“Con trai vừa m/ất chưa đầy một tháng, cụ ông 86 tuổi đã vội vã kết hôn với bạn gái của con mình. Ai nấy đều tưởng đó là một cái kết viên mãn, nào ngờ đêm tân hôn lại mở màn cho một sự thật k/in/h hoàng…”
“Con trai vừa m/ất chưa đầy một tháng, cụ ông 86 tuổi đã vội vã kết hôn với bạn gái của con mình. Ai nấy đều tưởng đó là một cái kết viên mãn, nào ngờ đêm tân hôn lại mở màn cho một sự thật k/in/h hoàng…”
Một ông lão 86 tuổi, vừa ch/ô/n người con trai út chưa tới một tháng — vậy mà lại tỉnh bơ đứng giữa sân, tay chống gậy, mắt nhìn thẳng ra bàn thờ, tuyên bố:
– Tao sắp cưới… Diễm. Người yêu của thằng Hùng.
Không ai tin vào tai mình.
Diễm – cô gái 28 tuổi, trẻ trung, xinh đẹp, đã sống với anh Hùng suốt bốn năm trời như vợ chồng. Họ chỉ còn thiếu đúng một tờ giấy đăng ký kết hôn. Trước khi kịp làm, Hùng ch/ế/t đột ngột trong một vụ t/a/i n/ạ/n được cho là “không rõ nguyên nhân”. Đám tang vừa xong, nén nhang cuối cùng còn chưa tắt hẳn.
Vậy mà hôm nay…
Cụ Thưởng lại muốn cưới chính người con dâu hụt ấy.
Khi họ hàng, anh em xúm vào chất vấn:
– Bác đ/iê/n rồi à? Bác cưới người yêu của chính con bác sao?
– Còn luân thường đạo lý? Còn danh dự gia đình?
– Bà con hàng xóm nói cho mục mặt đám cháu!
Cụ Thưởng chỉ cau mày, đáp gọn lỏn:
– Nó ch/ế/t rồi. Người sống phải sống tiếp. Tao không lấy thì để người khác lấy à?
Thái độ thản nhiên như thể chuyện đó là điều tự nhiên nhất đời.
Ai nói gì cụ cũng bỏ ngoài tai.
Mặc kệ lời mai mỉa, những ánh mắt tò mò, bàn tán sau lưng, cụ vẫn nhất quyết tổ chức đám cưới thật lớn.
Ngày cưới diễn ra rình rang. Cụ Thưởng mặc vest đen, tóc vuốt ngược, cổ tay đeo đầy vàng cưới. Diễm mặc váy trắng tinh, son phấn đậm như muốn che giấu sự mệt mỏi trong ánh mắt.
Khách khứa đến đông nghịt. Có người tò mò, có người đến xem cho biết, có người đi chỉ để bàn tán.
Cả họ không ai dám cản.
Một phần vì sợ cụ, một phần vì… chẳng ai hiểu cụ đang nghĩ gì.
Ngay cả trong bữa tiệc, cụ vẫn cười, nâng ly với mọi người, như thể tuổi tác chỉ là con số và “cô dâu của con trai” giờ thật sự đã trở thành vợ mình.
Đến tối, tiệc còn kéo dài xuyên đêm. Ai cũng nghĩ:
– Chắc cụ già cuối đời gặp được người sưởi ấm.
– Thôi thì kệ, miễn cụ vui.
Không ai ngờ, đó là đêm định mệnh.
Khi vị khách cuối cùng ra về, không gian ngôi nhà ba tầng bề thế bỗng chìm vào một sự im ắng đến rợn người. Diễm đóng chặt cửa phòng tân hôn, trút bỏ bộ váy cưới rườm rà. Cô ta nhìn mình trong gương, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Bốn năm thanh xuân cung phụng thằng Hùng, cuối cùng nó lại chết khi chưa kịp sang tên cho cô ta mảnh đất nào. Nhưng ông trời không triệt đường sống của cô ta, lão già 86 tuổi này vừa giàu có, vừa lú lẫn, lại say mê cô ta như điếu đổ. Diễm nghĩ thầm, chỉ cần chịu đựng lão già này một vài năm, khối tài sản khổng lồ kia sẽ hoàn toàn thuộc về cô ta.
Tiếng chốt cửa phòng khẽ động. Cụ Thưởng bước vào, trên tay cầm hai ly sữa ấm. Gương mặt cụ không còn vẻ hân hoan như lúc ở bàn tiệc, mà lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ không gió.
– Diễm, uống ly sữa này đi em. Cả ngày mệt mỏi rồi, uống cho dễ ngủ. – Cụ Thưởng nhẹ nhàng nói, đặt ly sữa xuống bàn trang điểm.
Diễm quay lại, nũng nịu ôm lấy cổ cụ: – Mình chu đáo với em quá. Em không ngờ mình lại thương em nhiều đến thế, chấp nhận cả miệng đời để cưới em.
Cụ Thưởng không đẩy cô ta ra, chỉ khẽ vỗ nhẹ lên tấm lưng trần của người vợ trẻ, giọng cụ trầm xuống, mang theo một luồng khí lạnh: – Tôi không thương cô thì thương ai? Cô đã “vất vả” chăm sóc thằng Hùng suốt bốn năm, rồi lại còn “vất vả” tiễn nó đi một đoạn đường cuối cùng cơ mà…
Nụ cười trên môi Diễm bỗng chốc cứng đờ. Bản năng của một kẻ có tật giật mình khiến cô ta vội vàng buông cụ Thưởng ra, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng hốt nhưng nhanh chóng lảng tránh: – Mình… mình nói gì lạ thế? Anh Hùng đi là do tai nạn bất ngờ, em đau lòng còn không hết…
– Tai nạn bất ngờ? – Cụ Thưởng thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành, đôi mắt già nua 86 tuổi bỗng trở nên tinh anh, sắc lẹm như một con chim ưng vồ mồi. – Thằng Hùng là tài xế xe tải mười mấy năm, tay lái nó cẩn thận thế nào tôi biết. Một người không bao giờ uống rượu trước khi lái xe như nó, tại sao hôm đó trong máu lại có nồng độ cồn và chất kích thích cao đến thế?
Diễm mặt cắt không còn một giọt máu, bước lùi lại một bước: – Cái đó… cảnh sát đã kết luận rồi, anh ấy tự đâm vào dải phân cách…
– Cảnh sát kết luận dựa trên hiện trường, nhưng họ chưa tra ra loại thuốc ngủ không mùi được hòa tan vào chai nước suối trên xe của nó. – Cụ Thưởng chậm rãi rút từ trong túi áo vest ra một chiếc máy ghi âm nhỏ, nhấn nút phát.
Từ trong máy, giọng nói của Diễm vang lên rõ mồn một. Đó là cuộc trò chuyện bí mật giữa cô ta và một gã đàn ông lạ mặt vào đúng đêm trước ngày Hùng gặp nạn: “Yên tâm đi, tôi bỏ thuốc vào nước của nó rồi. Ngày mai nó chạy chuyến xe đường dài, chắc chắn sẽ không tỉnh táo. Thằng Hùng chết, lão già kia thì sắp xuống lỗ, ngôi nhà này sẽ là của chúng ta.”
“Cạch!”

Chiếc ly thủy tinh trên bàn trang điểm bị Diễm làm rơi, vỡ tan tành. Cô ta run rẩy quỵ sụp xuống sàn nhà, nhìn cụ Thưởng như nhìn thấy một con quỷ: – Ông… ông biết từ bao giờ? Tại sao ông biết mà còn cưới tôi?
Cụ Thưởng cười, nụ cười khô khốc, đầy căm hận: – Nếu tôi không cưới cô, cô thấy động sẽ lập tức ôm tiền bỏ trốn cùng nhân tình. Chỉ có danh nghĩa là vợ hợp pháp của tôi, cô mới chủ quan ở lại đây để chờ ngày hưởng gia tài. Tôi dùng cái đám cưới này để giam lỏng cô, để cô tự chui đầu vào rọ.
Diễm điên cuồng lao đến định cướp chiếc máy ghi âm, nhưng vừa chạy được hai bước, hai chân cô ta bỗng bủn rủn, ngã nhào xuống đất. Cô ta kinh hoàng nhìn ly sữa mình vừa uống cạn một nửa khi nãy: – Ông… ông bỏ gì vào sữa? Ông muốn giết người diệt khẩu?
– Tôi là người thượng tôn pháp luật, không đê hèn như cô. Trong sữa chỉ là thuốc mê thôi. – Cụ Thưởng đứng dậy, chống gậy bước đến bên cửa sổ, bật đèn sáng trưng cả một vùng sân.
Ngay lập tức, tiếng còi xe cảnh sát rú vang từ cổng ngõ. Cánh cửa phòng tân hôn bị đẩy mạnh ra, các chiến sĩ công an cùng đại diện viện kiểm sát bước vào, trên tay là lệnh bắt giữ khẩn cấp tội danh giết người.
Trước khi bị còng tay lôi đi, Diễm nhìn cụ Thưởng bằng ánh mắt oán hận xen lẫn sợ hãi. Cụ già 86 tuổi ấy vẫn đứng sừng sững như một cây đại thụ, hướng ánh mắt về phía bàn thờ nghi ngút khói hương của người con trai út. Cụ đã dùng danh dự cả đời của mình, dùng cả sự nhục nhã của gia đình để làm mồi nhử, bắt hung thủ sát hại con trai mình phải đền tội trước pháp luật. Đêm tân hôn kinh hoàng này, chính là hồi kết cho tội ác của ả đàn bà lòng lang dạ thú.