Xe ta;/ng vừa mới lăn bánh được 5 phút thì điện thoại của người m-/ất trong quan tài reo vang không ngớt, cả xe vội vàng dừng lại để mở nắp bỏ điện thoại ra thì không ngờ người gọi tới chính là…

Chiếc xe tang lăn bánh rời khỏi nhà tang lễ trong buổi sáng xám xịt, mang theo linh cữu của ông Tư – một người thợ mộc già sống cả đời hiền lành, lặng lẽ giữa xóm nhỏ ven sông. Người thân, bạn bè lặng lẽ đi theo sau, mắt ai cũng đỏ hoe.

Chỉ mới lăn bánh được chừng năm phút, đang chạy chầm chậm qua con dốc nhỏ thì trong xe vang lên tiếng chuông điện thoại – reng reng… reng reng… – rõ ràng, dai dẳng, phát ra từ chính… chiếc quan tài gỗ vừa đóng kín!

Tiếng chuông khiến không khí tang thương bỗng rúng động. Ai nấy tái mặt, người lái xe đạp phanh, quay lại nhìn đám người đang rối rít.

– Không thể nào… – Một người cháu run giọng nói. – Con nhớ rõ là lúc nhập quan đã kiểm tra kỹ rồi.

Không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng chuông vẫn vang lên. Cuối cùng, người con trai lớn là anh Hưng hít một hơi thật sâu, cẩn thận mở nắp quan tài, tìm trong túi áo của người đã khuất… và đúng là, chiếc điện thoại cũ màu đen vẫn đang rung lên từng hồi.

Màn hình hiện tên người gọi: “Ông Tư”.

Không ai thốt nên lời. Ông Tư đã mất rồi… vậy ai đang gọi?

Một người con khác vội vàng nhận cuộc gọi, giọng run rẩy:

– Alo… ai đó?

Một giọng già, khàn đục vang lên từ đầu dây bên kia:

– Ờ… ờ, tôi là ông Tư đây… chiếc điện thoại này tôi để quên ở tiệm sửa xe hồi tuần rồi, giờ thợ sửa gọi qua điện thoại của tôi cũ mà…

Tất cả lặng người.

Thì ra, chiếc điện thoại trong quan tài không phải của ông Tư – mà là của ông bạn thân cùng tên “Tư Sắt” – hai ông có hai chiếc điện thoại giống nhau, một lần đi nhậu chung vô tình để lẫn vào áo. Khi ông Tư mất, người nhà lo tang sự gấp quá, cứ thế mang theo nhầm chiếc điện thoại còn hoạt động.

Mọi người thở phào, cười trong nước mắt. Ai đó nói đùa:

– Ổng mất rồi mà vẫn “gọi về báo tin” để khỏi mang nhầm đồ theo!

Câu chuyện lan khắp xóm như một giai thoại lạ lùng, buồn mà lại ấm. Có người bảo, ông Tư thương người quá, chết rồi cũng không muốn ai phải khổ vì mình.