt lại, toàn thân lạ/nh bu/ốt…

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi không thấy những vết sẹo hay sự lừa dối nào về thể xác, mà đập vào mắt tôi là những vết bầm tím loang lổ, tím tái đến rợn người trên đôi chân và cánh tay mảnh khảnh của Linh. Nhưng điều khiến tôi kinh hoàng nhất chính là một mẩu giấy cũ nát, thấm đẫm mồ hôi được cô ấy nắm chặt trong tay, trên đó là dòng chữ được cắt dán từ báo chí: “Nếu mày dám chạm vào nó, cả nhà nó sẽ phải chết. Cứ để nó nếm trải sự nhục nhã này đi.”

Tôi bủn rủn chân tay, nhìn xuống đôi mắt đẫm lệ, đầy sợ hãi của Linh. Cô ấy run cầm cập, miệng lắp bắp không thành tiếng. Đúng lúc đó, điện thoại của Linh vang lên một thông báo tin nhắn. Tôi chộp lấy, tim như ngừng đập khi thấy tấm hình chụp trộm chính tôi và Linh qua cửa sổ phòng tân hôn ngay lúc này, kèm lời đe dọa: “Tao đang ở ngay dưới lầu. Khôn hồn thì đừng có động vào người nó.”

Sự thật vỡ òa như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Kẻ đó chính là gã người yêu cũ bệnh hoạn của Linh, kẻ đã đeo bám và hành hạ tinh thần cô suốt nhiều năm qua mà tôi không hề hay biết. Vì bảo vệ an toàn cho tôi và gia đình, Linh đã âm thầm chịu đựng sự khống chế của hắn ngay trong ngày hạnh phúc nhất đời mình.

Tôi nhìn vợ, lòng đau như cắt. Sự bực bội, nghi ngờ lúc nãy tan biến, thay vào đó là nỗi ân hận tột cùng vì đã ép buộc cô ấy. Tôi quỵ xuống bên mép giường, nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Linh, giọng nghẹn ngào:

— Anh xin lỗi… Anh xin lỗi vì đã không biết em phải chịu đựng điều này một mình. Anh sai rồi, em tha thứ cho anh nhé!

Linh oà khóc nức nở, bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu nay tuôn ra theo dòng nước mắt. Tôi ôm chặt lấy cô ấy, ánh mắt rực lên vẻ quyết liệt. Tôi không còn sợ hãi nữa, vì giờ đây tôi biết mình phải mạnh mẽ để bảo vệ người phụ nữ của đời mình.

Tôi với lấy điện thoại, bình tĩnh bấm số của một người bạn thân làm ở đồn cảnh sát, mắt vẫn nhìn chằm chằm ra phía cửa sổ, nơi bóng tối đang rình rập:

— Alo, cậu giúp mình một việc… Ngay bây giờ!

Đêm tân hôn ấy không có sự nồng cháy của xác thịt, nhưng lại là đêm chúng tôi thực sự gắn kết linh hồn. Tôi thề với lòng mình, kẻ nào gieo rắc nỗi sợ hãi cho vợ tôi, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt.