Cụ ông 65t lấy vợ trẻ 30t, đêm tân hôn cả nhà bỗng nghe tiếng th;ấ;t th;anh, mở cửa vào thì chứng kiến cảnh… Các con cái t;á;i mặt, vội báo công an trong đêm.
Cụ ông 65t lấy vợ trẻ 30t, đêm tân hôn cả nhà bỗng nghe tiếng th;ấ;t th;anh, mở cửa vào thì chứng kiến cảnh… Các con cái t;á;i mặt, vội báo công an trong đêm.
Cả làng Đông Xá hôm ấy rộn ràng hẳn lên. Người ta bàn tán suốt mấy ngày trời về chuyện ông Hòa, 65t, tuyên bố lấy vợ.
“Vợ ông ấy nghe đâu mới chỉ 30, là người ở thành phố chuyển về,” – ai cũng háo hức, vừa tò mò vừa có chút ngờ vực.
Ông Hòa là người hiền lành, cả đời làm thợ mộc, vợ mất sớm, con cái đều lên thành phố làm ăn. Căn nhà cũ cuối xóm chỉ còn ông và mấy chậu cúc trước hiên.
Nhiều năm sống một mình, cái cô đơn già nua như lớp rêu bám quanh tường, chỉ chờ một bàn tay đến phủi đi.
Rồi một ngày, cô Hạnh – người phụ nữ trẻ, xinh xắn, ăn nói nhỏ nhẹ – dọn về thuê nhà bên kia đường. Bà con thấy cô hay ghé sang trò chuyện, đỡ đần ông Hòa quét sân, nấu ăn. Chẳng mấy ai nghĩ, hai tháng sau, họ lại thấy ông Hòa dẫn cô ấy ra ủy ban đăng ký kết hôn.
Con cái ông ban đầu ngần ngại, nhưng thấy cô Hạnh chăm ông chu đáo, lại sợ cha buồn tuổi già nên ai cũng vun vào.
“Miễn sao bố vui, có người bầu bạn là được,” – thằng cả nói, đưa bố ít tiền làm đám cưới.
Đám cưới diễn ra giản dị nhưng ấm cúng. Cô dâu mặc áo dài hồng nhạt, ông Hòa cười tươi, ánh mắt long lanh như chàng trai mới đôi mươi. Cả làng ai cũng chúc phúc, bảo ông có phúc phần.
Nhưng niềm vui ấy chỉ tồn tại được đến đêm tân hôn.
Khoảng nửa đêm, tiếng la thất thanh vang lên từ căn nhà cuối ngõ khiến cả xóm bật dậy. Khi người ta chạy đến, cửa nhà vẫn khép hờ, đèn trong phòng chập chờn…

…trên giường, ông Hòa nằm bất động, khuôn mặt tím tái, còn cô Hạnh ngồi sụp dưới đất, run lẩy bẩy, miệng liên tục lắp bắp:
“Em… em không biết… em chỉ mới vừa tắt đèn…”
Mấy người hàng xóm hoảng hốt gọi con trai ông ở thành phố về, còn bác Tư – hàng xóm sát vách – vội chạy đi báo công an xã. Trong ánh đèn pin chập chờn, ai nấy đều tá-i mặ-t khi thấy trên bàn còn nguyên mâm cơm tối dang dở, chai rượu mới mở một nửa, cạnh đó là hộp thuốc có nhãn tiếng nước ngoài mà không ai rõ là gì.
Khi công an đến, cô Hạnh mặt cắt không còn giọt máu, tay vẫn run run. Họ lập tức phong tỏa hiện trường, đưa ông Hòa đi cấp cứu nhưng… ông không qua khỏi.
Tin dữ lan nhanh khắp làng. Cả xóm Đông Xá xôn xao suốt đêm:
“Chắc ông ấy bị nhồi máu tim…”
“Hay rượu thuốc có vấn đề?”
“Nghe nói cô vợ trẻ mua thuốc bổ cho ông uống, rồi…”
Đến sáng, con cái ông Hòa về tới nơi. Cả ba người con đều tá-i xanh khi nghe công an nói phải giữ cô Hạnh lại để lấy lời khai.
Cô vừa khóc vừa kể, giọng đứt quãng:
“Trước khi ngủ, ông ấy bảo em pha cho ông ly rượu thuốc để dễ ngủ. Em lấy đúng chai ông vẫn uống hằng ngày, có thêm viên bổ ông mua trên mạng, em không biết sao lại ra nông nỗi này…”
Khi giám định, kết quả khiến mọi người sốc toàn tập:
trong chai rượu có hàm lượng thuốc tăng lực gấp nhiều lần cho người cao tuổi, cộng với bệnh tim sẵn có khiến ông Hòa không chịu nổi.
Điều đau lòng là…
lọ thuốc đó chính ông tự mua, vì muốn đêm tân hôn “không làm vợ trẻ thất vọng”.
Nghe tới đó, mấy người con trai nghẹn lại. Người anh cả ngồi bệt xuống đất, nước mắt chảy dài:
“Bố ơi, bố khổ cả đời rồi… sao còn dại dột thế này…”
Cô Hạnh ôm mặt nức nở, giọng khàn đi:
“Em không cần gì của ông hết… em thật lòng thương ông… chỉ mong ông vui… nào ngờ…”
Công an sau đó xác định đây là tai nạn đáng tiếc, không có dấu hiệu tội phạm. Nhưng từ hôm ấy, người ta không còn thấy cô Hạnh ở lại làng nữa.
Trước khi đi, cô ghé nghĩa trang, đặt lên mộ ông một bó cúc vàng – loài hoa ông thích nhất, khẽ nói:
“Em chỉ mong, ở nơi ấy, ông đừng buồn… Em không xứng làm vợ ông, nhưng sẽ mãi nhớ ông như người thân.”
Câu chuyện khép lại, để lại trong lòng người dân Đông Xá một nỗi buồn nghẹn:
Có những cuộc hôn nhân tuổi xế chiều không vì tiền, không vì danh, chỉ vì một người sợ cô đơn – và một người thương thật lòng – nhưng đến cuối cùng, định mệnh vẫn quá tàn nhẫn.