Gác lại mọi công việc ở quê, tôi lặn lội ngồi ô tô suốt cả ngày lên thành phố để phụ con gái chăm cháu ngoại. Thế nhưng, vừa bước chân qua cửa, bà thông gia đã b//ịt mũi, buông một câu đầy k//hinh mi//ệ
Gác lại mọi công việc ở quê, tôi lặn lội ngồi ô tô suốt cả ngày lên thành phố để phụ con gái chăm cháu ngoại. Thế nhưng, vừa bước chân qua cửa, bà thông gia đã b//ịt mũi, buông một câu đầy k//hinh mi//ệt: “Mùi gì khó chịu thế này, ng//ửi mà buồn nôn!” Tôi lặng im không cãi một lời, chỉ gọi con rể ra, dúi vào tay cậu ấy một bao tải lớn rồi quay người bắt xe về quê ngay trong chiều. Đến khi mở chiếc bao tải ấy ra, bà thông gia tái mặt, cuống cuồng giục con trai lập tức về quê đón tôi trở lại…
Cả đời tôi quen với cái nhịp sống thôn quê: sáng ra vườn cho gà ăn, quét sân, đi chợ, chiều lại loanh quanh ruộng đồng. Tuổi xế chiều, tôi chỉ mong yên ổn, vậy mà vừa nghe con gái gọi điện, giọng lạc đi:
– “Mẹ ơi, tuần sau con phải đi làm lại, mà con bé thì còn nhỏ quá. Mẹ thu xếp lên ở cùng bọn con ít bữa trông cháu giúp con nhé!”
Thương con, thương cháu, tôi gác hết việc đồng áng, thu vén đồ đạc. Đêm trước ngày đi, tôi hầu như không ngủ, cứ nằm nghĩ cách mang theo chút gì đó “của quê” làm quà: gạo nếp mới, mấy con gà ri, ít rau thơm, thêm vài bó măng khô. Tôi gom góp, bỏ gọn gàng trong một bao tải lớn, buộ/c kỹ, hy vọng khi lên thành phố, thông gia sẽ vui vì có đồ quê sạch sẽ.
Chuyến xe khách từ quê lên thành phố kéo dài suốt cả ngày. Đường xa, lại say xe, mệt lả, nhưng lòng tôi vẫn háo hức nghĩ đến lúc gặp cháu ngoại, nghĩ đến cảnh ôm con bé béo tròn, thơm mùi sữa. Đến bến, con rể đưa xe ra đón. Nó ít nói, chỉ gật đầu chào, bê giúp hành lý lên xe. Tôi không để ý lắm, chỉ thấy vui vì sắp được gặp cháu.
Vậy mà niềm vui ấy bị dập tắt ngay khi bước qua cánh cửa nhà thông gia. Bà ấy đứng chắn ngay ngưỡng cửa, khịt khịt mũi, rồi buông một câu khiến tôi chết lặng:
– “Ôi trời, mùi gì mà khó chịu thế này, buồn nôn quá!”
Không chỉ dừng lại ở đó, bà ta còn đảo mắt liếc về phía cái bao tải tôi mang theo, giọng đầy ác cảm:
– “Chắc đồ quê nhà mang lên chứ gì, h/ôi hám thế này thì sao chịu được…”
Mặt tôi nóng bừng, vừa tủi vừa giận. Cả ngày đường mệt nhoài, mang bao tâm ý lên, vậy mà chưa kịp ngồi xuống đã bị xỉa xói. Tôi chẳng nói chẳng rằng, gọi ngay con rể ra, dúi thẳng cái bao tải vào tay nó, rồi dợm bước quay về….
Tôi dúi mạnh chiếc bao tải vào tay con rể, giọng bình thản nhưng dứt khoát:
– “Mẹ lên đây là vì thương vợ chồng con, thương cháu ngoại. Nhưng có vẻ nhà mình không có chỗ cho người nhà quê hôi hám này. Thôi, mẹ về.”
Con rể tôi – Minh – cuống cuồng giữ mẹ lại: “Mẹ ơi, mẹ vừa lên tới nơi, đường xá xa xôi mệt nhọc thế này mẹ đi đâu được ạ? Mẹ đừng chấp mẹ con, bà ấy tính hay cằn nhằn…”
Tôi gạt tay Minh ra, mỉm cười nhẹ nhưng ánh mắt lạnh ngắt: “Không sao, mẹ tự bắt xe về được. Đồ trong bao tải này mẹ gom góp cả tháng trời, con cứ giữ lấy mà dùng.”
Nói rồi, tôi dứt khoát quay lưng đi thẳng ra thang máy, mặc cho con rể gọi với theo, mặc cho bà thông gia vẫn đứng ở cửa bĩu môi khinh khỉnh: “Ôi dào, tự ái vặt! Đã nghèo còn hay dỗi, về được thì cứ về, đỡ chật nhà!”
Sự thật bên trong chiếc bao tải quê
Chiều hôm đó, tôi đón chuyến xe muộn nhất để trở ngược về quê. Ngồi trên xe nhìn thành phố lùi dần sau ô kính, nước mắt tôi mới tủi thân trào ra. Cả đời vun vén cho con, cuối cùng nhận lại chỉ là sự khinh miệt.
Thế nhưng, ở căn hộ chung cư trên thành phố lúc này, một trận “địa chấn” vừa mới bắt đầu.
Sau khi tôi đi, Minh vừa giận mẹ mình, vừa xót mẹ vợ nên ấm ức kéo chiếc bao tải lớn vào giữa phòng khách. Bà thông gia nhìn cái bao tải dính đầy bụi đường, hếch mũi bảo:
– “Mấy thứ rau dưa, gà qué hôi hám ấy mang ra ban công mà để, mang vào phòng khách làm gì cho bẩn nhà ra!”
Minh không nói không rằng, giật phắt sợi dây thừng buộc ở miệng bao tải, trút toàn bộ thứ bên trong ra sàn nhà.
Không có con gà ri nào cả. Cũng chẳng có rau thơm hay măng khô dính đất cát.
Đập vào mắt bà thông gia và con rể tôi là một hộp thiếc lớn chuyên dùng đựng trà quý. Minh run run mở nắp hộp. Bên trong không phải là trà, mà là ba cọc tiền polymer mệnh giá 500 nghìn còn thơm mùi mực mới, được buộc gọn gàng bằng dây nịt. Tổng cộng tròn trịa 150 triệu đồng.
Bên cạnh ba cọc tiền là một cuốn sổ tiết kiệm trị giá 500 triệu đồng đứng tên con gái tôi – Lan, cùng một mảnh giấy nhỏ viết bằng nét chữ nguệch ngoạc của tôi:
“Mẹ bán mảnh đất dịch vụ ở đầu ngõ được một khoản. Mẹ giữ lại một ít dưỡng già, còn lại mang lên cho hai đứa trả nốt nợ mua nhà chung cư, để cái Lan đi làm lại đỡ phải áp lực tiền nong. Số tiền lẻ 150 triệu là mẹ tích cóp từ tiền bán thóc, bán lợn mấy năm qua, hai đứa cất đi để mua sữa, thuê người giúp việc phụ chăm cháu cho đỡ vất vả.”
Sự hối hận muộn màng
Nhìn đống tiền và cuốn sổ tiết kiệm nằm sừng sững giữa phòng khách, bà thông gia đứng hình, gương mặt từ vẻ khinh khỉnh bỗng chốc tái mét, không còn một giọt máu. Bà ta lắp bắp, lắp bắp mãi không ra hơi:
– “Cái… cái này… Mẹ vợ con… bà ấy lấy đâu ra nhiều tiền thế này?”
Minh nhìn mẹ mình, nước mắt giận dữ trào ra. Anh hét lên:
– “Mẹ vừa lòng chưa? Mẹ lúc nào cũng mở miệng ra là chê người nhà quê nghèo hèn, hôi hám! Mẹ có biết bố vợ con mất sớm, một mình mẹ vợ tần tảo nuôi nhà con ăn học, một tay bà vun vén ruộng đất mới có được cơ ngơi dưới quê không? Người ta lặn lội cả ngày trời mang nửa tỷ bạc lên cho con trai mẹ trả nợ nhà, vậy mà mẹ lại đứng ở cửa bịt mũi đuổi người ta đi!”
Bà thông gia run rẩy bám vào thành ghế sofa. Nửa tỷ đồng – con số bằng cả mấy năm tiền lương tích cóp của gia đình bà ta trên phố. Ấy vậy mà người bà ta vừa sỉ vả là “hôi hám, buồn nôn” lại hào phóng đem cho con cái không tiếc một lời.
Nghĩ đến việc khoản nợ mua nhà đè nặng lên vai con trai mình bấy lâu nay bỗng chốc được giải quyết, lại nghĩ đến việc đã lỡ đắc tội với “đại gia chân đất”, bà thông gia cuống cuồng lay tay Minh:

– “Minh ơi! Mẹ sai rồi, mẹ lỡ lời thôi! Mau… mau gọi điện cho mẹ vợ con đi! Không được, con phải lập tức bắt xe về quê ngay trong đêm nay, mua quà cáp sang xin lỗi rồi đón bà lên đây bằng được! Nhanh lên con!”
Minh gạt tay mẹ ra, cay đắng nói:
– “Mẹ nghĩ mẹ vợ con lên đây vì tiền sao? Bà lên vì thương cháu! Bây giờ mẹ làm tổn thương lòng tự trọng của bà như thế, con còn mặt mũi nào mà về quê đón bà nữa?”
Đêm hôm đó, khi tôi vừa về đến căn nhà ngói thân thương ở quê, điện thoại đã rung lên liên khúc. Cả con rể lẫn con gái gọi điện khóc lóc, xin lỗi tôi gãy cả lưỡi. Thậm chí qua đầu dây bên kia, tôi còn nghe thấy tiếng bà thông gia khóc sụt sùi, nói vọng vào xin tôi tha thứ cho sự nông nổi của bà ta.
Tôi chỉ nhẹ nhàng bảo con gái: “Tiền mẹ cho thì cứ giữ lấy mà lo trả nợ. Còn việc lên thành phố, mẹ quen sống dưới quê rộng rãi, trong lành rồi. Mẹ ở nhà nuôi gà, trồng rau gửi lên cho cháu thôi.”
Cúp điện thoại, tôi tự tay nấu một bát mì nóng, ngồi ăn giữa hiên nhà lộng gió quê. Lòng tôi nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Đúng là tiền bạc có thể mua được nhà cao cửa rộng trên phố, nhưng lòng tự trọng và tình yêu thương đích thực của người mẹ quê thì không có bất kỳ thứ mùi “sang chảnh” nào ở thành phố có thể đánh đổi được.