Khi kiểm tra sao kê thẻ tín dụng, tôi phát hiện mỗi tháng đều bị trừ tự động một khoản: tiền trả góp mua nhà, 29 triệu đồng.

 


Khi kiểm tra sao kê thẻ tín dụng, tôi phát hiện mỗi tháng đều bị trừ tự động một khoản: tiền trả góp mua nhà, 29 triệu đồng.

Khoản vay mua nhà của vợ chồng tôi đã tất toán từ ba năm trước.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu.

Tài khoản bị trừ là thẻ lương của chồng tôi – Hoàng Minh Khang. Nhưng mã hợp đồng thanh toán lại hoàn toàn xa lạ.

Tôi không hỏi anh.

Tôi ghi lại dãy số hợp đồng đó vào điện thoại.


Tối hôm ấy, Minh Khang về rất muộn.

Mười một giờ rưỡi, anh mở cửa bước vào, mang theo cả người đầy mùi gió đêm.

“Tăng ca.”

Anh nói đúng hai chữ rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Tôi ngồi trên sofa, nhìn chiếc áo vest anh treo hờ trên ghế.

Túi áo hơi cộm lên.

Tôi không động vào ngay.

Đợi đến khi tiếng nước chảy đều trong phòng tắm, tôi mới đứng dậy.

Trong túi áo là một tờ hóa đơn phí quản lý chung cư.

Chung cư An Phú Residence, block B, căn 1203.
Phí quản lý: 3,5 triệu mỗi quý.

Tôi lật mặt sau.

Mục “chủ sở hữu” ghi: Hoàng Minh Khang.

Tôi đứng giữa phòng khách, cầm tờ giấy đó nhìn suốt ba phút.

An Phú Residence.

Tôi biết khu này. Chung cư cao cấp mới bàn giao năm ngoái, giá gần 70 triệu một mét vuông.

Tôi chụp lại hóa đơn, đặt vào túi áo như cũ.


Ngày hôm sau, khi anh đi làm, tôi mở máy tính.

Tôi học tài chính, tra cứu thông tin là chuyện quá quen.

Dùng thông tin cá nhân của anh đăng nhập hệ thống tra cứu bất động sản.

Quả nhiên.

Chung cư An Phú Residence, block B, căn 1203.
Diện tích: 92m².
Ngày mua: tháng 5 năm 2022.

Ba năm trước.

Đặt cọc: 1,2 tỷ.
Vay ngân hàng: 2,1 tỷ.
Trả góp hàng tháng: 29 triệu.

Tôi nhìn những con số, đầu ngón tay lạnh buốt.

Tháng 5 năm 2022… tôi vừa mang thai được hai tháng.

Cũng chính tháng đó, tài khoản tiết kiệm chung của hai vợ chồng bỗng hụt hơn 1,3 tỷ.

Anh nói đem đi đầu tư với bạn.

Tôi tin.

Tôi kéo xuống dưới.

Thông tin đăng ký quyền sở hữu.

Và tôi chết lặng.

Chủ sở hữu: Nguyễn Thu Hà.

Tên tôi.

Không phải tên anh.

Là tôi.

Tôi nhớ ra rồi.

Năm đó thành phố có chính sách: ai đã đứng tên hai căn nhà thì không được mua thêm.

Dưới tên Minh Khang đã có căn chúng tôi đang ở và căn nhà bố mẹ anh để lại.

Anh không thể mua căn thứ ba.

Vì vậy… anh dùng tên tôi.

Dùng danh nghĩa vợ mình để vay tiền, mua nhà.

Rồi giấu tôi suốt ba năm.

Có lẽ anh nghĩ: tiền anh kiếm ra, nhà đứng tên ai cũng chẳng quan trọng.

Tôi nhìn màn hình rồi bật cười.

Cười rất lâu.

Sau đó, tôi chụp toàn bộ thông tin, lưu vào một thư mục mã hóa.

Tôi chưa biết căn nhà đó mua cho ai.

Nhưng tôi đã biết: khi tôi mang thai, anh đã lấy tiền chung của hai vợ chồng, âm thầm mua một căn nhà khác… giấu tôi suốt ba năm.

Món nợ này, tôi đã ghi lại.

Việc tiếp theo, tôi phải đến xem… căn hộ đó đang có ai ở.


Tôi không đi ngay.

Tôi đợi một tuần.

Trong một tuần đó, tôi làm hai việc.

Việc thứ nhất: kiểm tra sao kê tài khoản của Minh Khang.

Chúng tôi cưới nhau mười năm, mật khẩu ngân hàng của anh, tôi đều biết.

Ngoài khoản trả góp 29 triệu mỗi tháng, còn có một khoản chuyển khoản cố định: 15 triệu/tháng.

Người nhận: Trần Mỹ Linh.

Tay tôi khựng lại.

Trần Mỹ Linh.

Ba năm trước, cô ta là thực tập sinh phòng tôi.

Chính tôi phỏng vấn.
Chính tôi kèm cặp.
Chính tôi viết thư đề xuất để cô ta được nhận chính thức.

Ngày ký hợp đồng, cô ta mời tôi ly trà sữa, cười tươi:
“Chị Hà ơi, may mắn nhất đời em là được làm việc với chị.”

Tôi lúc đó còn cười:
“Cố gắng làm tốt là được.”

Ba năm.
Mỗi tháng 15 triệu.
Tổng cộng: 540 triệu.

Cộng tiền đặt cọc 1,2 tỷ.
Cộng tiền trả góp ba năm: hơn 1 tỷ.

Gần 3 tỷ đồng.

Tiền chung trong hôn nhân của chúng tôi… đổ hết vào người thực tập sinh do chính tay tôi dìu dắt.


Sáng thứ Bảy, Minh Khang nói phải đi công ty tăng ca.

Tôi đợi anh rời nhà nửa tiếng rồi lái xe đến An Phú Residence.

Khu chung cư mới, cây xanh phủ kín, bảo vệ nghiêm ngặt.

Tôi ngồi trong xe hai mươi phút.

Rồi tôi thấy.

Chiếc Mazda quen thuộc của anh chạy vào tầng hầm.

Năm phút sau, một cô gái bước ra từ sảnh, váy trắng, tóc dài, cười ngọt đến chói mắt.

Trần Mỹ Linh.

Cô ta khoác tay Minh Khang, hai người cùng bước vào thang máy.

Rất tự nhiên.
Rất thân mật.
Như thể họ đã sống cùng nhau từ lâu.

Tôi ngồi trong xe, nhìn bóng lưng họ khuất dần.

Không khóc.

Chỉ siết chặt vô-lăng đến trắng bệch các khớp tay.

Tôi nổ máy, rời đi.

Trên đường về, tôi ghé một tiệm in.

In ra một bản thông tin bất động sản.

Chủ sở hữu: Nguyễn Thu Hà.

Tôi gấp lại, cho vào túi xách.

Tối đó, tôi nấu một bàn ăn rất thịnh soạn.

Bảy giờ, Minh Khang về, nói tăng ca mệt quá.

“Anh vất vả rồi.” Tôi múc cho anh bát canh.

Anh cười, cúi đầu ăn.

“Ngon quá.” Anh nói.

Tôi nhìn gương mặt người đàn ông đã ở cùng một người phụ nữ khác cả ngày, mỉm cười:

“Ừ, ăn nhiều vào. Tối nay… mình nói chuyện một chút nhé.”

Anh khựng lại.


Tôi đặt trước mặt anh tờ giấy in.

“Căn hộ An Phú Residence, block B, căn 1203… em thấy đẹp không?”

Mặt anh tái đi.

Tôi đặt thêm bản sao kê ngân hàng.

“Và cả Trần Mỹ Linh nữa. Em nhớ cô bé thực tập sinh em từng khen ngoan ngoãn chứ?”

Anh run giọng:
“Em… em nghe anh giải thích…”

Tôi bật cười.

“Không cần. Em chỉ muốn nói một điều thôi.”

Tôi đẩy nhẹ tờ giấy về phía anh.

“Căn nhà đó đứng tên em. Tiền là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân. Theo luật… nó là của em.”

Anh sững sờ.

Tôi tiếp lời, giọng bình thản:

“Tuần sau em đã làm xong thủ tục. Em bán căn nhà đó rồi. Trả hết nợ ngân hàng. Phần còn lại, em chuyển sang tài khoản riêng của mình.”

“Còn cô Mỹ Linh… em cũng đã gửi toàn bộ bằng chứng cho công ty. Quan hệ cấp trên – nhân viên, lại nhận tiền cá nhân suốt ba năm… chắc cũng đủ để phòng nhân sự ‘mời uống trà’ rồi.”

Minh Khang đứng bật dậy, mặt trắng bệch.

“Thu Hà! Em điên rồi à?!”

Tôi nhìn anh, mỉm cười nhẹ nhàng nhất có thể.

“Không. Em chỉ tỉnh thôi.”

Tôi tháo chiếc nhẫn cưới đặt lên bàn.

“Ba năm em mang thai, sinh con, thức đêm, lo gia đình. Anh thì lén dùng tên em mua nhà nuôi bồ. Vậy nên…”

Tôi đứng dậy, kéo vali đã chuẩn bị sẵn từ trước ra cửa.

“Nhà, em lấy. Con, em nuôi. Anh và cô ta… cứ tự do.”

Tôi mở cửa, quay lại nói câu cuối:

“À quên, cảm ơn anh đã mua nhà bằng tên em. Món quà này… em nhận.”

Cánh cửa khép lại sau lưng.

Lần đầu tiên trong mười năm hôn nhân, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.

Hóa ra, phản bội đáng sợ nhất không phải là mất chồng.

Mà là mất đi chính mình.

May mà… tôi đã kịp lấy lại.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!