— Chuyện này… anh chưa sẵn sàng nói. Tôi quay mặt đi. Cả đêm đó tôi trằn trọc. “Anh chưa sẵn sàng nói”… là nói về cái gì?
Tôi vẫn nhớ rất rõ cái buổi tối hôm đó. Quán nướng đông nghẹt người, tiếng cười nói rộn ràng, mùi thịt cháy vàng thơm...
Nếu muốn biết người đeo chiếc nhẫn hôm đó là ai, chiều 3 giờ ra quán cà phê Cây Sứ. Tôi cho chị biết sự thật.”
Tôi tên Mai, hai mươi chín tuổi, nhân viên thiết kế tự do. Tôi quen Hưng – chàng trai hơn tôi ba tuổi, hiền lành,...
Hôm đó, tôi mang áo khoác lên sân thượng phơi. Tình cờ tôi thấy Minh đứng một mình gần lan can, đầu hơi nghiêng, gương mặt hướng về thành phố.
Tôi tên An – 27 tuổi – nhân viên marketing chạy deadline quanh năm. Mỗi sáng tôi đều băng qua con hẻm nhỏ trên đường...
Chúng tôi huy động ba người, móc dây, lắp tời… Mất gần một giờ, vật thể nặng trịch mới lăn được lên ghe. Gỗ kêu răng rắc như dưới chân có quái vật thật sự.
1. VẬT THỂ LẠ TRÊN BIỂN Biển Phú Vang hôm đó âm u, mặt nước xám xịt như sắp nổi bão. Tôi – Hào, 32...
— Nhưng nhờ vậy… em biết mình chưa bao giờ “ăn bám”. Em đang trả một món nợ tình thân mà không ai có thể trả thay.
Em chồng gắp miếng thịt mỡ bỏ vào bát tôi rồi mỉa mai: “Đồ ăn bám!”. Nhưng chồng tôi chỉ cần nói đúng một câu…...
Và tôi nhận ra: Người chị dâu hiền lành… cũng có lúc phải mạnh mẽ. Không phải để thắng… mà để giữ hạnh phúc cho chính mình.
Tôi tên Trinh, 32 tuổi, quê ở Thái Bình, vào Sài Gòn làm kế toán rồi quen Tuấn – chồng tôi hiện tại. Chúng tôi...
Hôm ấy là Chủ nhật. Tôi – Linh, 29 tuổi – quyết định về quê ăn cơm cùng mẹ sau cả tuần làm việc ở thành phố.
1. Về nhà mẹ đẻ Hôm ấy là Chủ nhật. Tôi – Linh, 29 tuổi – quyết định về quê ăn cơm cùng mẹ sau...
“Nếu anh lo cho mẹ, anh đã không lừa dối người vợ đang yêu thương anh,” Hương dứt khoát gỡ tay anh ra.
Hồi 1: Lưới An Toàn Giá 4 Tỷ Hương tựa lưng vào ghế xe, nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố Sài Gòn đang rực...
Và lần đầu tiên sau 4 năm, tôi hiểu… “nhà” chưa bao giờ bỏ rơi tôi — chỉ là tôi bỏ rơi nó quá lâu mà thôi.
1. Bốn năm không trở về Tôi tên là Lâm, hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học.Trong suốt bốn năm học, tôi chưa một...
Lan nhìn xuống dòng nước: — Nói để làm gì? Anh đã chọn rẽ sang một con đường khác rồi.
Tôi là Nguyễn Minh Huy, ba lăm tuổi, giám đốc một công ty xây dựng tầm trung ở Đà Nẵng. Người ta nhìn vào tôi đều...