Vợ gần đến ngày si//nh chồng đ//uổi về quê đ//ẻ cho rẻ ở trên này làm gì tốn kém. Trong khi anh ta chi cả 100 triệu đưa nh/ân tì/nh vào vi/ện tư s//inh con trai. Đúng ngày đứ/a b/é chào đời thì chuyện rú/ng đ/ộng xảy ra…
Vợ gần đến ngày si//nh chồng đ//uổi về quê đ//ẻ cho rẻ ở trên này làm gì tốn kém. Trong khi anh ta chi cả 100 triệu đưa nh/ân tì/nh vào vi/ện tư s//inh con trai. Đúng ngày đứ/a b/é chào đời thì chuyện rú/ng đ/ộng xảy ra…
Lan lấy Tuấn khi mới 25 tuổi. Hai người yêu nhau gần ba năm, tưởng chừng tình cảm đủ bền chặt để vượt qua mọi sóng gió. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại chẳng hề giống giấc mơ. Tuấn làm kế toán trong một công ty nhỏ, thu nhập tạm ổn, nhưng anh luôn than thở chuyện tiền bạc, lúc nào cũng sợ “tốn kém”.
Khi Lan man/g th/ai, mọi thứ trở nên nặng nề hơn. Cô bị nghén suốt ba tháng, gầ/y rộ/c người, nhưng vẫn cố gắng làm việc đến tận tháng thứ tám để tiết kiệm chi tiêu. Cứ nghĩ sắp đến ngày sinh, chồng sẽ quan tâm hơn, nào ngờ một buổi tối, Tuấn lạnh lùng nói:
– Em sắp sinh rồi, về quê đẻ đi. Ở đây tốn tiền viện, rồi tiền chăm sóc, anh chịu sao nổi.
Lan ch//ết lặng. Cô không ngờ người đầu gối tay ấp lại có thể nói ra câu đó. Mẹ cô ở quê ng//hèo, s/ức y/ếu, nhà chỉ có căn chòi nhỏ, không đủ điều kiện sinh nở. Cô cố năn nỉ:
– Em sắp đến ngày rồi, bác sĩ ở đây quen, em chỉ muốn sinh an toàn…
Tuấn gạt đi:
– Quen thì sao? Đẻ ở đâu chẳng đẻ, về quê cho rẻ, có mẹ chăm.
Không còn cách nào khác, Lan thu dọn đồ, nước mắt rơi ướt cả gối. Trong khi cô ngồi xe về quê, Tuấn vẫn nhắn tin rối rít cho ai đó — là “cô Hương”, người đồng nghiệp mới ở công ty.
Cả khu trọ đồn rằng Tuấn thân thiết với cô Hương lắm. Và chỉ vài hôm sau, tin đồn ấy thành sự thật. Anh ta chi cả trăm triệu để đưa Hương vào một bệnh viện tư sinh con, hớn hở khoe với bạn bè rằng “sắp được làm bố của một thằng cu kháu khỉnh”.
Ngày Lan sinh, cô chỉ có mẹ già bên cạnh. Đêm đó trời mưa tầm tã, đường vào bệnh viện huyện lầy lội, nhưng cô vẫn cắ/n r/ăng chịu đựng từng cơn co thắt. Khi tiếng khóc của đứa bé vang lên, cô chỉ biết ôm con vào lòng, nước mắt hòa lẫn m/ồ h//ôi.
– Là con trai đấy, con ạ… – bà mẹ run run nói, giọng nghẹn.
Lan cười trong nước mắt. Cô chẳng biết báo tin cho ai, vì người đáng nhận được tin ấy, giờ đang ở nơi khác, bên một người đ//àn b//à khác.
Cùng ngày hôm đó, tại bệnh viện tư ở thành phố, Tuấn ngồi ngoài hành lang, tay cầm bó hoa xanh biếc, hồi hộp chờ đón “đứa con trai đầu lòng”. Khi y tá bước ra, gương mặt cô ta nghiêm nghị:
– Anh là chồng của sản phụ Hương à? Có chuyện cần nói.
Tim Tuấn khựng lại. Anh theo vào phòng bác sĩ, nghe giọng vị bác sĩ trầm thấp:
– E/m b/é sinh ra khỏe mạnh, nhưng…

…nhưng kết quả xét nghiệm máu sơ sinh cho thấy nhóm máu của bé không thể là con ruột của anh.
Tuấn sững người, đứng chết lặng giữa phòng khám sáng trưng ánh đèn.
– Bác… bác sĩ nói gì ạ? Không thể nào… tôi là cha của đứa bé mà!
Bác sĩ lắc đầu, đưa tờ kết quả trên tay:
– Chúng tôi đã kiểm tra ba lần, không có sai sót. Anh nên nói chuyện lại với vợ anh.
Tuấn bước ra khỏi phòng, tay run lên, bó hoa xanh rơi xuống nền gạch lạnh. Trong đầu anh chao đảo. “Không phải con mình ư?” — câu hỏi như nhát dao đâm thẳng vào lòng. Anh lao đến phòng Hương, thấy cô ta đang nằm trên giường, môi son vẫn tươi, nở nụ cười yếu ớt:
– Anh vào rồi à? Con trai đẹp lắm, giống anh lắm luôn.
Tuấn nghẹn giọng, ném tờ giấy xuống giường:
– Giống tôi? Cô xem đi!
Hương tái mặt. Cô im lặng một lúc lâu, rồi khẽ thở dài:
– Anh đừng trách… tôi tưởng anh không quan trọng chuyện đó… Tôi chỉ cần có người lo cho mẹ con tôi thôi.
Tuấn quỵ xuống ghế. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy đời mình sụp đổ. Anh đã ruồng bỏ người vợ hiền đang bụng mang dạ chửa, để chạy theo ảo tưởng về “hạnh phúc thật sự” — giờ chỉ còn lại sự trơ trọi và nhục nhã.
Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi anh vang lên. Là tin nhắn từ một người bạn ở quê:
“Lan sinh rồi nhé. Hai mẹ con an toàn. Con trai, kháu lắm!”
Tuấn đứng chết lặng. Con trai… của anh – nhưng không phải đứa bé trong bệnh viện sang trọng kia.
Anh vội bắt xe về quê giữa đêm mưa, lòng rối bời. Khi đến bệnh viện huyện, Lan đã xuất viện, ôm con về nhà mẹ đẻ. Anh bước vào căn nhà nhỏ, mái tôn rỉ nước, thấy Lan đang ru con ngủ, khuôn mặt xanh xao nhưng bình yên lạ lùng.
Tuấn quỳ sụp xuống:
– Lan… anh xin lỗi. Anh sai rồi, anh ngu quá… cho anh gặp con một chút được không?
Lan nhìn anh, ánh mắt vừa đau vừa lạnh.
– Con anh à? Anh còn nhớ mình từng nói gì không? “Về quê đẻ cho rẻ.” Anh đuổi mẹ con tôi đi như người dưng, giờ lại đến nhận con?
Tuấn im lặng. Anh không còn gì để biện minh. Cơn gió lạnh lùa qua cửa, tiếng trẻ con khẽ oe oe. Lan cúi xuống, nhẹ nhàng vỗ về đứa bé:
– Con trai à, nhớ nhé, sau này lớn lên con phải thương mẹ thật nhiều. Vì mẹ sinh con ra, không ai bên cạnh cả.
Tuấn lặng lẽ rời đi, bước chân nặng như đá. Ngoài trời, mưa vẫn chưa dứt.
Còn Lan, sau tất cả, cô hiểu: có những mất mát phải trả bằng nước mắt, nhưng cũng chính từ đó, cô học cách mạnh mẽ để bắt đầu lại – cho mình, và cho con.
Và ở một góc khác của thành phố, tờ kết quả xét nghiệm ADN bị bỏ quên trong thùng rác — tờ giấy khẳng định người duy nhất thật sự là cha của đứa trẻ… lại là Tuấn. Nhưng giờ, anh không còn xứng đáng để biết điều đó.