Đi họp lớp sau 10 năm, hễ định gắp đồ ăn thì bị xoay mâm: Tôi rời nhóm chat khi vô tình nhìn vào điện thoại bạn cũ
Đi họp lớp sau 10 năm, hễ định gắp đồ ăn thì bị xoay mâm: Tôi rời nhóm chat khi vô tình nhìn vào điện thoại bạn cũ
Ánh đèn chùm trong phòng VIP 402 của nhà hàng “Hoàng Gia” tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo như chính những nụ cười đang hiện hữu quanh bàn tiệc. Mùi tinh dầu trầm hương đắt tiền trộn lẫn với hơi khói lẩu nghi ngút tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khiến Lam cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Cô ngồi đó, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đặt dưới gầm bàn, cố gắng che đi những vết chai sần nhỏ – dấu vết của những năm tháng lăn lộn ngoài đồng bãi và kho bãi. Chiếc váy cô đang mặc là mẫu thiết kế của hai mùa trước, dù vẫn trang nhã nhưng khi đặt cạnh những bộ cánh lấp lánh kim sa của Minh hay chiếc áo sơ mi lụa bóng bẩy của Thành, nó chẳng khác nào một vết mực lạc lõng trên tờ giấy hoa lệ.
Thành đặt ly rượu vang đỏ xuống bàn với một tiếng “cộp” khô khốc, phá tan sự im lặng giả tạo. Gã lắc lư cái đầu hói nhẹ, đôi mắt ti hí sau gọng kính vàng khẽ nheo lại khi nhìn vào đôi bàn tay Lam đang đặt trên đùi. Gã nở một nụ cười nửa miệng, thứ nụ cười mà gã thường dùng để thương thảo với những đối tác yếu thế hơn mình. “Ôi Lam à, tay em vẫn còn vết chai vì làm sổ sách cơ à? Cứ tưởng 10 năm rồi, với cái bằng loại ưu ngày xưa, em phải ‘thoát xác’ thành bà hoàng hay phu nhân tập đoàn nào đó chứ? Sao nhìn cứ như vừa bước ra từ tiệm tạp hóa đầu ngõ thế này?”
Lam không ngẩng đầu, cô chỉ khẽ cử động ngón tay, cảm nhận sự thô ráp của chính mình. Những lời nói của Thành không chỉ là sự nhận xét, nó là một mũi tên tẩm độc được bắn ra từ một kẻ đang say sưa với quyền lực ảo của đồng tiền. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo như nước ốc, rồi ngước lên nhìn thẳng vào gã lớp trưởng cũ. “Cơm áo gạo tiền mà anh Thành, đâu có thời gian mài giũa sự sang trọng… như anh. Với lại, sổ sách của em nhiều lắm, không làm thì lấy gì mà bỏ bụng.”
Minh, cô nàng hot girl năm xưa giờ đã là một “phu nhân” tự xưng với đầy rẫy đồ hiệu trên người, khẽ bĩu môi. Cô ta đưa bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng, móng tay đính đá lấp lánh chạm vào cạnh của mâm xoay bằng kính cường lực. Đúng lúc Lam định đưa đũa về phía đĩa cá tầm – món ăn duy nhất không phủ đầy gia vị nặng nề – thì Minh khẽ đẩy tay. Chiếc mâm xoay chuyển động đều đặn, đĩa cá vụt khỏi tầm tay Lam như một trò đùa của định mệnh, dừng lại ngay trước mặt Minh một cách hoàn hảo.
“Ấy chết, tớ quên mất, Lam chắc không thích ăn cá tầm nhỉ?” Minh che miệng cười, giọng nói ngọt lịm như mật ong nhưng lại mang theo vị chát của sự khinh miệt. “Món này đắt lắm, nghe đâu nhập khẩu từ Nga, tớ sợ dạ dày cậu quen ăn cá rô cá diếc, ăn thứ này vào lại không tiêu hóa được thì khổ. Thôi, cậu cứ ăn mấy miếng rau muống xào kia đi, cái đó lành, lại hợp với túi tiền.” Cả bàn tiệc rộ lên tiếng cười khúc khích, những người bạn cũ từng thề thốt “đồng cam cộng khổ” giờ đây nhìn Lam như một sinh vật lạ lẫm đến từ hành tinh nghèo đói.
Sự sỉ nhục không dừng lại ở đó, nó tiếp diễn như một vở kịch được dàn dựng công phu mà Lam là diễn viên chính trong vai kẻ bị hại. Mỗi khi cô định chạm vào bất cứ món gì có chút giá trị, chiếc mâm xoay lại bắt đầu hành trình của nó.
Thành và Minh phối hợp nhịp nhàng như hai nghệ sĩ xiếc, họ điều khiển chiếc mâm xoay để cô lập Lam ngay giữa vòng vây của sự giàu sang. Những câu chuyện về xe hơi, về những chuyến du lịch châu Âu, và về những khoản lợi nhuận kếch xù được tung ra liên tiếp, cốt chỉ để nhấn mạnh rằng Lam không thuộc về thế giới này.
Thành hớp một ngụm rượu lớn, mặt gã đỏ gay vì hơi men và sự tự mãn. Gã hất hàm về phía Lam, giọng điệu sặc mùi ban phát: “Thôi nào, nếu cuộc sống khó khăn quá thì cứ mạnh dạn nói với anh em một tiếng. Ở đây toàn người thành đạt, mỗi người ‘bố thí’… ý anh là hỗ trợ cho một ít, cũng đủ để em đổi cái xe máy cà tàng hay mua bộ váy mới. Đừng im lặng thế, làm mất vui không khí họp lớp. Cậu cứ như bóng ma đại diện cho sự nghèo khổ ám quẻ cái bàn tiệc 50 triệu này vậy.”
Lam vẫn im lặng, sự chịu đựng của cô đã chạm đến giới hạn của một mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão. Cô nhìn những gương mặt quen thuộc nhưng xa lạ, thấy sự mục nát ẩn sau những lớp phấn son và những chiếc đồng hồ đắt tiền. Sự im lặng của cô không phải là sự hèn nhát, mà là sự quan sát thấu đáo một đám hề đang diễn trò trên sân khấu của sự phù hoa. Cô không cảm thấy buồn, cô chỉ cảm thấy nực cười cho cái gọi là “tình bạn” mà họ đã gìn giữ bấy lâu nay.
Giữa lúc cao trào của những lời nhạo báng, Minh đứng dậy bảo đi dặm lại son, vô tình bỏ quên chiếc điện thoại đang sáng đèn ngay sát cạnh chỗ Lam ngồi. Một thông báo từ ứng dụng nhắn tin nhảy lên, rực rỡ và tàn nhẫn. Đó là nhóm chat mang tên “Hội Nhà Giàu Lớp 12A”, một cái tên nghe vừa phô trương vừa kệch cỡm. Lam vô tình liếc mắt qua, và những dòng chữ ấy như những nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào chút hy vọng cuối cùng của cô về sự chân thành.
Thành đã nhắn vào đó: “Con Lam nó vẫn tin là chúng ta mời nó đi vì tình bạn à? Nhìn bộ dạng nó thèm thuồng miếng cá kìa, đúng là đồ hạ đẳng, không biết xấu hổ là gì.” Tiếp đó là dòng tin của Minh: “Cứ để nó nhịn đi. Tí nữa lúc thanh toán, cứ bảo chia đều đầu người, xem nó đào đâu ra tiền mà trả cái hóa đơn 50 triệu này. Chắc phải để nó ở lại rửa bát trừ nợ quá!” Kèm theo đó là những icon cười lăn lộn của các thành viên khác trong nhóm.
*
Tim Lam thắt lại trong một giây, rồi ngay lập tức, một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng khiến cô tỉnh táo đến lạ lùng. Sự uất hận không khiến cô rơi lệ, nó hóa thành một sự khinh bỉ sâu sắc. Cô nhìn vào chiếc điện thoại, nhìn vào những kẻ đang cười nói trước mặt mình, và nhận ra rằng sự tử tế của mình đã đặt sai chỗ suốt 10 năm qua. Lam lặng lẽ cầm điện thoại của mình lên, ngón tay thanh mảnh nhấn vào nút “Rời khỏi nhóm” ngay trước mắt tất cả mọi người.
Một loạt tiếng “ting” vang lên đồng loạt từ điện thoại của những người trên bàn tiệc. Sự ồn ào bỗng chốc lắng xuống, thay vào đó là sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt của Thành và những kẻ khác. Họ nhìn điện thoại, rồi lại nhìn Lam, không hiểu tại sao một “kẻ hạ đẳng” lại dám chủ động cắt đứt liên lạc với những “bậc thượng lưu” như họ. Không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại, nặng nề hơn cả trước đó.
Thành nhướng mày, đặt ly rượu xuống một cách mạnh bạo, vẻ mặt thách thức: “Sao thế Lam? Giận dỗi gì mà rời nhóm? Anh em nói giỡn vài câu mà đã không chịu nổi nhiệt à? Cái tôi của người nghèo lúc nào cũng lớn hơn cái túi tiền nhỉ?” Gã cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ coi thường, tin chắc rằng Lam sẽ lại cúi đầu nhẫn nhịn như cách cô đã làm từ đầu buổi tiệc đến giờ.
Nhưng không, Lam đứng dậy, chậm rãi và khoan thai. Cô không còn vẻ khép nép của lúc nãy, thay vào đó là một phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô chỉnh lại cổ áo của chiếc váy “lỗi thời”, nhìn thẳng vào mắt Thành với một sự lạnh lùng khiến gã phải chớp mắt lùi lại phía sau. “Tôi rời khỏi nhóm chat, vì tôi vừa nhận ra mình đang ngồi nhầm chỗ. Các bạn không mời tôi đến để họp lớp, các bạn mời tôi đến để làm bàn đạp cho cái sự tự mãn rẻ tiền và sự rỗng tuếch trong tâm hồn của các bạn.”
Cả căn phòng im phăng phắc, đến mức có thể nghe thấy tiếng đá tan trong ly rượu. Lam không dừng lại ở đó, cô mở chiếc túi xách giản dị của mình, lấy ra một tấm thẻ đen – loại thẻ Centurion quyền lực mà chỉ những khách hàng VIP thực thụ của các ngân hàng quốc tế, với mức chi tiêu hàng năm hàng triệu đô la, mới được sở hữu. Cô đặt nó lên bàn, mặt thẻ sáng loáng dưới ánh đèn chùm, khiến tất cả những kẻ đang ngồi đó đều phải nín thở.
“Bữa này tôi bao. Coi như là tiền phí để tôi được xem một màn kịch vụng về, rẻ tiền suốt hai tiếng qua. Các bạn diễn rất hay, chỉ tiếc là kịch bản quá cũ rích.” Lam quay sang nhìn Minh, người vừa từ nhà vệ sinh bước ra và đang đứng chôn chân tại chỗ khi thấy tấm thẻ trên bàn. “À, Minh này, cái túi Hermes Birkin mà cậu đang xách ấy… đường chỉ ở góc dưới bên trái bị lỗi rồi, và lớp lót đó không phải da thật đâu. Lần sau nếu muốn khoe giàu, ít nhất hãy bỏ tiền ra mua đồ thật, đừng dùng hàng loại một rồi đi mỉa mai người khác.”
Gương mặt Minh biến sắc từ đỏ sang trắng bệch, cô ta lúng túng giấu chiếc túi ra sau lưng. Thành thì lắp bắp, đôi môi run rẩy không thốt nên lời: “Lam… cậu… cái thẻ đó… làm sao cậu có thể? Chẳng lẽ cậu…” Gã không thể tin được rằng người phụ nữ mà gã vừa gọi là “đồ hạ đẳng” lại sở hữu thứ quyền lực tài chính mà ngay cả gã cũng chưa bao giờ dám mơ tới.
“Đừng ngạc nhiên thế, anh Thành.” Lam mỉm cười, một nụ cười đầy uy quyền và sắc sảo, khác hẳn với sự cam chịu lúc đầu. “10 năm qua, trong khi các anh chị bận rộn với việc chụp ảnh khoe sang chảnh trên mạng xã hội, thì tôi bận rộn với việc xây dựng chuỗi cung ứng nông sản sạch cho toàn khu vực miền Bắc. Tôi không có thời gian để ‘mài giũa sự sang trọng’ như anh nói, vì tôi bận tạo ra giá trị thực. Vị trí của một người không nằm ở chỗ họ ngồi trên cái mâm xoay bao nhiêu tiền, mà ở chỗ họ có đủ tư cách và sự giá
*
Lam nhìn lướt qua một lượt những gương mặt đang cúi gầm xuống vì xấu hổ và kinh ngạc. “Các bạn có tiền, hoặc ít nhất là vẻ ngoài của người có tiền, nhưng các bạn thiếu sự giáo dục tối thiểu của một con người. Sự giàu có mà không có sự tử tế thì chỉ là một lớp sơn bóng bẩy trên một thân cây mục rỗng. Hy vọng số tiền tôi trả cho bữa ăn này đủ để các bạn mua lại chút tự trọng đã mất.” Nói rồi, cô quay lưng bước đi, gót giày gõ xuống sàn đá hoa cương những tiếng đanh thép.
Bước ra khỏi không gian ngột ngạt của nhà hàng, Lam hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi đêm thành phố. Gió lạnh thổi qua nhưng cô cảm thấy ấm áp lạ kỳ. Cô cầm điện thoại, dứt khoát chặn số tất cả những người có mặt trong căn phòng đó. Một sự giải thoát nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể cô vừa trút bỏ được một lớp bụi mờ từ quá khứ đeo bám bấy lâu nay. Cô nhận ra rằng, đôi khi chúng ta cố gắng níu giữ những kỷ niệm cũ chỉ vì chúng ta sợ sự cô đơn, mà quên mất rằng những kỷ niệm đó đã biến chất từ lâu.
Phía sau cô, bên trong phòng VIP 402, tiếng cãi vã bắt đầu nổ ra dữ dội. Thành và Minh quay sang chỉ trích lẫn nhau, đổ lỗi cho nhau vì đã quá đà làm mất lòng một “đại gia” thực thụ – người mà họ lẽ ra có thể lợi dụng để mở rộng mối quan hệ làm ăn. Những kẻ khác cũng bắt đầu xầm xì, mỉa mai lẫn nhau về sự thiếu hiểu biết của mình. Họ giống như những con rối đứt dây, loay hoay trong đống đổ nát của sự sĩ diện hão huyền.
Lam không quan tâm đến những âm thanh hỗn loạn đó nữa. Một chiếc xe điện sang trọng màu đen bóng loáng đã chờ sẵn ở sảnh. Người tài xế trong bộ đồng phục chỉnh tề thấy cô bước ra liền nhanh chóng tiến tới, cung kính cúi chào và mở cửa xe: “Thưa Chủ tịch, chúng ta về nhà chứ ạ?” Lam khẽ gật đầu, bước vào không gian yên tĩnh và thơm mùi tinh dầu oải hương của chiếc xe.
Ngồi trong xe, nhìn qua cửa kính thấy ánh đèn thành phố lùi dần về phía sau, Lam cảm thấy lòng mình bình yên hơn bao giờ hết. Cô không hối hận vì đã đến buổi họp lớp này, bởi nếu không đến, cô sẽ mãi mãi mang theo một ảo tưởng về những người bạn cũ. Cuộc đời là một hành trình thanh lọc, và hôm nay cô đã hoàn thành một cuộc đại phẫu thuật cho tâm hồn mình. Cô nhận ra rằng, giá trị của bản thân không cần bất cứ ai công nhận, chỉ cần mình biết mình là ai và mình đang đứng ở đâu là đủ.
Chiếc xe lăn bánh êm ái trên con đường cao tốc, hướng về phía trang trại rộng lớn – nơi cô bắt đầu giấc mơ của mình. Lam lấy máy tính bảng ra, tiếp tục kiểm tra các chỉ số của vụ thu hoạch mới. Cô biết rằng, từ nay về sau, sẽ không còn bất cứ “mâm xoay” nào có thể ngăn cản cô chạm đến những điều tốt đẹp, và những vết chai trên tay cô chính là những huân chương danh giá nhất cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Bình minh sắp tới, và Lam biết rằng một chương mới rực rỡ hơn trong cuộc đời cô đang bắt đầu. Cô đã chọn cách rời bỏ sự độc hại để đón nhận sự chân thành, và đó chính là chiến thắng ngọt ngào nhất mà cô có được. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, nó sẽ lấy đi của bạn những thứ giả tạo để bù đắp bằng những giá trị đích thực, miễn là bạn đủ dũng cảm để buông tay.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.