“Anh Là Chồng Chị H. Phải Không? Anh Đến Bệnh Viện Nhận Con Giúp Chị” — Câu Nói Khiến Tôi Rụng Rời Trong Ngày Vợ Mất 49 Ngày…
“Anh Là Chồng Chị H. Phải Không? Anh Đến Bệnh Viện Nhận Con Giúp Chị” — Câu Nói Khiến Tôi Rụng Rời Trong Ngày Vợ Mất 49 Ngày…
Tôi nhận được cuộc gọi ấy đúng ngày vợ m/ất 49 ngày. Một con số người ta bảo là linh thiêng, là ngày người đã khuất “về” lần cuối. Nhưng khi chiếc điện thoại rung lên giữa căn nhà đã quá lâu không có tiếng cười, tôi chỉ nghĩ đơn giản: ai đó gọi nhầm.
“Anh là anh Trần Minh phải không ạ?” – giọng nữ, nhẹ mà run.
“Vâng… tôi đây.”
“Chúng tôi gọi từ khoa Sản – Bệnh viện Thành phố. Anh có thể đến ngay được không? Chúng tôi đang giữ… con của anh.”
Tôi gần như đánh rơi điện thoại.
Con của tôi?
Tôi và Lan – vợ tôi – cưới nhau bảy năm, chưa từng sinh con. Không phải không muốn, chúng tôi còn từng chạy chữa khắp nơi. Cô ấy yếu, tôi càng yếu hơn. Có những ngày Lan ngồi trước máy sưởi, áp bàn tay lạnh ngắt lên bụng mà thở dài: “Có lẽ mình không có duyên làm mẹ.”
Vậy mà hôm nay… một bệnh viện lại gọi tôi đến đón con?.

Tôi lao đến bệnh viện như kẻ mất trí. Gió quất vào mặt, lạnh tê nhưng đầu tôi thì nóng bừng, quay cuồng giữa hàng trăm câu hỏi:
Lan từng giấu tôi điều gì sao?
Hay ai đó đang lừa tôi?
Hay… một phép màu nào đó thật sự tồn tại?
Khoa sản nằm ở tầng 3. Tôi mở cửa gần như bằng cách lao cả người vào. Một nữ điều dưỡng trẻ bước đến, ánh mắt vừa thương cảm vừa dè dặt.
“Anh là chồng chị H… Lan đúng không ạ?”
Tôi nuốt khan: “Đúng… đúng rồi. Con tôi… đâu?”
Cô gái dẫn tôi đến một căn phòng nhỏ. Sau lớp cửa kính là trẻ sơ sinh cuộn trong khăn hồng, đang ngủ. Một cô điều dưỡng khác bế đứa bé ra, trao nhẹ vào tay tôi.
Tôi gần như nghẹt thở.
Đứa bé giống Lan. Giống đến mức trái tim tôi đau thắt.
“Anh… cho tôi hỏi,” tôi run run, “đây là… con ai?”
Nữ điều dưỡng lấy ra một tập hồ sơ mỏng.
“Hai ngày trước, bệnh viện tiếp nhận một sản phụ tên H., chuyển dạ sinh non ở tuần thứ 33. Trước khi vào phòng mổ, cô ấy nắm tay tôi và nói:
‘Nếu tôi không qua khỏi… hãy gọi cho chồng tôi. Anh ấy tên Trần Minh. Số điện thoại là…’”
Cô gái đọc đúng số của tôi.
Tôi chết lặng.
“Cô ấy… đã không qua khỏi,” điều dưỡng khẽ cúi đầu. “Trên giấy tờ, cô ấy ghi cha đứa bé là… anh.”
Tôi gần như sụp xuống ghế.
Lan mất 49 ngày. Một phụ nữ khác, mang thai, sắp sinh, gọi tên tôi là chồng?
Tôi quay sang cô điều dưỡng, giọng khàn đứt quãng:
“Có… có nhầm lẫn gì không? Tôi… tôi chưa từng phản bội vợ. Tôi không quen người phụ nữ nào tên H.”
Cả phòng lặng đi một thoáng.
Rồi điều dưỡng trưởng bước vào, cầm theo một phong bì niêm kín.
“Trước khi mất, sản phụ H. nhờ chúng tôi giao cái này cho anh.”
Tôi mở phong bì.
Bên trong… là một lá thư.
Chữ viết xiêu vẹo nhưng rất rõ từng nét.
Tôi nhận ra ngay — là chữ của Lan.
Tôi thấy đất dưới chân mình như biến mất.
Tôi mở thư.
**”Minh à,
Nếu anh đọc được lá thư này… nghĩa là em đã không còn bên anh nữa.
Em biết bệnh của mình. Em không thể mang thai. Anh thì lại khát khao làm cha.
Nhưng em ích kỷ quá, em sợ mất anh. Sợ anh buồn.
Rồi em gặp H.
Cô ấy là phụ nữ bị chồng bỏ, mang thai nhưng không thể nuôi con.
Em xin cô ấy… mang thai giúp chúng ta. Em đã giấu anh, vì em muốn nếu có thất bại, anh không phải hi vọng rồi lại đau.
Em lo mọi chi phí, chăm H. như em gái. Giá mà em còn sống để bế con…
Ngày em mất, H. hoảng loạn. Em không trách cô ấy. Em chỉ dặn cô ấy:
‘Nếu em chết, hãy đưa con cho chồng em. Anh ấy xứng đáng làm cha.’
Minh…
Đứa bé ấy là con của anh.
Không phải bằng máu của em, nhưng bằng tất cả tình yêu em đã dành cho nhà mình.
Hãy nuôi con.
Hãy sống thay em một phần đời.
Và… đừng buồn nữa.
Em thương anh.
Lan.”**
Tôi ôm lá thư vào ngực. Tôi bật khóc như một đứa trẻ.
Không phải vì bị phản bội.
Mà vì trong bóng tối 49 ngày qua… tôi không hề biết vợ mình vẫn đang yêu tôi, lo cho tôi, chuẩn bị cho tôi điều mà cô ấy nghĩ rằng sẽ giúp tôi sống tiếp.
Tôi bế đứa trẻ lên, áp nó vào ngực mình.
Nó mở mắt — đôi mắt giống hệt tôi.
Và tôi hiểu, đó không phải món quà, mà là di nguyện cuối cùng của Lan.
Tôi hôn lên trán đứa bé và thì thầm:
“Cha đưa con về nhà… về với mẹ Lan.”
Ngoài trời, gió 49 ngày thổi qua nhẹ như một cái chạm.
Tôi biết vợ tôi đã về – nhưng lần này, là để rời đi mãi mãi, sau khi giao lại cho tôi thứ thiêng liêng nhất.