Mẹ một mình trong nghèo khó nuôi 3 con gái thành tài…20 năm sau chồng bỏ đi theo người khác bất ngờ trở về mong hàn g/ắn mong các con phụ cấp chăm nuôi và cái kết b/ẽ bàng….

Mẹ tôi một mình nuôi ba chị em tôi lớn lên trong căn nhà cấp bốn dột nát, nằm lọt thỏm giữa con hẻm nghèo cuối xóm.

Năm tôi lên 5 tuổi, cha bỏ đi. Ông theo một người đàn bà khác, để lại mẹ tôi với ba đứa con gái thơ dại và một mảnh giấy viết vội:
“Anh mệt mỏi lắm rồi. Em tự lo cho các con.”

Không một đồng trợ cấp. Không một lời hỏi han.

Mẹ tôi khi ấy mới 34 tuổi.

Từ hôm đó, mẹ gánh cả bầu trời lên đôi vai gầy. Ban ngày mẹ đi bán rau ngoài chợ, chiều về nhận may gia công, tối đến tranh thủ nhặt ve chai. Có những hôm mưa tầm tã, mẹ về nhà người ướt sũng, tay run vì lạnh nhưng vẫn cười:


– “Hôm nay mẹ bán đắt hàng, tụi con ăn thêm trứng nhé.”

Ba chị em tôi lớn lên bằng những bữa cơm chan nước mắm, bằng tiếng máy may kêu lạch cạch suốt đêm, bằng những đêm mẹ ho sù sụ mà không dám đi viện vì “để tiền đóng học cho con”.

Mẹ không tái giá. Không phải vì không có người hỏi, mà vì mẹ nói:
– “Ba đứa con gái đã thiệt thòi rồi. Mẹ không muốn các con phải chịu thêm.”

Hai mươi năm trôi qua.

Ba chị em tôi đều thành đạt. Chị cả là bác sĩ, chị hai làm kế toán trưởng, còn tôi mở được công ty riêng. Chúng tôi gom góp tiền sửa lại nhà, mua cho mẹ chiếc xe lăn khi chân mẹ yếu dần, thuê người giúp việc để mẹ đỡ vất vả.

Mẹ cười hiền, nói chỉ cần mỗi sáng được nhìn thấy các con là đủ.

Cho đến một ngày…

Người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con tôi suốt hai mươi năm bất ngờ xuất hiện trước cổng.

Cha già hơn, gầy hơn, tóc bạc gần hết. Ông đứng lúng túng, giọng run run:
– “Ba… ba về rồi đây.”

Mẹ tôi chết lặng. Bàn tay đang cầm chổi rơi xuống nền nhà.

Ông kể rằng người đàn bà năm xưa đã bỏ ông theo kẻ khác, con riêng không coi ông ra gì, tuổi già bệnh tật, tiền bạc cạn kiệt. Ông quay về với vẻ mặt ăn năn:
– “Ngày xưa ba sai rồi… Giờ ba chỉ mong gia đình đoàn tụ. Các con đã thành đạt rồi, mỗi tháng phụ cấp cho ba ít tiền, để ba an dưỡng tuổi già…”

Căn phòng im phăng phắc.

Mẹ tôi không khóc. Cũng không mắng. Bà chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông từng là chồng mình, ánh mắt hiền nhưng buồn sâu thẳm.

Chị cả tôi đứng dậy, giọng bình tĩnh:
– “Ngày ba bỏ đi, mẹ tôi 34 tuổi, ba đứa con gái còn chưa biết tự buộc dây giày. Ba không gửi nổi một đồng. Vậy ba lấy tư cách gì hôm nay quay về đòi hàn gắn?”

Chị hai tiếp lời:
– “Ba bệnh, ba khổ, chúng tôi không cười cợt. Nhưng mẹ tôi đã gánh hết phần đau khổ đó suốt 20 năm. Giờ ba không thể dùng hai chữ ‘máu mủ’ để xin tiền và trách nhiệm.”

Tôi là người nói câu cuối cùng.

Tôi đưa cho ông một phong bì, bên trong là 20 triệu đồng.
– “Đây là số tiền duy nhất chúng tôi gửi. Không phải để báo hiếu. Mà là để chấm dứt.”

Người đàn ông run rẩy:
– “Các con… không nhận ba sao?”

Mẹ tôi lúc này mới lên tiếng. Giọng bà rất khẽ, nhưng từng chữ như khắc vào tim:
– “Tôi đã làm cả cha lẫn mẹ cho các con suốt hai mươi năm. Anh bỏ đi khi chúng cần anh nhất. Giờ anh quay về… tôi không hận, nhưng cũng không còn chỗ cho anh nữa.”

Ông cúi đầu, nhặt phong bì, lặng lẽ quay lưng.

Bóng ông khuất dần cuối con hẻm.

Mẹ tôi ngồi xuống ghế, thở dài một hơi rất nhẹ. Rồi bà mỉm cười, nắm tay chúng tôi:
– “Mẹ không cần ai quay về. Mẹ chỉ cần biết… các con đã sống tử tế.”

Có những sai lầm không phải xin lỗi là được tha thứ.
Có những người, khi rời đi quá lâu…
thì con đường quay về cũng không còn nữa.