Chồng Vắng Nhà, Mẹ Chồng Chuyển Sang Phòng Tôi – Đêm Thứ Hai, Một Cảnh Tượng Khiến Tôi Không Dám Tin Vào Mắt Mình…
Chồng Vắng Nhà, Mẹ Chồng Chuyển Sang Phòng Tôi – Đêm Thứ Hai, Một Cảnh Tượng Khiến Tôi Không Dám Tin Vào Mắt Mình…
Chồng tôi – Hùng, đi công tác ở Đà Nẵng ba ngày. Trước khi đi, anh còn dặn đi dặn lại: “Em ở nhà với mẹ cho đỡ buồn, tối nhớ khóa cửa cẩn thận.” Tôi nghe thì nghe vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút nhẹ nhõm. Sống chung với mẹ chồng – bà Liên – chưa bao giờ là dễ.
Bà Liên không quá hà khắc, nhưng có kiểu quan tâm khiến người ta ngộp thở. Tôi vừa bước xuống bếp nấu cơm thì bà đứng sau lưng hỏi: “Nay con nấu gì? Dạo này con có hay nhắn tin với ai không?” Tôi cười trừ, không biết trả lời sao cho vừa.
Tối hôm đó, trời đổ mưa. Tiếng gió lùa qua khe cửa nghe rin rít. Tôi đang chuẩn bị lên phòng thì bà Liên gọi giật:
“Thảo ơi… đêm nay mẹ ngủ chung với con được không?”
Tôi khựng lại. “Dạ… sao vậy mẹ?”
Bà ngồi xuống ghế salon, ôm lấy hai đầu gối như trẻ con. “Mẹ sợ. Nhà mình rộng quá. Ba con mất rồi, giờ chỉ còn hai mẹ con… Mẹ ngủ một mình thấy lạnh.”
Tôi nhìn bà, tim mềm đi một chút. Tôi cũng từng mất bố, tôi hiểu cảm giác trống rỗng đó. Nhưng… ngủ chung thì thật sự rất kỳ. Tôi ngập ngừng:
“Nhưng mẹ có phòng riêng mà…”
Bà liền nói nhỏ: “Mẹ nghe tiếng động ngoài sân lúc nãy. Nhỡ có trộm thì sao? Con nằm với mẹ hay mẹ nằm với con cũng được.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi không đủ cứng rắn để từ chối. Tôi gật đầu: “Thôi được, mẹ lên phòng con nhé.”
Bà Liên bước vào phòng tôi, kéo rèm lại thật kín, còn lục tủ lấy thêm một cái chăn dày. Bà nằm quay mặt ra ngoài, tôi nằm sát mép giường, cố giữ khoảng cách lịch sự.
Nhưng càng về khuya, tôi càng khó ngủ. Không phải vì mưa, mà vì cảm giác có ánh mắt vô hình nhìn chằm chằm. Tôi quay sang thì thấy bà Liên… vẫn chưa ngủ. Mắt bà mở to, nhìn trần nhà.
“Mẹ chưa ngủ hả?” tôi hỏi.
Bà giật mình, cười nhạt: “Ừ… mẹ già rồi, khó ngủ.”
Tôi định quay đi thì bà bỗng nói một câu làm tôi lạnh sống lưng:
“Thảo này… con có chắc Hùng thương con không?”
Tôi ngồi bật dậy, tim đập mạnh. “Mẹ hỏi gì lạ vậy?”
Bà không trả lời. Chỉ khẽ thở dài… rồi kéo chăn trùm lên đến tận cằm.

Đêm đó, tôi nằm im, tay siết chặt điện thoại, tự dưng thấy có thứ gì đó không ổn đang xảy ra trong chính căn nhà này..
Dưới ánh đèn ngủ mờ vàng, tôi nghe rõ tiếng thở của bà Liên đều dần. Bà đã ngủ. Nhưng câu hỏi lúc nãy vẫn treo lơ lửng trong đầu tôi, nặng trịch như một cục đá.
Tôi quay lưng lại, cố nhắm mắt. Chợt—điện thoại rung nhẹ.
Tin nhắn từ Hùng.
“Em ngủ chưa? Ngoài này mưa lớn, anh nhớ nhà ghê.”
Tôi thở ra một hơi, ngón tay run run gõ:
“Em chưa ngủ. Ở nhà có chút… lạ.”
Chưa kịp kể thêm thì cửa phòng bỗng kẽo kẹt. Tôi giật mình quay phắt ra. Cửa vẫn đóng kín. Chỉ là gió lùa. Nhưng ngay lúc ấy, tôi thấy bà Liên trở mình—và vô tình làm rơi chiếc túi vải nhỏ từ gối đầu.
Túi bung ra. Một xấp giấy trượt xuống sàn.
Tôi cúi nhặt, tim đập dồn dập. Đó là giấy khám tâm lý của bà Liên, kẹp theo đơn thuốc an thần. Dòng chẩn đoán khiến tôi lạnh người: rối loạn lo âu kèm hoang tưởng nhẹ sau sang chấn mất chồng.
Mọi mảnh ghép bỗng khớp lại: sự quan tâm ngột ngạt, nỗi sợ trộm vô hình, ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà, và câu hỏi đột ngột về Hùng.
Tôi đặt lại xấp giấy vào túi, khẽ kéo chăn đắp cho bà. Trong khoảnh khắc đó, bà Liên mơ màng gọi tên chồng đã mất—giọng yếu ớt như gió qua mái ngói.
Tôi quay sang nhắn cho Hùng:
“Mẹ đang không ổn. Anh về sớm được không? Mình cần đưa mẹ đi khám lại.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi hiện lên:
“Anh xin về chuyến sớm nhất sáng mai.”
Đêm đó, tôi không còn sợ hãi nữa—chỉ thấy thương. Thương một người mẹ già mắc kẹt trong nỗi cô độc, và thương chính mình vì suýt hiểu lầm nỗi sợ thành điều gì đó đen tối.
Sáng hôm sau, khi Hùng về đến nhà, tôi nhìn thấy sự nhẹ nhõm trong mắt bà Liên—như một đứa trẻ vừa tìm được bến đỗ an toàn.
Tôi nắm tay bà, lần đầu tiên thật lòng:
“Không sao đâu mẹ. Tụi con ở đây rồi.”
Căn nhà vẫn rộng, gió vẫn lùa, nhưng từ hôm đó, nỗi lạnh trong lòng mỗi người đã có chỗ để tan ra.