Chị gái tôi vừa mất, anh rể tôi đã t-ái hôn với cô ruộ/t của tôi khiến cả họ phẫn nộ,.,.nhưng sự thật phía sau khiến mọi người k.inh hoàng!

Chị gái tôi vừa mất, anh rể tôi đã t-ái hôn với cô ruộ/t của tôi khiến cả họ phẫn nộ,.,.nhưng sự thật phía sau khiến mọi người k.inh hoàng!

Đêm trước ngày cưới của cô Hạnh và anh Quân, tôi thức đến gần sáng. Mùi nhang từ bàn thờ chị Hà quyện vào mùi nước hoa nhè nhẹ của lọ cắm huệ trắng mới thay, thành một thứ hương dằng dặc, vừa mát vừa đắng. Gió ngoài hiên lùa qua tấm màn ren, nâng dải khăn tang mỏng còn đặt trên khung ảnh chị, để nó khẽ rung như một tiếng thở dài không chịu tắt.

Trong nhà, mọi thứ đã được sắp xếp theo một trật tự mới, lạ lẫm như khi người ta đổi vị trí ghế bàn mà vẫn ngồi vào đúng chỗ cũ của mình: tấm phông đỏ căng giữa phòng khách, đôi câu đối mạ vàng bóng loáng, bức ảnh cưới in sẵn của cô Hạnh và anh Quân dựng nghiêng trên kệ gỗ, phía góc khuất là con gấu bông của bé Măng – con gái chị Hà – ôm một chiếc nơ sờn mép. Ánh đèn vàng rọi lên những miếng decal hình chim hạc, chúng đứng thành đôi, cổ vươn hướng về một chỗ nào đó tôi không biết.

Chị gái tôi, Hà, mất vào tháng Ba. Đợt mưa trái mùa kéo dài, chuyến xe từ miền núi về thành phố gặp sạt lở. Người ta bảo chị bị cuốn xuống suối, tìm được chiếc nhẫn vàng kẹt trong kẽ đá như một vệt nắng mắc vào rêu xanh. Đám tang chị lặng lẽ. Anh Quân khóc đến sưng mắt, cô Hạnh cõng Măng đi quanh nhà, tay phát kẹo cho khách viếng như sợ con bé nhớ mẹ mà đòi. Tôi đặt tay lên khung ảnh, ngón tay chạm vào làn da vô hình của một người không còn ở đây, tự nhủ: sẽ qua thôi, sẽ qua.

Nhưng chưa kịp qua, người ta đã rủ nhau về nhà tôi ăn cưới.

Mọi bà con đều có cách rỉ rả riêng. Họ ghé tai nhau thì thầm ngoài hiên: “Mỗi người mỗi phận… nhưng cũng lạ ghê.” “Vừa xong 49 ngày đã nói chuyện cưới, nej?” “Cô ruột mà lấy rể của anh trai mình…” Những dấu ba chấm trôi dọc theo mấy cái cột nhà sơn giả gỗ, dừng ở mắt tôi. Tôi ngẩng lên, mỉm cười như một người vừa học xong bài học “điềm tĩnh”. Bên trong, mẹ tôi bưng mâm xôi gấc đặt lên bàn thờ. Bà nhìn tôi, yếu ớt: “Hổm rày má nằm mơ thấy chị con.” Tiếng “chị con” đi qua cổ họng bà như hòn sỏi.

Tôi không biết phải trả lời thế nào. Từ ngày ba mất sớm, cô Hạnh – em ruột của ba – lăn lộn với mẹ con tôi không khác gì mẹ ruột thứ hai. Cô ở ngay nhà bên, cái sân nhỏ nối giữa hai nhà có hàng giấy đỏ leo qua leo lại như một cành tay. Khi Hà lấy Quân, cô cười rạng rỡ như người gả con gái. Họ yêu nhau từ lớp 12, đi qua những mùa hoa điệp vàng, qua kỳ thi đại học trầy trật, qua cảnh nhà Quân nghèo như gió mùa. Rồi một ngày, Quân mặc vest vừa vặn, cầm tay chị tôi trong lễ cưới, còn cô đứng cạnh mẹ, lau nước mắt.

Thế nên khi anh Quân nói sẽ cưới cô Hạnh, tôi nghe tiếng thủy tinh rạn đâu đó trong đầu. “Cưới… cô?” Tôi nhắc lại, sợ mình nghe nhầm. Quân im lặng, tay anh siết chặt quai ly cà phê, mắt đỏ ngầu vì đêm nào cũng thức dỗ bé Măng. “Hạnh bảo, làm vậy để Măng có đủ cả cha lẫn mẹ… để có người đứng tên cùng anh, lo giấy tờ cho nó vào trường, rồi nhà cửa…” Anh nói như người đọc thuộc một lời giải thích cho qua một bài thi khó. “Hạnh thương em, thương Măng. Anh… anh cũng muốn có người thân trong nhà đỡ đần.” Anh tránh mắt tôi. Ở góc quán, cái quạt máy rung rung, thổi vào nhau những lớp bụi cũ.



“Còn chị Hà?” Tôi hỏi nhỏ. Câu hỏi như rơi xuống mặt bàn, bật lên một cái búng tay khô

khốc.

Anh Quân không trả lời ngay.
Rất lâu sau, anh mới nói, giọng như người đứng trước một ngã ba không có biển chỉ đường:

— Hà… nếu còn sống, chắc cũng không muốn thằng bé lớn lên thiếu mẹ.

Tôi không tin.
Không tin chị tôi – người phụ nữ đã giữ từng đồng lẻ mua sữa cho con, thức trắng những đêm Măng sốt cao – lại có thể “nhường” chồng cho em gái ruột của ba như một cách giải quyết gọn gàng cho đời sống còn dang dở của mình. Nhưng tôi cũng không đủ can đảm nói ra điều ấy. Ở quán cà phê, ly đá tan ra thành nước, tràn khỏi mép đĩa lót như một thứ im lặng không kịp chặn.

Đêm đó, tôi về nhà muộn. Cô Hạnh đang ngồi xếp áo quần của Măng. Những chiếc váy bé xíu gấp thành hình vuông, đặt cạnh bộ đồ ngủ của người lớn. Cô nhìn tôi, nụ cười mỏng như sợi chỉ:

— Em đừng giận cô. Cô làm vậy… cũng vì con bé.

Tôi nhìn cô, tự hỏi: vì Măng, hay vì ai khác?
Nhưng câu hỏi nằm lại trong cổ họng, mắc kẹt như mảnh xương nhỏ.


Sáng ngày cưới, nhà đông nghịt. Tiếng chúc tụng lẫn trong tiếng bát đũa va nhau. Tôi giúp bưng trà, thấy cô Hạnh trong áo dài đỏ, cổ đeo sợi dây chuyền vàng mảnh – món chị Hà từng đeo hôm cưới. Sợi dây ánh lên, mỏng manh mà sắc. Còn anh Quân đứng ở cửa, gương mặt gầy đi nhiều, nụ cười cố giữ cho vừa vặn với lễ nghi.

Lúc đoàn nhà trai sắp tới, bé Măng bỗng khóc ré lên. Con bé ôm chặt con gấu bông sờn mép, mắt đỏ hoe:

— Con không muốn mẹ Hạnh mặc đồ của mẹ Hà…

Cả phòng chợt im.
Những tiếng thìa đũa rơi vào nhau khẽ như chạm đá.

Cô Hạnh cúi xuống, dỗ dành. Bàn tay cô run rất nhẹ.
Và chính khoảnh khắc ấy, tôi thấy cổ tay cô lộ ra một vệt sẹo mảnh – vệt sẹo mà tôi từng thấy trên tay chị Hà, sau một lần chị ngã xe hồi sinh viên.

Một ý nghĩ lóe lên trong tôi, lạnh như nước mưa đầu mùa.
Tôi kéo tay cô vào buồng trong, khép cửa lại:

— Cô… vết sẹo đó từ đâu?

Cô Hạnh im lặng.
Rồi cô bật khóc. Khóc như người giữ một bí mật đã quá lâu, đến lúc không chịu nổi nữa.

— Đêm chị Hà gặp nạn… không phải tai nạn.

Tôi chết lặng.

Cô kể, giọng đứt quãng: hôm đó, chị Hà phát hiện Quân có ý định bán căn nhà đứng tên hai vợ chồng để trả nợ làm ăn thua lỗ. Hai người cãi nhau dữ dội. Chị Hà bỏ đi trong mưa, Hạnh chạy theo can ngăn. Trên đoạn đường đèo trơn trượt, hai chị em giằng co. Chị Hà trượt chân. Hạnh kéo không kịp. Vệt sẹo trên tay cô là do bám vào đá sắc khi cố níu chị lại.

— Em không đẩy chị… nhưng em buông tay.
— Em sợ… nếu giữ chị lại, chị sẽ quay về, rồi mọi thứ sẽ vỡ toang.
— Em sợ Quân đi tù, Măng không có cha…

Tôi ngồi bệt xuống sàn, tim đập thình thịch như vừa hụt chân khỏi bậc thềm.

Ngoài kia, tiếng kèn đám cưới vang lên.
Cả họ phẫn nộ vì một cuộc tái hôn “trái luân thường”.
Nhưng sự thật phía sau còn kinh hoàng hơn: một đám cưới được dựng lên trên một lần buông tay.

Tôi nhìn cánh cửa khép chặt, nghĩ đến khung ảnh chị Hà ngoài phòng khách.
Khăn tang vẫn treo đó.
Nhẹ như một lời nhắc: có những cái chết không ồn ào, nhưng kéo theo cả một đời người sống trong im lặng.