Nghe cả họ xúi giục lấy mẹ đ//ơn thân hàng xóm U45, đêm t//ân hôn tôi biết mình đã vớ được “vàng mười”…
Nghe cả họ xúi giục lấy mẹ đ//ơn thân hàng xóm U45, đêm t//ân hôn tôi biết mình đã vớ được “vàng mười”…
Trong khi bạn bè lần lượt yên bề gia thất, Hàm Quân vẫn mải mê với công việc rồi hết lần này đến lần khác lỡ duyên. Người thân thương tôi nên cứ gặp ai cũng hỏi: “Bao giờ cưới vợ?”.
Cách đây hơn một năm, dì tôi bất ngờ mai mối cho chị hàng xóm hơn tôi 7 tuổi. Chị 41 tuổi, là mẹ đơn thân của một bé gái 3 tuổi. Nghe đến đây, thú thật tôi chần chừ. Không phải vì ngại chuyện chị từng có con, mà vì sợ mình không đủ chín chắn để bước vào một gia đình đã có sẵn một em bé.
Thế nhưng điều khiến tôi bất ngờ là cả họ gần như đồng loạt… xúi cưới. Ai cũng bảo: “Con bé ấy hiền lắm, chịu khó, sống tử tế. Tuổi tác đâu nói lên điều gì. Quan là người phụ nữ biết vun vén gia đình”.
Ngay cả mẹ tôi, người vốn kỹ tính, cũng bảo: “Mẹ chỉ cần con sống hạnh phúc, còn hơn cưới một người trẻ mà không biết yêu thương”.
Nghe lời mọi người, tôi quyết định mở lòng. Sau vài tháng tìm hiểu, tôi nhận ra chị không chỉ dịu dàng mà còn rất mạnh mẽ. Tự mình nuôi con, đi làm, chăm sóc gia đình nhỏ, nhưng lúc nào chị cũng lạc quan.
Điều khiến tôi rung động nhất là cách chị dạy con. Bé ngoan ngoãn, lễ phép và lúc nào cũng líu lo gọi tôi là “chú”. Tôi biết mình đã yêu.

Đám cưới diễn ra giản dị nhưng ấm cúng. Tôi vẫn nhớ như in đêm đầu tiên hai vợ chồng chính thức về chung một nhà. Sau khi con gái ngủ say, vợ cầm tay tôi rồi nói: “Có một chuyện em muốn nói để anh biết trước”.
Tôi cứ nghĩ vợ định kể điều gì khó nói trong quá khứ. Không ngờ em mỉm cười lấy trong ngăn tủ ra một tập hồ sơ..
Không ngờ em mỉm cười lấy trong ngăn tủ ra một tập hồ sơ và một chiếc chìa khóa nhỏ, nhẹ nhàng đặt vào tay tôi.
Tôi ngơ ngác mở ra xem thì hoàn toàn sững sờ. Đó là một cuốn sổ đỏ đứng tên em cho căn hộ chung cư cao cấp ngay trung tâm thành phố, kèm theo một cuốn sổ tiết kiệm trị giá hơn hai tỷ đồng và một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ em đã mua sẵn cho tôi và con gái.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, vợ dịu dàng giải thích:
“Trước khi gặp anh, em đã chuẩn bị tâm lý sẽ làm mẹ đơn thân cả đời nên luôn cố gắng làm lụng, tích lũy để hai mẹ con có cuộc sống vững vàng nhất. Em không thiếu thốn vật chất, em chỉ thiếu một bờ vai chân thành. Khi đồng ý cưới anh, em biết mình đã tìm đúng người. Số tài sản này, em muốn từ nay chúng ta cùng quản lý để lo cho tương lai của cả nhà và việc học hành của con sau này.”
Hóa ra, bấy lâu nay em sống giản dị, không trưng diện hay phô trương nên chẳng ai biết em lại là một “đại gia ngầm” tự thân giỏi giang đến thế. Nhưng điều làm tôi nghẹn ngào không phải là giá trị của những con số trên giấy tờ, mà là sự tin tưởng tuyệt đối em dành cho tôi. Em sẵn sàng giao cả gia sản tích góp bao năm cho một người đàn ông vừa mới bước vào cuộc đời em.
Tôi ôm chặt lấy vợ vào lòng, cảm giác ấm áp và hạnh phúc len lỏi khắp lồng ngực. Hóa ra, lời khuyên của cả họ ngày ấy không sai một li nào. Sự chín chắn, lòng bao dung và sự vun vén của người phụ nữ U45 đã mang đến cho tôi một gia đình đúng nghĩa.
Đêm tân hôn ấy, tôi thầm cảm ơn dì, cảm ơn mẹ và cảm ơn cả sự dũng cảm của chính mình ngày đó. Tôi biết, từ nay về sau, cuộc đời mình đã thực sự chạm vào “vàng mười” – món quà vô giá mà không phải người đàn ông nào cũng may mắn có được.