Tình cờ gặp mẹ vợ cũ đang lặng lẽ rửa bát thuê trong một quán ăn, thấy bà gầ//y g/ò, kh/ắc khổ, tôi không đành lòng nên rút ví đưa 5 triệu đồng, dặn bà cất lấy làm tiền phòng thân. Thế nhưng, phản ứng bất ngờ của bà ngay sau đó không chỉ khiến tôi sững sờ, mà cả người vợ hiện tại đứng bên cạnh cũng chết lặng…
Bà run rẩy lùi lại một bước, hai bàn tay ướt đẫm nước rửa bát lau vội vào chiếc tạp dề cũ kỹ, sờn rách. Bà nhìn chằm chằm vào xấp tiền 5 triệu trong tay tôi, rồi từ từ ngước mắt lên.
Nhưng trong ánh mắt ấy không hề có sự cảm kích, cũng chẳng có nét ngượng ngùng của một người nghèo khổ được giúp đỡ. Chỉ có một nỗi căm phẫn tột cùng xen lẫn sự xót xa, uất hận dâng lên nghẹn ứ.
Bà đột ngột giật phắt tay lại, ném mạnh xấp tiền xuống nền nhà ẩm ướt, nhớp nhúa mỡ của quán ăn.
“Bốp!”
Tiếng xấp tiền đập xuống nền đất vang lên khô khốc.

“Cầm tiền của cậu đi! Nhà tôi nghèo, tôi có đi ăn xin, đi rửa bát thuê cả đời cũng không thèm chạm vào một cắc bạc dơ bẩn của cậu!”
Giọng bà khàn đặc, run rẩy nhưng đầy uy lực, khiến vài người khách bàn bên và nhân viên quán ăn đều giật mình quay lại nhìn.
Tôi sững sờ, đứng chôn chân tại chỗ:
“Bác… bác nói gì vậy? Con thấy bác vất vả, con chỉ có lòng tốt muốn giúp…”
“Lòng tốt?” Bà cười một tiếng cay đắng, nước mắt từ khóe mắt đầy nếp nhăn chảy dài xuống đôi má hóp sâu. “Cậu mà cũng có lòng tốt sao, Khánh? Cậu có biết vì sao gia đình tôi tán gia bại sản, vì sao tôi phải ở tuổi này đi rửa bát thuê, và vì sao con gái tôi giờ này phải nằm liệt giường trong bệnh viện không?”
Lời bà nói như một tia sét đánh ngang tai tôi. Vợ hiện tại của tôi đứng bên cạnh mặt cũng biến sắc, vô thức siết chặt lấy cánh tay tôi.
Bà tiến lên một bước, chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng run lên bần bật vì uất ức:
“Ba năm trước, khi con gái tôi mang thai, cậu ngoại tình rồi ép nó ký vào đơn ly hôn để danh chính ngôn thuận đến với người phụ nữ này! Cậu dùng thủ đoạn, cấu kết với luật sư để cướp đi căn nhà mà bố nó để lại, đẩy mẹ con tôi ra đường với hai bàn tay trắng!”
“Sau khi ly hôn, con gái tôi vì uất ức mà sảy thai, băng huyết suýt chết. Nó bị trầm cảm nặng, hóa điên hóa dại, suốt ba năm qua tiền viện phí, tiền thuốc men đã ngốn sạch chút tiền dưỡng già ít ỏi của tôi. Tôi phải bán từ cái giường, cái nồi, đi làm thuê làm mướn ngày đêm để giữ lại mạng sống cho nó!”
Bà vừa khóc vừa cười trong điên cuồng, ánh mắt căm hờn chuyển từ tôi sang người vợ mới đang đứng bên cạnh tôi – người lúc này mặt đã cắt không còn giọt máu, run rẩy buông tay khỏi cánh tay tôi.
“Các người ăn sung mặc sướng, dắt nhau đi nhà hàng sang trọng, rồi bố thí cho tôi 5 triệu đồng để làm dịu đi phần nào sự cắn rứt lương tâm dơ bẩn của các người sao?
Khánh ơi là Khánh, trời xanh có mắt! Tiền của cậu, tôi thà chết đói, con gái tôi thà cắt thuốc chứ quyết không nhận một xu!”
Bà cúi xuống, nhặt xấp tiền đẫm nước bẩn dưới đất lên, ném thẳng vào người tôi. Những tờ polyme ướt sũng, dính đầy bụi bẩn bám vào ngực áo tôi rồi rơi lả tả xuống chân.
Nói xong, bà quay lưng, lầm lũi đi thẳng vào gian bếp tối tăm phía sau, tiếp tục cúi đầu bên đống bát đĩa ngổn ngang, bỏ mặc tôi đứng chết lặng giữa những ánh nhìn khinh bỉ, chỉ trỏ của những người xung quanh.
Tôi đứng chôn chân giữa quán ăn bình dân, lồng ngực đau nhói như có ai bóp nghẹt. Ngoảnh đầu lại, người vợ hiện tại của tôi đã lùi xa tôi ba bước, ánh mắt cô ấy nhìn tôi đầy xa lạ, ghẻ lạnh và hoảng sợ – như thể cô ấy vừa nhận ra người đàn ông đồng gối tay ấp bấy lâu nay hóa ra lại là một kẻ lòng lang dạ thú.
Bức màn quá khứ tưởng chừng đã ngủ yên, nay bị xé toạc ra một cách tàn nhẫn, để lại một cái kết ê chề và cái giá đắt mà tôi bắt đầu phải trả.