Đêm nào chồng tôi cũng bỏ nhà để qua nhà vợ cũ “chăm con ốm”. Tôi l;;én theo dõi và ch//ết lặng khi thấy anh đang ân cần chăm sóc… vợ cũ đang nằm c/o qu/ắp trên giường. Nhưng đâu chỉ có thế…
Đêm nào chồng tôi cũng bỏ nhà để qua nhà vợ cũ “chăm con ốm”. Tôi l;;én theo dõi và ch//ết lặng khi thấy anh đang ân cần chăm sóc… vợ cũ đang nằm c/o qu/ắp trên giường. Nhưng đâu chỉ có thế…
Tôi lấy chồng được một năm. Chồng tôi – Minh – hiền, ít nói, giàu trách nhiệm. Anh từng có một cuộc hôn nhân trước, và có một b;é g;;ái bố/n t/uổi tên là Bống.
Ngay từ đầu, tôi đã chuẩn bị tinh thần bước vào cuộc sống “mẹ kế – con chồng”, nhưng thật may bé Bống khá dễ thương và thân thiện. Tôi không nề hà chuyện Minh thường xuyên qua nhà vợ cũ để thăm con.
Cho đến khi chuyện đó trở thành mỗi đêm.
— “Con lại ốm,” anh nói.
— “Bống khóc đòi ba,” anh nói.
— “Con sốt cao, anh phải ở lại trông.”
Tôi không nói gì. Ban đầu.
Nhưng đến tuần thứ ba, tôi thấy bất an đến mức…
không thể ngủ nổi.
Một người đàn ông có thể thương con đến vậy — điều đó tốt. Nhưng một người đàn ông có gia đình mới mà đêm nào cũng rời nhà lúc 10h tối, trở về 4–5h sáng… liệu có bình thường?
Tôi cố tự nhủ: Đừng đa nghi. Đừng đổ lỗi.
Nhưng trong lòng tôi, một giọng khác vẫn thì thầm:
Hay anh vẫn còn tình cảm với vợ cũ?

…Tôi đã cố dập tắt giọng nói đó suốt nhiều đêm liền.
Cho đến đêm thứ hai mươi ba.
Hôm đó Minh vừa rời nhà, vẫn câu nói quen thuộc:
— “Bống sốt, anh qua chút rồi về.”
Cánh cửa khép lại, căn nhà im phăng phắc. Tôi ngồi thẫn thờ rất lâu, tay nắm chặt chiếc điện thoại. Trong lòng có gì đó thôi thúc mãnh liệt đến mức nếu không làm rõ, tôi biết mình sẽ phát điên.
Tôi mặc áo khoác, gọi một chiếc xe công nghệ, nói địa chỉ nhà vợ cũ của chồng.
Trời về khuya, gió lạnh cắt da. Ngôi nhà hai tầng hiện ra trước mắt tôi, đèn phòng ngủ tầng trên vẫn sáng. Tim tôi đập thình thịch, tai ù đi.
Tôi đứng dưới gốc cây trước cổng, ngước nhìn lên.
Rồi tôi thấy.
Qua khe rèm khẽ hé, Minh ngồi bên giường. Nhưng người nằm đó… không phải là bé Bống.
Là vợ cũ anh.
Cô ta nằm nghiêng, gương mặt tái nhợt, hai tay ôm bụng, mái tóc xõa xuống gối. Minh cúi thấp người, một tay đặt lên trán cô ta, tay kia cẩn thận đắp lại chăn. Ánh mắt anh… dịu dàng đến mức tôi chưa từng thấy dành cho mình.
Tôi chết lặng.
Chân tôi run đến nỗi phải bám vào thân cây để khỏi khuỵu xuống.
“Chăm con ốm” ư?
Vậy còn cảnh tượng trước mắt tôi là gì?
Nhưng cú đánh chí mạng chưa dừng lại ở đó.
Cánh cửa phòng bên cạnh mở ra. Bé Bống bước ra, dụi mắt. Minh lập tức đứng dậy, bế con bé lên, hôn nhẹ lên trán:
— “Ngoan, mẹ mệt lắm rồi, con ngủ với ba nhé.”
Con bé ngoan ngoãn gật đầu, vòng tay qua cổ anh.
Còn người phụ nữ kia… mở mắt.
Cô ta nhìn Minh. Không nói gì. Chỉ khẽ mỉm cười.
Nụ cười rất nhỏ. Rất quen thuộc. Là nụ cười của người đàn bà biết rõ mình đang giữ vị trí gì trong lòng người đàn ông đó.
Tôi quay đi.
Cả thế giới như sụp xuống dưới chân.
Tôi đã sẵn sàng cho vai trò mẹ kế.
Tôi đã chấp nhận quá khứ của chồng.
Tôi đã tự dặn lòng phải bao dung, phải hiểu chuyện.
Nhưng tôi chưa bao giờ chuẩn bị tinh thần cho việc… mình là người thừa.
Đêm đó, tôi không khóc.
Nước mắt dường như đông cứng lại ở đâu đó trong lồng ngực.
Tôi chỉ đứng rất lâu ngoài cổng nhà họ.
Rồi chợt nhận ra một sự thật tàn nhẫn:
Nếu anh còn đủ ân cần để chăm sóc vợ cũ như một người chồng,
thì tôi — người vợ hợp pháp — đang đứng ở đâu trong cuộc đời anh?
Và điều đáng sợ nhất không phải là anh còn yêu cô ta…
Mà là tôi bắt đầu hiểu:
Có những cuộc hôn nhân, kẻ thua cuộc không phải người đến sau —
mà là người không được lựa chọn, ngay từ đầu.