z“Ngày chồng sang sống với bồ, vợ lẳng lặng mở két lấy 300 triệu rời nhà ra đi. Tới tối mịt không gọi được cho con dâu mẹ chồng vội vàng gọi điện cho con trai về. Vừa tới đầu cổng anh ta nhận
Vợ ôm 300 triệu bỏ nhà, chồng lạnh lùng nhận tin ‘sét đánh’ l

“Ngày chồng sang sống với bồ, vợ lẳng lặng mở két lấy 300 triệu rời nhà ra đi. Tới tối mịt không gọi được cho con dâu mẹ chồng vội vàng gọi điện cho con trai về. Vừa tới đầu cổng anh ta nhận
tin s::ét đ::ánh….Sài Gòn đổ mưa như trút nước đúng ngày Linh kéo vali rời khỏi căn nhà mình từng gọi là “”tổ ấm””. Không một tiếng cãi vã, không một lời níu kéo. Chỉ có tiếng sấm rạch ngang bầu trời khi cánh cửa nhà khép lại phía sau lưng cô. Còn anh – Hoàng – đang ngả lưng trong vòng tay người đàn bà khác, không biết rằng, cơn giông thật sự vừa mới bắt đầu…
Linh năm nay 32 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty tư nhân. Từ ngày lấy Hoàng, cô lùi lại phía sau để chăm sóc gia đình. Mười năm hôn nhân, một đứa con trai 7 tuổi, tưởng rằng đã đủ để giữ chân người đàn ông từng hứa sẽ “”chở che cả đời””. Nhưng hóa ra, lời hứa của đàn ông đôi khi nhẹ hơn cả làn khói thuốc.
Hoàng là trưởng phòng kinh doanh, điển trai, nói chuyện có duyên, biết chiều phụ nữ. Lúc mới cưới, anh chăm Linh như công chúa. Nhưng từ khi công ty bắt đầu ăn nên làm ra, những buổi tiếp khách, tiệc tùng triền miên, Hoàng thay đổi.
Linh phát hiện ra anh có người khác từ ba tháng trước. Tin nhắn, nước hoa lạ trên áo, thậm chí một lần cô thấy Hoàng gọi điện, mỉm cười dịu dàng như lúc xưa anh từng nói chuyện với mình. Nhưng Linh không đánh ghen, không khóc lóc. Cô lặng im. Đau đến mức nước mắt chẳng còn để rơi.
Sáng hôm đó, khi mẹ chồng đang đi chợ, Hoàng xách vali ra khỏi nhà. Không nhìn Linh, anh chỉ nói gọn lỏn:
– Anh sẽ sống với Lan một thời gian. Đừng gọi anh.
Linh gật đầu. Không níu kéo. Sau khi Hoàng rời đi, cô lên phòng, mở két, lấy 300 triệu – khoản tiết kiệm lén để dành từ tiền chợ mẹ chồng đưa mỗi tháng. Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo, mấy cuốn sách, và bức ảnh con trai đang cười toe toét.
Khi trời bắt đầu tối, bà Thanh – mẹ chồng cô – nấu cơm xong không thấy Linh đâu. Gọi mấy cuộc không ai bắt máy, bà bắt đầu sốt ruột. Thằng Bin – cháu nội
…Thằng Bin – cháu nội – cứ chạy ra cổng nhìn mưa, hỏi mãi:
– Mẹ đâu rồi bà? Sao mẹ chưa về?
Bà Thanh bỗng thấy lòng bất an. Linh chưa bao giờ đi đâu mà không nói một lời. Bà gọi điện, đầu dây bên kia chỉ là những hồi chuông dài vô vọng.
Linh tắt máy.
Đến cuộc thứ mười, tay bà bắt đầu run. Bà vội vàng gọi cho Hoàng:
– Con về ngay cho mẹ! Linh đi đâu từ chiều tới giờ chưa thấy về, mẹ gọi không được!
Đầu dây bên kia, Hoàng khó chịu:
– Cô ấy muốn đi đâu thì đi, mẹ đừng lo chuyện bao đồng.
Nhưng không hiểu sao, trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác bất an lạ thường.
Khoảng một giờ sau, Hoàng lái xe về đến đầu cổng. Cơn mưa Sài Gòn vẫn xối xả, ánh đèn đường loang lổ trên mặt nước. Vừa bước xuống xe, điện thoại anh rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Anh Hoàng, tôi là luật sư của chị Linh. Hồ sơ ly hôn và giấy ủy quyền tài sản chị Linh đã ký xong, gửi tại văn phòng. Ngoài ra, chị nhờ chuyển lời: 300 triệu cô ấy mang đi là tiền riêng, không liên quan đến gia đình. Mong anh yên tâm.”
Hoàng sững người.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, điện thoại lại rung lần nữa. Lần này là cuộc gọi từ bệnh viện.
– Anh có phải người thân của chị Linh không? Chị ấy vừa được đưa vào cấp cứu do ngất xỉu ở bến xe. Trong túi chị có giấy khám bệnh… ung thư giai đoạn ba.
Tin sét đánh giáng thẳng vào đầu Hoàng.
Anh đứng chết lặng dưới cơn mưa, tay run đến mức đánh rơi cả điện thoại. Bà Thanh từ trong nhà chạy ra, thấy con trai tái mét, vội hỏi dồn:
– Linh đâu? Con bé làm sao rồi?
Hoàng khàn giọng, gần như không thốt nổi thành lời:
– Cô ấy… bị ung thư… mà con không hề biết…
Bà Thanh khuỵu xuống thềm, nước mưa hòa lẫn nước mắt.
Trong phòng cấp cứu, Linh nằm đó, gương mặt xanh xao nhưng bình thản lạ thường. Trên chiếc ghế cạnh giường là chiếc vali cũ và bức ảnh thằng Bin cô luôn mang theo.
Hoàng bước vào, nhìn vợ mà tim như bị bóp nghẹt.
– Tại sao em không nói? – giọng anh vỡ ra.
Linh khẽ mở mắt, môi cong lên một nụ cười yếu ớt:
– Nói để làm gì hả anh? Để anh thương hại em… hay để em níu kéo một người đã muốn rời đi?
Nước mắt Hoàng trào ra. Lần đầu tiên sau mười năm, anh khóc như một đứa trẻ.
– Anh xin lỗi… anh sai rồi Linh, anh sai thật rồi…
Linh lắc đầu rất nhẹ:
– Em rời đi không phải vì hết yêu… mà vì em biết mình không còn nhiều thời gian. Em không muốn con trai lớn lên nhìn thấy mẹ tàn tạ vì bệnh tật, càng không muốn nó thấy bố mẹ dằn vặt nhau mỗi ngày. 300 triệu đó… em định dùng chữa bệnh. Nhưng nếu không kịp… anh hãy giữ lấy mà lo cho con.
Hoàng quỳ sụp xuống bên giường bệnh, nắm chặt tay vợ:
– Anh không cần tiền, anh chỉ cần em… Linh, cho anh cơ hội được bù đắp được không?
Linh nhìn anh rất lâu. Ánh mắt cô không còn oán trách, chỉ còn lại sự mệt mỏi và bao dung đến đau lòng.
Ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi nặng hạt.
– Nếu còn kịp… thì hãy làm một người cha tốt cho Bin. Đừng để nó phải lớn lên mà mang trong lòng nỗi đau giống em hôm nay… – cô thì thầm.
Hoàng gục đầu vào tay vợ, nước mắt rơi ướt cả ga giường.
Đêm đó, Sài Gòn vẫn mưa.
Nhưng cơn giông trong lòng một người đàn ông mới thật sự bắt đầu… khi anh nhận ra, người phụ nữ anh từng xem là “luôn ở đó” lại chính là người duy nhất yêu anh đến quên cả bản thân mình.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!