zTôi tên là Hà, ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một cửa hàng nội thất nhỏ ở ngoại ô Hà Nội
Tôi tên là Hà, ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một cửa hàng nội thất nhỏ ở ngoại ô Hà Nội
PHẦN 1 — Cơn giông trước buổi sáng

Tôi tên là Hà, ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một cửa hàng nội thất nhỏ ở ngoại ô Hà Nội. Cuộc đời tôi từng những tưởng sẽ yên bình như mặt hồ mùa thu, cho đến cái ngày chồng tôi — Thái — đập cửa xông vào phòng bếp, ném mạnh một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn, giọng đầy cay đắng:
“Cầm lấy! Tôi chẳng còn gì cho cô nữa!”
Tôi còn đang rửa bát thì tay run lên, chiếc bát rơi xuống vỡ tan trên nền gạch. Hơi nước bốc lên nghi ngút, còn tim tôi thì lạnh toát.
Ngoài trời, gió rít lên từng hồi. Trong lòng tôi cũng vậy.
“Tôi… anh nói gì cơ?” — tôi hỏi, nhưng Thái đã quay lưng, đập mạnh cánh cửa phòng, để lại tôi trơ trọi trong gian bếp nhỏ.
Chúng tôi cưới nhau được sáu năm. Nhà chẳng giàu có gì nhưng cũng đủ ăn, đủ mặc. Thái trước đây làm quản lý kinh doanh cho một công ty lớn, thu nhập ổn, tuy không đến mức giàu sang nhưng đủ để tôi cảm thấy an toàn.
Thế nhưng ba tháng gần đây, anh thay đổi.
Anh đi sớm về khuya, mặt mày u ám, quần áo nồng nặc mùi thuốc lá và men rượu. Những buổi cơm tối vắng anh nhiều hơn là có. Tôi hỏi thì anh tránh né, rồi nổi cáu:
“Việc của tôi, cô đừng xen vào!”
Tôi đã nghĩ anh gặp áp lực công việc. Đâu ngờ rằng sự thật tàn nhẫn hơn nhiều.
Sự sụp đổ
Buổi tối hôm đó, sau khi ném chiếc thẻ lên bàn, Thái nhốt mình trong phòng đến tận nửa đêm. Khi anh bước ra, mắt đỏ hoe, tay cầm chai rượu cạn sạch.
Anh khàn giọng:
“Hà… tôi phá sản rồi. Công ty gặp biến. Tôi nợ… rất nhiều.”
Tôi đứng chết lặng.
“Nhưng… sao anh không nói với em? Chúng ta còn tài khoản tiết kiệm mà…”
“Tiết kiệm?” — Thái cười nhạt — “Tôi rút sạch rồi. Đổ vào chỗ đầu tư ấy. Và mất hết. Giờ chỉ còn mỗi cái thẻ này, nhưng chắc chẳng còn đồng nào. Cô muốn dùng thì dùng.”
Tôi nhìn chiếc thẻ nằm trên bàn — cũ, tróc sơn, như chính cuộc hôn nhân của chúng tôi vậy.
Tôi không giận. Tôi thương anh nhiều hơn. Nhưng Thái tiếp tục nói, từng từ như nhát dao:
“Cô cứ cầm đi. Tôi… không biết ngày mai sẽ ra sao.”
Rồi anh bỏ ra khỏi nhà, để lại tôi với cái thẻ ngân hàng và một căn nhà lạnh tanh.
Chiếc thẻ vô dụng?
Sáng hôm sau, sau khi suy nghĩ cả đêm, tôi quyết định mang chiếc thẻ ấy đến ngân hàng.
Tôi không cần gì nhiều.
Chỉ cần 500 nghìn để lo tạm chi phí trong vài ngày, vì tiền mặt ở nhà gần như cạn.
Tôi đứng trước quầy giao dịch, tay nắm chặt chiếc thẻ.
“Chị muốn giao dịch gì ạ?” — cô nhân viên hỏi, nụ cười nhã nhặn.
“Tôi… cho tôi rút năm trăm nghìn.”
Tôi nói rất nhỏ, như sợ cả ngân hàng nghe thấy nỗi nghèo khó của mình.
Cô nhân viên nhận thẻ, vừa định thao tác thì bỗng khựng lại. Mắt cô mở to, rồi… nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
“Chị… vui lòng đợi một chút.”
Tôi bối rối.
Một chút? Hay là thẻ không còn tiền thật?
Mình sẽ bị từ chối? Bẽ mặt ngay giữa ngân hàng?
Nhưng không. Cô nhân viên ấy hốt hoảng đứng dậy, chạy đi đâu đó. Mấy phút sau, giám đốc chi nhánh — một người đàn ông tầm năm mươi tuổi — đích thân bước ra.
Ông cúi người rất sâu:
“Thưa chị… chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã để chị phải đợi. Chị muốn rút… mấy tỷ ạ?”
Tôi sững sờ, chân như muốn khuỵu xuống.
Tôi chỉ xin 500 nghìn, tại sao lại là… mấy tỷ?
Tôi nhìn quanh, rồi nhìn xuống chiếc thẻ cũ kỹ trong tay.
Nó có gì mà khiến giám đốc ngân hàng phải cúi đầu?
Nó từ đâu mà ra?
Và quan trọng nhất… tại sao Thái lại không hề biết?
PHẦN 2 — Sự thật ẩn sau chiếc thẻ
Tôi đứng chết lặng trước câu hỏi của giám đốc ngân hàng.
“Chị… muốn rút mấy tỷ?”
Mấy tỷ?
Tôi cố nén cơn run, tim đập thình thịch như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực.
“Tôi… tôi chỉ rút 500 nghìn thôi ạ…” – giọng tôi nhỏ như sợi chỉ, gượng gạo đứng giữa sảnh rộng thênh thang, nơi toàn những vị khách ăn mặc sang trọng, còn tôi chỉ mặc chiếc áo sơ mi cũ đã phai màu.
Nhưng giám đốc lại không đứng thẳng dậy.
Ông ấy tiếp tục cúi người, cung kính đến lạ:
“Thưa chị, thẻ này… là thẻ ưu tiên cấp kim cương. Chị có thể rút… bao nhiêu cũng được.”
Tôi nuốt khan.
Ưu tiên? Kim cương? Bao nhiêu cũng được?
Tấm thẻ cũ kĩ mà chồng tôi ném cho tôi sáng nay… là loại thẻ như thế này sao?
Tôi run rẩy đưa thẻ cho ông ấy, cố giữ bình tĩnh để không làm lộ sự hoang mang:
“Anh… có thể kiểm tra lại giúp tôi được không? Tôi nghĩ có nhầm lẫn…”
Giám đốc gật đầu, đưa thẻ cho nhân viên, rồi đích thân đứng cạnh, như thể đang phục vụ một khách hàng tối quan trọng.
Một phút… hai phút…
Rồi cô nhân viên ngân hàng quay lại, vẻ mặt đầy kính nể.
“Thưa giám đốc… thưa chị… số dư hiện tại là…”
Tôi nín thở.
“… 326 tỷ 700 triệu.”
Tôi suýt khuỵu xuống.
Cả sảnh ngân hàng lập tức quay đầu nhìn tôi. Tôi như người bị tách khỏi cơ thể mình, tai ù đi, mắt nhòe.
Ba trăm hai mươi sáu… tỷ?
Tôi nghẹn giọng:
“Không thể nào… Thẻ này là của chồng tôi. Anh ấy… anh ấy phá sản rồi…”
Giám đốc nhẹ giọng, nhưng vẫn đầy lễ độ:
“Thưa chị, chủ thẻ là chị. Đây là tài khoản riêng đứng tên chị, mở từ ba năm trước. Tất cả các giao dịch nạp vào đều đến từ một nguồn cố định, không liên quan tới công ty của chồng chị.”
Tôi hoàn toàn choáng váng.
“Chủ… chủ thẻ là tôi? Nhưng tôi chưa bao giờ…”
Ngay lúc đó, điện thoại của tôi rung lên.
Tên người gọi hiện trên màn hình: VĨ – CHỒNG CŨ SẮP LY HÔN CỦA TÔI.

Tôi biết anh ta đang gọi để hối thúc tôi chuyển tiền. Sáng nay anh ta còn ném tấm thẻ vào mặt tôi:
“Trong này còn vài trăm nghìn gì đó, cô muốn giữ thì giữ. Tôi hết tiền rồi, cô tự lo đi.”
Hóa ra… vài trăm nghìn của anh ta, lại là 326 tỷ của tôi?
Điện thoại rung liên tục. Tôi tắt màn hình, bình tĩnh đến lạnh lùng.
Giám đốc đưa tôi vào phòng VIP để trao đổi riêng. Trong căn phòng kín, ông ta đặt bản sao kê trước mặt tôi.
“Từ ba năm trước, cứ đều đặn mỗi quý sẽ có một khoản tiền lớn được chuyển vào tài khoản của chị. Tổng cộng… hơn ba trăm tỷ.”
Tôi nhìn những con số dày đặc đến nhói mắt.
Nguồn chuyển đến được ghi là một mã ký tự lạ. Không phải chồng tôi. Không phải ai tôi quen biết.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!