Chồng é/p vợ rút 4 tỷ tiền hồi môn nhà vợ cho để mua chung cư cho em gái chồng và cú “quay xe” kh/ét lẹt tại phòng công chứng vào phút 89 của vợ khiến cả nhà chồng rù/ng mình kinhhai….

Chồng é/p vợ rút 4 tỷ tiền hồi môn nhà vợ cho để mua chung cư cho em gái chồng và cú “quay xe” kh/ét lẹt tại phòng công chứng vào phút 89 của vợ khiến cả nhà chồng rù/ng mình kinhhai….

Ngày tôi chuẩn bị lên xe hoa, khi váy cưới trắng tinh khôi đã treo sẵn trong phòng, bố gọi tôi vào thư phòng. Ông nắm tay tôi, bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của những năm tháng gây dựng cơ nghiệp, giọng trầm khàn nhưng kiên định:

“Vân à, tình yêu là thứ có hạn kỳ, nhưng tài sản là thứ bảo vệ con cả đời. Bố không dạy con toan tính với chồng, nhưng bố dạy con cách bảo vệ mình. Trước khi kết hôn, con nhất định phải chừa cho mình một đường lui. Đừng để sự chân thành biến mình thành kẻ tr/ắng tay nếu một ngày gió đổi chiều.”

Nghe lời bố, tôi lẳng lặng mang 4 tỷ đồng tiền hồi môn và sổ đỏ căn nhà phố mặt tiền mà ông tặng riêng đi làm thủ tục công chứng tài sản riêng trước hôn nhân. Mọi giấy tờ được niêm phong kỹ lưỡng trong két sắt tại ngân hàng. Tuấn hoàn toàn không biết điều này. Với anh, đám cưới này là sự kết hợp hoàn hảo: anh có vợ đẹp, nhà cao cửa rộng để ở, và một tương lai “của chồng công vợ” đầy hứa hẹn.

Ba năm đầu, cuộc sống trôi qua trong vẻ bình yên giả tạo. Tôi là một người vợ biết điều, lương giám đốc marketing của tôi đủ để bao trọn chi tiêu gia đình, điện nước, ăn uống, hiếu hỉ. Lương của Tuấn, anh nói ngọt ngào: “Để anh tiết kiệm lo việc lớn, sau này mở công ty riêng để mẹ con em được nhờ”. Tôi tin anh, không mảy may nghi ngờ, cho đến khi “việc lớn” của anh thực sự xuất hiện, nhưng không phải dành cho tôi.

Ly – em gái Tuấn – chuẩn bị lấy chồng. Cô ta là bản sao hoàn hảo của mẹ chồng tôi: thích hưởng thụ, lười lao động và luôn coi anh trai là cái mỏ vàng.

Bữa cơm tối mùng 10 tháng Chạp, không khí se lạnh nhưng trong nhà tôi lại nó//ng hầm hập. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, tiếng sứ va vào mặt bàn gỗ vang lên khô khốc. Bà thong thả lau miệng, rồi buông một câu nhẹ bẫng nhưng mang sức nặng ngàn cân:



“Cái Ly nó sắp cưới, bên nhà trai yêu cầu phải có căn chung cư đứng tên nó làm hồi môn thì mới xứng tầm. Mẹ đã xem rồi, căn hộ cao cấp phía Đông giá khoảng 3 tỷ. Vợ chồng con tính toán thế nào, rút tiết kiệm ra cho em nó mượn, coi như quà cưới.”…

Tuấn lập tức gật đầu lia lịa, hùa vào với mẹ: – Đúng đấy Vân ạ. Mình làm anh làm chị, có mỗi đứa em gái đi lấy chồng thì phải làm sao cho nở mày nở mặt với nhà trai. Vả lại, đằng nào tiền hồi môn ngày xưa bố em cho vẫn đang gửi ngân hàng, cứ rút ra mua căn chung cư cho cái Ly trước. Coi như cho nó mượn, sau này vợ chồng nó làm ăn khấm khá rồi trả lại mình sau.

Tôi nhìn chồng, rồi nhìn sang mẹ chồng. Nụ cười giả lả của anh và ánh mắt thản nhiên, đầy tính toán của bà khiến tôi lạnh sống lưng. Suốt ba năm qua, tiền lương của tôi nuôi sống cái nhà này, còn tiền lương của Tuấn biến đi đâu không rõ. Giờ họ lại thản nhiên tính kế lên cả số tiền hồi môn của tôi, mà nực cười thay, họ dùng từ “cho mượn” nhưng lại yêu cầu căn chung cư phải đứng tên một mình cô em gái. Chút tình nghĩa cuối cùng trong tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi cố kìm nén cơn giận, mỉm cười nhã nhặn: – Chuyện lớn thế này, để con suy nghĩ vài hôm đã ạ.

Những ngày sau đó, Tuấn liên tục dùng chiến thuật “mưa dầm thấm lâu”. Anh ta hết ngọt nhạt hứa hẹn lại quay sang lạnh nhạt, chiến tranh lạnh để ép buộc tôi. Mẹ chồng thì gọi điện bóng gió về việc “dâu con trong nhà phải biết hy sinh vì đại cục”. Cho đến một ngày, Tuấn mang về một tập hợp đồng đặt cọc căn hộ và tuyên bố: – Anh đã đặt cọc 200 triệu rồi. Ngày mai là hạn cuối đóng tiền đợt một và ký hợp đồng mua bán tại phòng công chứng. Em chuẩn bị tiền đi, đừng để anh mất mặt với chủ đầu tư và bên nhà trai.

Tôi nhìn tờ giấy đặt cọc, khẽ nén một tiếng thở dài, gật đầu: – Được, ngày mai em sẽ đi cùng anh.

Sáng hôm sau, tại phòng công chứng, không chỉ có tôi và Tuấn mà cả mẹ chồng lẫn cô em gái Ly cũng có mặt đông đủ. Gương mặt ai nấy đều hớn hở, cô em gái còn đon đả nắm tay tôi gọi “chị dâu yêu quý” liên tục.

Khi công chứng viên chuẩn bị giấy tờ, Tuấn hối thúc: – Vân, em chuyển khoản 3,8 tỷ tiền còn lại vào tài khoản chủ đầu tư đi, rồi ký vào biên bản thỏa thuận tặng cho tài sản này cho cái Ly.

Tôi thong thả mở túi xách, nhưng thay vì rút điện thoại để chuyển tiền, tôi lại lấy ra hai tệp tài liệu dày cộp đã chuẩn bị từ trước, đặt mạnh xuống bàn. Một tệp tôi đẩy về phía công chứng viên, tệp còn lại tôi ném thẳng trước mặt Tuấn.

– Cái gì đây? – Tuấn nhíu mày, mở ra xem.

Ngay khi nhìn thấy dòng chữ tiêu đề, mặt Tuấn lập tức biến sắc, tái mét không còn một giọt máu. Đó là “Đơn đơn phương ly hôn” đã có chữ ký của tôi, kèm theo bản sao “Văn bản cam kết tài sản riêng trước hôn nhân” có dấu đỏ của cơ quan pháp luật từ 3 năm trước.

Mẹ chồng thấy con trai mặt cắt không còn giọt máu, liền giật lấy tờ giấy đọc to. Bà ta run rẩy, lắp bắp: – Cái… cái gì? Tài sản riêng trước hôn nhân? 4 tỷ đồng và căn nhà phố mặt tiền đều là tài sản riêng của cô? Cô… cô lừa dối con trai tôi?

Tôi đứng bật dậy, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng quét qua ba con người đang ngỡ ngàng đến run rẩy: – Tôi không lừa dối ai cả. Đây là tài sản của bố mẹ tôi vất vả cả đời mới có được để phòng thân cho tôi, chứ không phải để mang đi bao nuôi một gia đình đào mỏ, lười biếng và tham lam như các người!

Tuấn cuống cuồng lao đến nắm lấy tay tôi, giọng run lên bần bật: – Vân… Vân ơi, em bình tĩnh lại đi. Có gì vợ chồng về nhà đóng cửa bảo nhau, sao lại ly hôn? Còn căn chung cư của cái Ly… còn 200 triệu tiền cọc của anh thì sao?

Tôi gạt phắt tay anh ta ra, cười khẩy đầy ghê tởm: – 200 triệu đó là tiền lương ba năm qua anh giấu giếm vợ con để quỹ đen đúng không? Đáng đời anh lắm! Coi như đó là cái giá phải trả cho sự tham lam của anh. Còn căn chung cư này á? Các người tự đi mà gom tiền mua cho cô em gái quý hóa đi nhé!

Tôi quay sang nhìn cô em gái chồng đang đứng chết trân, gương mặt trang điểm kỹ càng giờ méo xệch vì hoảng sợ: – Ly à, chị dâu “yêu quý” của em tỉnh mộng rồi. Về bảo với nhà trai là nhà em hết mỏ để đào rồi nhé!

Nói rồi, tôi quay lưng bước thẳng ra khỏi phòng công chứng trong sự bàng hoàng, kinh hãi của cả nhà chồng. Phía sau tôi, tiếng mẹ chồng đấm ngực thùm thụp chửi bới, tiếng cô em gái khóc lóc vì mất căn nhà hứa hẹn, và tiếng Tuấn đuổi theo gọi tên tôi bất lực vang vọng cả một góc phòng.

Bước ra ngoài trời ngập tràn ánh nắng, tôi hít một hơi thật sâu. Lời dặn của bố năm xưa quả không sai, sự tự chủ và đường lui mà tôi tự chừa cho mình ngày hôm nay chính là cái tát đanh thép nhất dành cho những kẻ tham lam, trả lại cho tôi sự tự do và tôn nghiêm vốn có.