Ngày thứ 20 sau s//inh, tôi ch//ế/t lặng khi tận mắt thấy mẹ chồng lặng lẽ mang toàn bộ đồ bồi bổ dành cho con dâu sang biếu hàng xóm. Tôi chưa kịp lên tiếng thì chồng bất ngờ hỏi một câu khiến cả căn nhà im phăng phắc, không ai dám đáp lời…
Ngày thứ 20 sau s//inh, tôi ch//ế/t lặng khi tận mắt thấy mẹ chồng lặng lẽ mang toàn bộ đồ bồi bổ dành cho con dâu sang biếu hàng xóm. Tôi chưa kịp lên tiếng thì chồng bất ngờ hỏi một câu khiến cả căn nhà im phăng phắc, không ai dám đáp lời…
“Mẹ anh mang phần đồ ăn của em cho hàng xóm rồi.”
Tôi bình tĩnh nhìn chồng và nói.
Lục Trạch sững người vài giây.
Rồi anh bước thẳng đến trước mặt mẹ mình.
Anh chỉ hỏi đúng một câu.
Chỉ một câu thôi, cũng đủ khiến gương mặt mẹ chồng tôi trắng bệch.
Tôi tên Lâm Uyển.
Hai mươi ngày trước, tôi vừa sinh một bé gái.
Lúc ấy, mẹ chồng tôi, Triệu Thúy Bình, đang khom lưng đứng trước cửa, trên tay nâng một chiếc thố sứ men Nhữ.
Đó là phần d.ư.ợ.c thiện phục hồi sau sinh tôi bỏ ra năm nghìn tệ để đặt riêng từ trung tâm chăm sóc sau sinh.
Bên trong là bào ngư loại lớn, hải sâm hoang dã cùng bong bóng cá cao cấp, được hầm liên tục suốt sáu tiếng.
Nước canh vàng óng, trong vắt, vốn là món bồi bổ chỉ dành cho sản phụ.
Vậy mà lúc này, nó lại nằm trên tay mẹ chồng tôi.
“Cường Tử, uống lúc còn nóng nhé.”
“Đồ ngon lắm, rất bổ.”
Triệu Thúy Bình hạ thấp giọng, nở nụ cười ân cần đến mức khiến tôi buồn nôn.
Đứng ngoài cửa là Vương Cường, người hàng xóm sát vách.
Hắn ba mươi tuổi, chỉ kém chồng tôi đúng một tuổi.
Chiếc áo thun cũ bạc màu đã ố vàng quanh cổ.
Đôi dép bông dưới chân bị giẫm xẹp cả gót.
Hắn lười biếng dựa vào khung cửa, đưa tay nhận lấy thố canh, đến một lời cảm ơn cũng không buồn nói.
Đôi mắt đục ngầu chỉ chậm rãi đảo một vòng vào trong nhà.
“Dì Triệu, canh này thật sự bổ vậy sao?”
“Đừng để cháu uống xong rồi chảy m.á.u mũi nhé.”
Vương Cường chép miệng.
Triệu Thúy Bình bật cười.
“Thằng nhóc này, dì hại con làm gì.”
“Hai hôm nay con cứ than đau lưng còn gì.”
“Món này đại bổ, uống xong về nghỉ ngơi cho khỏe.”
Nói xong, bà còn giơ tay chỉnh lại chiếc cổ áo đang bị lật của hắn.
Vết kh//âu trên bụng tôi bỗng căng tức, đau nhói.
Tôi không lao tới giật lại thố canh.
Chỉ lặng lẽ ôm c.h.ặ.t con gái đang ngủ trong lòng, đứng cách họ vài mét, lạnh lùng nhìn khung cảnh mẹ hiền con thảo trước mắt.
Đúng lúc ấy, tiếng mở khóa cửa vang lên.
Lục Trạch trở về.
Trên tay anh là chiếc cặp công văn.
Khóa kéo vẫn chưa kéo hết, để lộ một góc phong bì hồ sơ bệnh viện đã cũ.
Đèn cảm ứng ngoài hành lang vừa sáng.
Ánh đèn phủ lên gương mặt mệt mỏi của anh.
Vừa bước vào, Lục Trạch đã cảm nhận ngay bầu không khí khác thường.
Ánh mắt anh lướt qua cánh cửa còn mở, nhìn mẹ mình, nhìn Vương Cường, rồi dừng lại trên gương mặt trắng nhợt của tôi.
“Uyển Uyển, sao em lại xuống giường?”
Anh lập tức bước nhanh đến.
Tôi nghiêng người tránh bàn tay anh đang định đỡ mình.
“Hàng xóm tốt của anh đau lưng.”
“Mẹ anh mang phần d.ư.ợ.c thiện ở cữ của em sang cho hắn bồi bổ rồi.”
Đó là cơ hội cuối cùng tôi dành cho Lục Trạch.
Chỉ cần khi ấy anh nói một câu như “chỉ là một bát canh thôi”, tôi sẽ lập tức ôm con rời khỏi căn nhà này.
Nhưng Lục Trạch không hề đứng ra hòa giải.
Cũng không trách tôi làm lớn chuyện.
Anh đặt chiếc cặp công văn lên tủ cạnh cửa.
Sau đó đi thẳng đến trước mặt mẹ mình.
Triệu Thúy Bình chà xát hai bàn tay, vẻ mặt lúng túng.
“A Trạch, con nghe mẹ giải thích.”
“Cường Tử nó…”

“Mẹ.”
Lục Trạch cắt ngang.
Giọng anh lạnh lẽo đến lạ.
Anh nhìn chằm chằm vào mắt mẹ mình.
“Mẹ nói thật cho con biết.”
“Vương Cường rốt cuộc là con nhà họ Vương…”
“Hay cũng là con của mẹ?”..
“Mẹ nói thật cho con biết.”
“Vương Cường rốt cuộc là con nhà họ Vương…”
“Hay cũng là con của mẹ?”
Sự thật phơi bày
Lời vừa dứt, cả căn nhà bỗng chốc im phăng phắc, không một tiếng động. Ngay cả Vương Cường đang đứng ngoài cửa bưng thố canh dường như cũng bị đóng băng, nụ cười lười biếng trên môi tắt ngấm.
Gương mặt Triệu Thúy Bình từ đỏ bừng vì lúng túng bỗng chốc chuyển sang trắng bệch cắt không còn một giọt máu. Bà run rẩy, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt lên thành lời.
“A Trạch, con… con nói bậy bạ gì đó? Nó là con nhà họ Vương bên cạnh, sao có thể…” Giọng bà run bắn lên, vừa sợ hãi vừa có phần chột dạ.
Lục Trạch không nói gì, anh chậm rãi quay lại tủ giày, cầm lấy phong bì hồ sơ bệnh viện đã cũ mà anh vừa mang về. Anh rút từ bên trong ra một xấp tài liệu đã ố vàng, cùng một tờ giấy xét nghiệm ADN mới cứng còn thơm mùi mực.
Anh ném mạnh xấp giấy tờ xuống bàn trà. Tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch khiến mẹ chồng tôi giật bắn mình.
“Con bậy bạ sao?” Lục Trạch cười lạnh, nhưng ánh mắt anh lại đỏ ngầu, chứa đựng sự thất vọng tột cùng. “Năm đó khi bố con mất, mẹ kiên quyết đòi chuyển nhà đến khu này, còn nói là để gần gũi với người quen cũ. Người quen cũ đó chính là bố của Vương Cường đúng không?”
“Mẹ chắt bóp từng đồng tiền sinh hoạt con gửi, nhưng lại âm thầm mua xe, mua đất ở quê đứng tên Vương Cường. Đến cả đồ bổ của con dâu vừa sinh, mẹ cũng không tiếc mang sang cho nó.” Lục Trạch bước lên một bước, ép sát mẹ mình. “Mẹ coi con là cái gì? Là công cụ kiếm tiền để mẹ nuôi đứa con hoang của mẹ và nhân tình sao?”
Hóa ra, bí mật mà mẹ chồng tôi che giấu bấy lâu nay lại dơ bẩn và nực cười đến thế.
Cái kết của sự phản bội
Vương Cường đứng ngoài cửa nghe thấy thế, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn luống cuống đặt thố canh xuống bực thềm rồi quay đầu chạy biến vào nhà mình, đóng sầm cửa lại như muốn trốn tránh thực tại. Kẻ bám váy mẹ bấy lâu nay, hóa ra chỉ là một gã hèn nhát khi sự thật bị phơi bày.
Triệu Thúy Bình lúc này hoàn toàn sụp đổ. Bà quỳ thụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết, cố bám lấy ống quần của Lục Trạch.
“A Trạch, mẹ xin lỗi… Mẹ sai rồi. Nhưng Cường Tử nó không có công ăn việc làm ổn định, nó khổ quá… Con là anh trai nó, con có tiền mà, con giúp nó một chút thì có sao đâu?”
Đến nước này, bà ta vẫn không hề cảm thấy có lỗi với tôi, với đứa cháu nội vừa chào đời, mà chỉ một lòng nghĩ cho đứa con riêng của mình.
Lục Trạch lạnh lùng gạt tay bà ta ra. Anh nhìn người mẹ đã nuôi nấng mình bằng sự lừa dối suốt mấy chục năm qua, ánh mắt chỉ còn sự trống rỗng.
“Tôi không có đứa em trai nào cả.” Lục Trạch nói, từng chữ như đóng đinh. “Căn nhà này đứng tên Uyển Uyển. Trong vòng ngày mai, mẹ dọn đồ ra khỏi đây đi. Những tài sản mẹ lén lút chuyển cho Vương Cường, luật sư của con sẽ đòi lại không thiếu một xu.”
Anh quay sang nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ hối lỗi và đau xót. Lục Trạch bước đến, đỡ lấy vai tôi, cẩn thận tránh vết mổ rồi ôm cả tôi và con gái vào lòng.
“Uyển Uyển, anh xin lỗi vì đã để hai mẹ con phải chịu ấm ức thế này.” Anh khàn giọng nói. “Từ nay về sau, không ai có thể làm tổn thương hai mẹ con nữa.”
Tôi tựa đầu vào ngực anh, nhìn người đàn bà đang khóc lóc thảm hại dưới sàn nhà, rồi nhìn thố canh dực thiện bị bỏ xó ngoài cửa. Lòng tôi không còn chút tức giận nào, chỉ còn lại sự thanh thản kỳ lạ.
Kẻ tham lam và dối trá cuối cùng cũng phải trả giá. Còn tôi và con, từ nay đã có một khởi đầu mới, sạch sẽ và bình yên bên người chồng biết phân biệt đúng sai, luôn sẵn sàng đứng ra bảo vệ gia đình nhỏ của mình.