Nuôi giấc mơ đổi đời, con gái tôi khăn gói sang Hàn xuất khẩu lao động. Những ngày đầu gọi về, nó khóc vì nhớ nhà, vì lạnh buốt mùa đông xứ người. Rồi một hôm, giọng nó bỗng khác hẳn — hồ hởi, đầy hy vọng. Nó bảo đã quen một người đàn ông tốt bụng. Ông chủ tiệm gà rán nơi nó làm thêm. Bảy mươi tuổi, góa vợ, có con riêng.
Nuôi giấc mơ đổi đời, con gái tôi khăn gói sang Hàn xuất khẩu lao động. Những ngày đầu gọi về, nó khóc vì nhớ nhà, vì lạnh buốt mùa đông xứ người. Rồi một hôm, giọng nó bỗng khác hẳn — hồ hởi, đầy hy vọng. Nó bảo đã quen một người đàn ông tốt bụng. Ông chủ tiệm gà rán nơi nó làm thêm. Bảy mươi tuổi, góa vợ, có con riêng.
Tôi vẫn nhớ cái hôm nó cầm hợp đồng lao động về, hồ hởi khoe: “Mẹ ơi, chỉ cần làm việc chăm chỉ, vài năm là con trả hết n;;ợ, rồi mình có tiền xây nhà mới”
Tôi mừng thì ít mà lo thì nhiều. Ở quê, ai cũng bảo đi Hàn đi Nhật là đổi đời, nhưng tôi biết bao cảnh khổ: người thì trốn trại, người thì bị b;;óc l//ộ:;t, có đứa còn chẳng về được.
Ấy vậy mà chưa đầy nửa năm sang bên đó, con đã gọi về với giọng đầy quyết liệt:
– Mẹ ạ, con tính chuyện lớn rồi. Con sẽ kết h;;ôn với ông chủ tiệm gà rán.
Tôi c;;;hết lặng. Ông chủ tiệm gà rán mà nó nói… đã bảy mươi tuổi, vợ mất từ lâu, có cả con riêng bằng tuổi chú ruột của Hạnh. Thứ khiến con gái tôi m;;ê mu;;ội không phải tình yêu, mà là số tài sản kếch xù người ta đang nắm giữ.
– Con có đi;;:ên không Hạnh? – tôi gào lên trong điện thoại.
– Con mới hai mươi sáu tuổi, đời còn dài, sao lại đi làm vợ người gần gấp ba lần tuổi cha con?
Nhưng Hạnh một mực:
– Mẹ không hiểu đâu. Ổng tốt với con lắm. Chỉ cần cưới, con sẽ được nhập quốc tịch, sẽ có cuộc sống sung túc. Con không muốn quay về quê mùa, nghèo khổ nữa.
Tôi khóc hết nước mắt, van xin, khuyên răn, nhưng nó như người bị bịt tai. Ngày nó xách vali rời nhà để sang làm dâu xứ người, tôi còn níu kéo cánh tay
– Hạnh ơi, đừng tự đẩy mình vào ;bi k;;ịch.
Nó chỉ im lặng, mắt ráo hoảnh. Trước khi bước qua cửa, nó dúi vào tay tôi một chiếc túi đỏ, nhỏ xíu, buộc dây cẩn thận:
– Mẹ, hai năm nữa hãy mở ra. Lúc đó mẹ sẽ hiểu con.
Tôi giữ chiếc túi ấy trên nóc tủ, như giữ một nỗi bất an â;m ỉ.

Rồi tin dữ ập đến. Một buổi chiều oi ả, điện thoại reo. Đầu dây bên kia là lạnh lùng như lư//ỡi d//ao:
– Gia đình chuẩn bị giấy tờ sang nhận t;;;ro cố;;t của chị Hạnh