40t vẫn ế, mẹ tôi giục nhiều quá tôi cưới luôn cô gái rửa bát thuê đã có con ri//êng 3t. Ngày cưới vừa đến đón dâu mẹ tôi ng//ã l//ăn ra đất còn tôi chỉ vội thốt lên một câu “định mệnh đời mình đây rồi”… Đám cưới được chuẩn bị đơn giản – mẹ tôi mừng lắm, khoe khắp xóm: “Con dâu tôi tuy ngh//èo nhưng biết điều, chịu thương chịu khó. Thôi thằng T nhà tôi 40 tuổi lấy được mối ấy là may lắm rồi.” Hôm rước dâu, trời nắng chang chang. Tôi mặc bộ vest thuê, tay run run cầm bó hoa cưới. Cả đoàn xe dừng trước căn nhà cấp 4 cũ. Mẹ tôi cứ thắc mắc hôm đến nói chuyện người lớn rồi cả hôm nay đón dâu chẳng thấy e/m b/é 3t con cô dâu đâu cả. Bình thường trước cô ấy đi rửa bát thuê e/m b/é đó theo không rời bước. Mẹ tôi lại bảo có lẽ người ta đưa e/m b/é đi chỗ khác để nhà trai đỡ dị nghị, thôi thì mẹ tôi cũng đỡ khó xử. Tôi đứng ngoài sân, lòng nặng trĩu, chẳng biết cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Nhưng khi tiếng nhạc cưới vang lên, cô dâu bước xuống từ cầu thang, tôi nghe tiếng “rầm” phía sau – mẹ tôi ng/ã l/ăn ra đất. Mọi người h/ốt ho//ảng. Tôi quay lại, chỉ kịp thấy mẹ h/á h/ốc miệ/ng, tay ru/n ru/n chỉ về phía trước…

40t vẫn ế, mẹ tôi giục nhiều quá tôi cưới luôn cô gái rửa bát thuê đã có con ri//êng 3t. Ngày cưới vừa đến đón dâu mẹ tôi ng//ã l//ăn ra đất còn tôi chỉ vội thốt lên một câu “định mệnh đời mình đây rồi”…

Đám cưới được chuẩn bị đơn giản – mẹ tôi mừng lắm, khoe khắp xóm: “Con dâu tôi tuy ngh//èo nhưng biết điều, chịu thương chịu khó. Thôi thằng T nhà tôi 40 tuổi lấy được mối ấy là may lắm rồi.” Hôm rước dâu, trời nắng chang chang. Tôi mặc bộ vest thuê, tay run run cầm bó hoa cưới. Cả đoàn xe dừng trước căn nhà cấp 4 cũ. Mẹ tôi cứ thắc mắc hôm đến nói chuyện người lớn rồi cả hôm nay đón dâu chẳng thấy e/m b/é 3t con cô dâu đâu cả. Bình thường trước cô ấy đi rửa bát thuê e/m b/é đó theo không rời bước.



Mẹ tôi lại bảo có lẽ người ta đưa e/m b/é đi chỗ khác để nhà trai đỡ dị nghị, thôi thì mẹ tôi cũng đỡ khó xử. Tôi đứng ngoài sân, lòng nặng trĩu, chẳng biết cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Nhưng khi tiếng nhạc cưới vang lên, cô dâu bước xuống từ cầu thang, tôi nghe tiếng “rầm” phía sau – mẹ tôi ng/ã l/ăn ra đất. Mọi người h/ốt ho//ảng. Tôi quay lại, chỉ kịp thấy mẹ h/á h/ốc miệ/ng, tay ru/n ru/n chỉ về phía trước…

…Tay mẹ tôi run bắn, miệng há hốc chỉ về phía trước. Tôi hoảng hốt đỡ mẹ dậy, cuống cuồng hỏi:

— “Mẹ sao thế? Trúng nắng à?”

Mẹ không trả lời. Ánh mắt bà dán chặt vào phía cửa nhà cô dâu. Tôi quay theo hướng tay mẹ chỉ… và tim như rơi thẳng xuống bụng.

Trên bậc thềm, ngay sau lưng cô dâu, là một đứa bé trai tầm ba tuổi. Thằng bé mặc áo sơ mi trắng đã sờn, tay ôm chặt một chiếc xe đồ chơi nhựa cũ, đôi mắt to đen láy nhìn chúng tôi không chớp.

Nhưng thứ khiến mẹ tôi ngã quỵ… không phải vì đứa bé là con riêng của vợ tôi.
Mà vì khuôn mặt thằng bé giống tôi như tạc.

Cái trán cao, nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt phải, cả cái cách mím môi khi sợ hãi… y hệt tôi hồi bé. Tôi bủn rủn chân tay.

Cô dâu thấy mẹ tôi ngã, vội chạy lại đỡ. Đứa bé theo sau, lí nhí gọi:
— “Mẹ ơi…”

Mẹ tôi thều thào, giọng như không phải của mình:
— “Con… con bé này… nó…”

Cô dâu bật khóc. Cô quỳ xuống trước mặt mẹ tôi, giọng nghẹn ngào:
— “Con xin lỗi bác… Con định giấu… nhưng không thể giấu cả đời được. Thằng bé… là con của anh ấy…”

Cả sân cưới chết lặng.
Tôi choáng váng, tai ù đi.

Ba năm trước, khi còn làm phụ hồ ở thị trấn, tôi từng say rượu trong một lần liên hoan thợ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh là cô gái rửa bát thuê ở quán nhậu. Tôi đã để lại ít tiền rồi bỏ đi, nghĩ chỉ là một sai lầm qua đường. Sau đó tôi chuyển chỗ làm, không gặp lại cô nữa.

Tôi không ngờ… “định mệnh đời mình” lại vòng một vòng tàn nhẫn như thế.

Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, nước mắt chảy dài:
— “Con ơi… thằng bé… giống con hồi nhỏ quá…”

Cô dâu ôm con vào lòng, run rẩy:
— “Em không dám đòi hỏi gì ở anh. Em chỉ muốn con có một gia đình, có bố… Khi anh đồng ý cưới, em nghĩ… chắc ông trời cho con một con đường sống…”

Tôi nhìn thằng bé. Nó nép sau lưng mẹ, đôi mắt vừa sợ vừa tò mò nhìn tôi. Bất chợt nó bước ra, chìa chiếc xe đồ chơi cũ về phía tôi, giọng non nớt:
— “Chú ơi… chơi với con không?”

Cổ họng tôi nghẹn lại.
Bao năm nay, tôi sống cô độc, bị giục cưới như một kẻ “ế mốc meo”. Tôi cưới vội vì áp lực. Nhưng đứa bé này… không hề vội vàng đến với cuộc đời tôi. Nó ở đây suốt ba năm, lớn lên trong thiếu thốn, chờ một người đàn ông chịu nhận nó là con.

Tôi quỳ xuống trước mặt thằng bé, giơ tay run run chạm vào mái tóc mềm:
— “Không… không phải chú. Từ hôm nay… gọi bố được không con?”

Thằng bé tròn mắt, rồi òa khóc, lao vào ôm cổ tôi.
Cả sân cưới nấc lên.

Mẹ tôi gục vào vai con dâu, khóc nức nở:
— “Thôi… thôi thế là ông trời còn thương cái nhà này…”

Đám cưới hôm ấy không còn rộn ràng như dự tính. Nhưng giữa cái nắng chang chang, tôi lần đầu thấy lòng mình dịu lại.

Hóa ra “định mệnh” không phải là tai họa.
Mà là món nợ cũ… quay lại để dạy tôi cách làm một người đàn ông đúng nghĩa.