Mượn mẹ vợ 150 triệu mua đất, tôi tự tin khoe với cả nhà. Nào ngờ một câu nói của bố ruột khiến tôi hoảng hốt, vội vã đem trả lại ngay lập tức…
Mượn mẹ vợ 150 triệu mua đất, tôi tự tin khoe với cả nhà. Nào ngờ một câu nói của bố ruột khiến tôi hoảng hốt, vội vã đem trả lại ngay lập tức…
“Anh đã quyết rồi. Lần này mà không xuống tiền thì sau này đừng trách em và con khổ.”
Giọng Hưng gằn xuống, tay anh nắm chặt chiếc điện thoại như thể đang bóp nghẹt một thứ gì đó vô hình. Trong căn phòng trọ nhỏ ở ngoại ô Gia Lai, ánh đèn vàng yếu ớt hắt xuống khuôn mặt đầy căng thẳng của anh.
Lan – vợ anh – ngồi im lặng. Cô hiểu rõ chồng mình đang đứng trước một quyết định lớn. Nhưng ánh mắt cô không giận dữ, mà là lo lắng.
“Anh nói đất đó chưa có sổ rõ ràng. Người ta chỉ nói miệng… Em sợ lắm,” Lan nói nhỏ.
Hưng bật cười khan:
“Không mạo hiểm thì cả đời thuê trọ à? Người ta mua xong lên giá gấp đôi rồi kìa!”
Câu chuyện bắt đầu từ một lời rủ rê của bạn cũ. Một lô đất ven khu đang quy hoạch, giá rẻ bất thường. Ai cũng nói “cơ hội ngàn năm có một”. Và Hưng tin.
Nhưng vấn đề lớn nhất: anh không đủ tiền.
150 triệu – số tiền duy nhất có thể giúp anh đặt cọc.
Và rồi… mẹ vợ anh, bà Tư, người phụ nữ quê hiền lành, làm nông cả đời – chính là người đã đưa ra quyết định khiến cả gia đình bất ngờ.
“Thôi, nếu con chắc chắn thì mẹ cho mượn. Nhưng nhớ, làm ăn phải đàng hoàng.”
Lan sững người:
“Mẹ… mẹ cho thật sao?”
Bà Tư gật đầu, ánh mắt vừa thương vừa lo:
“Vợ chồng trẻ, không giúp lúc này thì lúc nào?”
Hưng cúi đầu, giọng run run:
“Con hứa… con không làm mẹ thất vọng.”
Ngày ký giấy đặt cọc, Hưng như người thắng lớn. Anh gọi điện cho bạn bè, khoe với anh em:
“Lần này tao đổi đời rồi!”
Tiếng cười, lời chúc mừng, những cái vỗ vai… khiến anh càng tin rằng mình đúng.
Nhưng ngay tối hôm đó, khi anh mang tiền về nhà, niềm vui ấy chưa kịp trọn vẹn thì một câu nói bất ngờ của bố ruột anh – ông Lâm – đã khiến không khí sụp xuống..
Ông Lâm đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm vào mặt gỗ nghe cộc lốc giữa không gian đang ồn ào tiếng cười nói của Hưng. Ông nhìn đứa con trai bằng ánh mắt sâu hoắm, vừa nghiêm khắc lại vừa chất chứa nỗi thất vọng tràn trề.
Hưng thấy bố im lặng nãy giờ, liền hồ hởi sáp lại gần: – Bố thấy con trai bố giỏi không? Phen này đất lên giá, con bán đi là có dư tiền mua đứt một căn chung cư trả góp, dắt vợ con ra khỏi cái phòng trọ rách nát này ngay.
Ông Lâm không cười, ông thở dài một tiếng rồi thong thả hỏi: – Anh bảo tiền này anh mượn của mẹ vợ đúng không?
– Vâng, mẹ Lan thương tụi con nên rút hết tiền tiết kiệm dưỡng già ở quê cho con mượn. Mẹ bảo không giúp lúc này thì giúp lúc nào. Sau này con kiếm được con trả cả gốc lẫn lãi cho mẹ, bố yên tâm! – Hưng tự hào vỗ ngực.
Bất thình lình, ông Lâm đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén nước chao nghiêng, nước trà bắn cả ra ngoài. Ông chỉ thẳng tay vào mặt Hưng, gằn giọng từng tiếng: – Tôi xấu hổ thay cho anh! Anh tự hào cái gì? Giỏi giang cái gì? Anh mang danh nghĩa là trụ cột gia đình, đi làm ăn đại sự mà lại ngửa tay xin tiền mồ hôi nước mắt của một người già làm nông, rồi mang số tiền dưỡng già của người ta đi đánh bạc với đời à?
Hưng sững sờ, mặt nghệt ra: – Kìa bố… con đi đầu tư chứ có phải cờ bạc đâu. Đất này chắc chắn tăng giá mà!
– Chắc chắn? Anh ký hợp đồng bằng niềm tin à? Đất chưa có sổ đỏ, mua bán trao tay, lỡ dự án đó là dự án ma, lỡ người ta lừa đảo ôm tiền chạy mất, anh lấy cái gì đền cho mẹ vợ? – Ông Lâm đứng bật dậy, giọng run lên vì tức giận. – Người ta là nông dân, cả đời dãi nắng dầm sương, chắt bóp được 150 triệu là để phòng lúc ốm đau bệnh tật, không muốn làm phiền đến con cái. Người ta tin anh, thương con gái người ta nên mới giao cả gia tài cho anh. Vậy mà anh chưa cầm chắc phần thắng đã đi rêu rao, khoe mẽ như thể mình tài giỏi lắm! Anh có nghĩ đến hậu quả không? Nếu miếng đất đó mất trắng, anh định quỵt luôn tiền dưỡng già của mẹ vợ, hay định bắt con Lan đi cày cuốc trả nợ thay cho sự ngu muội của anh?
Lời nói của bố như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự mãn đang bừng bừng của Hưng. Anh đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi hột bắt đầu túa ra trên trán.

“Mất trắng… Trả nợ… Tiền dưỡng già…” – Những chữ đó như những búa máy nện liên tiếp vào đầu Hưng. Anh nhìn sang Lan, thấy vợ mình đang cúi đầu, hai vai khẽ run lên, giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Hóa ra, suốt thời gian qua cô ấy im lặng không phải vì đồng tình, mà vì cô ấy quá lo sợ nhưng không cản được sự cứng đầu của anh.
Hưng chợt tỉnh ngộ. Cơn say làm giàu chớp nhoáng lập tức biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột độ. Bố anh nói đúng, anh đang dùng chính tương lai của vợ con và tuổi già của mẹ vợ để đặt cược vào một trò chơi may rủi. Nếu thắng, anh hưởng; nhưng nếu thua, mẹ vợ anh sẽ là người gánh chịu hậu quả nặng nề nhất. Sự tự tin, hợm hĩnh lúc nãy bay biến, chỉ còn lại sự nhục nhã và hối hận cào xé tâm can.
Không kịp đợi đến sáng hôm sau, Hưng run rẩy thu dọn chỗ tiền đặt cọc vừa rút về, gói ghém cẩn thận vào túi. Anh quay sang nắm lấy tay vợ, giọng nghẹn ngào: – Lan ơi… anh sai rồi. Anh xin lỗi em. Mình… mình về quê trả tiền cho mẹ ngay đêm nay đi em.
Lan ngước lên nhìn chồng, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã vơi bớt phần nào sự lo âu. Cô gật đầu.
Ngay trong đêm, hai vợ chồng chạy xe máy vượt hàng chục cây số đường tối tăm để về nhà ngoại. Đứng trước mặt bà Tư, Hưng quỳ sụp xuống, hai tay dâng trả lại bọc tiền còn nguyên niêm phong: – Con xin lỗi mẹ. Con nông nổi quá, suýt nữa thì mang tiền dưỡng già của mẹ đi làm liều. Con xin gửi lại mẹ. Từ nay con sẽ tự làm lụng, tích lũy bằng chính sức mình, khi nào đủ điều kiện con mới nghĩ đến chuyện mua đất, mua nhà mẹ ạ.
Bà Tư nhìn bọc tiền, rồi nhìn đứa con rể đang cúi đầu hối lỗi. Bà không giận, chỉ mỉm cười hiền hậu, đỡ Hưng đứng dậy: – Con hiểu ra được điều này, còn đáng giá hơn cả miếng đất trăm tỷ ngoài kia, con rể ạ.
Bước ra khỏi hiên nhà ngoại, Hưng ngẩng đầu nhìn trời đêm đầy sao, lồng ngực nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Căn phòng trọ ngoại ô tuy nhỏ và rách nát, nhưng ít ra, đêm nay anh đã có thể kê gối ngủ một giấc thật ngon lành, không hổ thẹn với lương tâm.