Biết chồng vượt cả nghìn cây số vào tận Sài Gòn để đón Giáng sinh cùng b/ồ, vợ mang b//ầu 9 tháng dù đ//au đ::ớn nhưng không gh//en tuô/ng ầm ĩ mà chỉ ầm thầm bắt taxi một mình vào viện si//nh con. Để rồi đúng lúc con chào đời thì kịch hay mới bắt đầu…
Biết chồng vượt cả nghìn cây số vào tận Sài Gòn để đón Giáng sinh cùng b/ồ, vợ mang b//ầu 9 tháng dù đ//au đ::ớn nhưng không gh//en tuô/ng ầm ĩ mà chỉ ầm thầm bắt taxi một mình vào viện si//nh con. Để rồi đúng lúc con chào đời thì kịch hay mới bắt đầu…
Những ngày cuối tháng 12 lạnh c//ắt d//a c//ắt t//hịt. Tôi vác chiếc b/ụng b/ầu vượt mặt, nặng nề di chuyển trong căn biệt thự rộng lớn nhưng vắng lặng. Đêm Giáng sinh, nhà nhà người người quây quần bên nhau, còn tôi chỉ có một mình. Chồng tôi – Tuấn, đã bay đi “công tác đột xuất” từ sáng sớm hôm qua. Anh nói dự án ở Đà Nẵng gặp sự cố, cần anh vào giải quyết gấp. Anh hôn lên trán tôi, dặn dò: “Em ở nhà ngoan, chịu khó vài hôm, xong việc anh về ngay. Nhớ giữ gìn sức khỏe cho con”.
Tôi đã tin anh, cho đến khi iPad của anh (để quên ở nhà) đồng bộ hóa hình ảnh từ điện thoại. Không phải Đà Nẵng. Là Sài Gòn. Và không phải công trường đầy bụi bặm. Là một khách sạn rực rỡ ánh đèn. Trong bức ảnh vừa được tải lên iCloud, Tuấn đang nâng l/y rư//ợu va/ng, tay kia ô/m e/o một cô g/ái tr/ẻ măng, mặc chiếc váy đỏ xẻ sâu hun hút. Cô ta chính là “thư ký mới” mà Tuấn hay kể. Nụ cười của họ rạng rỡ, hạnh phúc đến mức chói mắt.
Hóa ra, anh vượt hơn một nghìn cây số, bỏ mặc người vợ m/ang th//ai 9 tháng sắp si/nh để vào tận Sài Gòn đón Giáng sinh cùng nhân tình. Anh sợ ở Hà Nội dễ bị bắt gặp, nên đã kỳ công thiết kế một chuyến đi xa hoa để chiều lòng người đẹp. Ti/m tôi thắt lại, đ/au đ/ớn như có ai b/óp nghẹt. Cơn đa/u không chỉ ở lồng ng/ực mà còn lan xuống b/ụng dưới. Con tôi dường như cũng cảm nhận được sự uất ức của mẹ nên đ/ạp mạnh liên hồi.

Tôi muốn gọi điện, muốn g/ào lên ch//ửi bới, muốn tung hê tất cả lên mạng xã hội. Nhưng tôi dừng lại. Tôi là con dâu do chính mẹ chồng chọn, là người vợ tào khang đi cùng anh từ lúc tay trắng. Nếu tôi làm ầm ĩ lúc này, tôi chỉ là một người đàn bà gh//en tuông đi//ên loạn trong mắt thiên hạ, còn ả bồ kia sẽ đắc ý vì chọc tức được tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại dòng nước mắt. Thay vì gọi cho chồng, tôi gọi cho mẹ chồng – người vốn coi tôi như con đẻ và cực kỳ ghét chuyện ngoại tình. Tôi chỉ nói ngắn gọn: “Mẹ ơi, con trở dạ rồi, nhưng anh Tuấn đang bận họp khẩn cấp ở Đà Nẵng, mẹ vào viện với con nhé.”
Sáng sớm hôm sau, đúng lúc Tuấn đang cùng nhân tình dạo phố Sài Gòn, điện thoại anh đổ chuông liên hồi. Đó là cuộc gọi video từ mẹ anh. Tuấn hốt hoảng bắt máy, định bụng sẽ nói dối là đang ở công trường, nhưng đập vào mắt anh không phải là gương mặt già nua của mẹ, mà là khung cảnh phòng hồi sức rạng rỡ ánh nắng.
Mẹ anh lạnh lùng quay camera về phía tôi đang bế đứa con trai đỏ hỏn, rồi di chuyển ống kính sang bên cạnh – nơi có một tờ giấy ly hôn đã soạn sẵn đặt trên bàn. Bà gằn giọng:
– “Tuấn, con trai tôi đang ở ‘Đà Nẵng’ mà sao nắng Sài Gòn sau lưng con chói thế? Thư ký của con diện váy đỏ đẹp đấy, nhưng nó không giúp con giữ được cái ghế Tổng giám đốc và căn biệt thự này đâu.”
Tuấn rụng rời tay chân, chiếc điện thoại suýt rơi xuống đất. Hóa ra, trong đêm tôi đi đẻ, mẹ chồng đã âm thầm điều tra và biết toàn bộ sự thật. Bà vốn là người nắm giữ 40% cổ phần công ty, và căn biệt thự chúng tôi đang ở cũng đứng tên bà.
Kịch hay thực sự bắt đầu khi Tuấn tức tốc đặt vé máy bay quay về ngay trong ngày. Vừa bước chân vào cửa bệnh viện với gương mặt phờ phạc, anh đã bị bảo vệ chặn lại. Mẹ tôi bước ra, ném cho anh một túi hành lý nhỏ:
– “Đứa trẻ này mang họ mẹ, và anh cũng không còn tư cách bước chân vào nhà tôi nữa. Toàn bộ tài sản tôi đã sang tên cho con dâu và cháu nội ngay từ sáng nay. Anh cứ đi mà lo cho ‘dự án’ của anh với cô thư ký đó đi.”
Cô nhân tình đứng phía sau, nghe đến từ “trắng tay” thì lập tức thay đổi thái độ, quay lưng bỏ đi không một lời từ biệt. Tuấn quỳ sụp xuống giữa sảnh bệnh viện, khóc lóc van xin, nhưng tôi chỉ nhìn qua ô cửa kính, ôm chặt lấy thiên thần nhỏ của mình.
Giáng sinh năm nay tuy lạnh, nhưng tôi biết mình đã chiến thắng. Sự trả thù thâm thúy nhất không phải là đánh ghen, mà là tước bỏ mọi thứ kẻ phản bội đang có, để họ thấy rằng: Khi anh phản bội người phụ nữ đã cùng anh đi qua gian khó, anh cũng chính thức đánh mất cả tương lai của mình.