Bay sang xứ người trông cháu cho con dâu suốt hai năm, cuối cùng tôi lại bị con trai và con dâu chê là không biết ranh giới….tôi đã làm một việc khiến các con phải hiểu thế là mẹ và hiểu thế nào là chữ hiếu!

Bay sang xứ người trông cháu cho con dâu suốt hai năm, cuối cùng tôi lại bị con trai và con dâu chê là không biết ranh giới….tôi đã làm một việc khiến các con phải hiểu thế là mẹ và hiểu thế nào là chữ hiếu!

Tôi sang xứ người theo lời năn nỉ của con trai để chăm cháu nội suốt hai năm.

Tôi chưa từng càm ràm chuyện riêng của vợ chồng nó, cũng chẳng bao giờ tự tiện bước vào phòng ngủ. Mỗi ngày, việc của tôi chỉ là nấu cơm, giặt giũ, đưa cháu ra công viên chơi rồi lại lặng lẽ trở về.

Vậy mà đến cuối cùng, tôi vẫn bị chính con trai và con dâu chê trách là **”không biết giữ khoảng cách”.**

Con trai chỉ tay khắp căn nhà rồi lạnh lùng nói:

Trong tủ giày có mấy đôi giày của mẹ, trong nhà tắm có bàn chải với khăn mặt của mẹ, trong bếp có bát đũa của mẹ. Ngay cả tiếng mẹ đi lại, tiếng mẹ chơi với cháu cũng đang xâm phạm không gian riêng của vợ chồng con.

Nó nhìn tôi đầy khó chịu.

* Mẹ nhìn mẹ vợ con mà học. Bà chẳng bao giờ làm phiền tụi con nên ai cũng quý bà hơn.

Hóa ra…

Sau hai năm làm bảo mẫu miễn phí, người giúp việc miễn phí và ô sin miễn phí, tôi đã trở thành cái gai trong mắt chúng.

Tôi vốn không phải kiểu người mặt dày bám víu.

Nếu đã không được chào đón…

Tôi sẽ rời đi.

Nhưng điều mà chúng không ngờ là, ngay khi tôi bước chân ra khỏi căn nhà ấy, người hối hận nhất lại chính là chúng.

1

Tối hôm đó, sau khi bưng món cuối cùng lên bàn, tôi vừa định kéo ghế ngồi thì con trai bỗng thở dài.

* Mẹ có thể biết giữ khoảng cách một chút được không? Đang ăn cơm, mẹ đừng làm phiền bọn con.

Tôi sững người.

* Mẹ làm phiền các con lúc nào?

Suốt hơn một tiếng đồng hồ, tôi chỉ quanh quẩn trong bếp nấu nướng, không hề nói với hai đứa một câu.

Nó nhíu mày.

Tôi vừa chạm tay vào chiếc ghế thì nó bất ngờ kéo mạnh chiếc ghế sang bên.

* Con nói vậy mà mẹ vẫn không hiểu à?

Tôi nhìn đứa con trai mình nuôi suốt hai mươi mấy năm, không tin nổi những gì vừa nghe.

* Minh Quân, con nói rõ đi. Mẹ sai ở đâu? Mẹ có xen vào chuyện vợ chồng con không? Có tự ý vào phòng hai đứa không?

Tôi vừa dứt lời thì cả hai cùng đảo mắt.

Con dâu quay sang nói với chồng bằng tiếng Anh:

* Mẹ anh đúng là quê mùa. Bà ấy nghĩ phải la hét mới gọi là làm phiền người khác.

Minh Quân lập tức dỗ dành vợ.

* Em đừng chấp. Mẹ anh ở quê lên nên làm sao hiểu được cách sống ở đây. Mẹ em mới là người văn minh, biết điều. Anh sẽ sớm bảo mẹ ra ngoài ở.

Con dâu bĩu môi.

* Chúng ta mời bà ấy sang chỉ để chăm bé Bin thôi. Giờ mẹ em đã đưa Bin đi nghỉ mấy hôm rồi mà bà ấy vẫn ở lì trong nhà. Em thật sự chịu hết nổi.

Nói xong, cô ta đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

Minh Quân kéo tôi ra ngoài phòng khách.

* Mẹ không hiểu thật hay giả vờ vậy?

Nó giơ từng ngón tay.

* Trong tủ giày có giày của mẹ.

* Nhà tắm có đồ dùng của mẹ.

* Bếp có bát đũa của mẹ.

* Cả tiếng mẹ đi lại, tiếng mẹ nói chuyện với cháu cũng ảnh hưởng đến cuộc sống của bọn con.

* Đó gọi là không biết giữ khoảng cách.

Nó còn nói thêm:

* Mẹ nhìn mẹ vợ con đi. Cả năm bà chỉ ghé vài lần, cần gì thì gọi điện trước. Như thế mới là tôn trọng con cái.

Tôi bật cười.

Hai năm trước…

Lúc hai đứa khóc lóc gọi tôi sang Canada giúp chăm cháu, sao không ai nhắc đến “khoảng cách”?

Lúc tôi bỏ gần **2 tỷ đồng** tiền tiết kiệm để phụ vợ chồng nó mua xe, sắm đồ trong nhà, sao chẳng ai bảo tôi xâm phạm quyền riêng tư?

Lúc con dâu chê đồ ăn Tây ngán, nằng nặc bắt tôi trồng rau ngoài sân để nấu món Việt mỗi ngày thì “khoảng cách” ở đâu?

Nghĩ đến đó, ti//m tôi đau như thắt.

Minh Quân móc ví, rút vài tờ 100 đô đưa cho tôi.

* Mấy hôm nay mẹ ra ngoài ăn tạm hamburger hay gà rán đi. Đến giờ thì về nấu cơm cho bọn con, nấu xong mẹ lại ra ngoài. Dạo này Lan Anh tâm trạng không tốt, mẹ đừng làm cô ấy khó chịu.

Tôi cười nhạt.

* Ý con là mẹ đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp… nhưng không được ngồi ăn cùng?

Nó lạnh lùng đáp:

* Thì có gì sai? Từ nhỏ mẹ vẫn nấu cho con ăn còn gì. Giờ nấu thêm vài bữa mà cũng tính toán?

Nó quay lưng, lẩm bẩm:

* Đúng là chẳng biết giữ khoảng cách.

2

Nước mắt tôi rơi lúc nào chẳng hay.

Minh Quân nhìn tôi đầy chán nản.

* Mẹ đúng là quê mùa. Cãi không lại thì chỉ biết khóc.

Nó tiếp tục so sánh.

Mẹ nhìn mẹ vợ con xem. Bà ấy nói chuyện lúc nào cũng có lý. Cùng tuổi mà nhìn trẻ hơn mẹ cả chục tuổi. Học thức cũng hơn. Nhà chỉ cách đây mười phút lái xe nhưng cả năm bà chẳng làm phiền bọn con mấy lần.

Tôi khẽ gật đầu.

Đúng. Mẹ vợ con rất biết giữ khoảng cách.

Bà ấy chẳng phải nấu cơm.

Chẳng phải giặt quần áo.

Chẳng phải thức đêm chăm cháu.

Chỉ cần muốn gì thì gọi điện, hai đứa lập tức mang đến.

Minh Quân không hiểu ý tôi.

Thế mới đúng chứ.

Tôi bình thản đáp:

Được. Mẹ sẽ học theo bà ấy.

Mẹ về Việt Nam.

Không khí lập tức đông cứng.

Con dâu đang ăn cũng khựng lại.

Hai đứa đều hiểu.

Nếu tôi đi…

Ai sẽ chăm bé Bin?

Lan Anh nổi tiếng khó tính.

Trong hai năm, cô ta đã đổi hơn chục người giúp việc.

Không ai chịu nổi quá một tháng.

Chỉ có tôi là nhẫn nhịn.

Con trai vội vàng đổi giọng.

* Mẹ… đang yên đang lành, về làm gì?

Tôi mỉm cười.

* Chẳng phải giữ khoảng cách sao? Việt Nam với Canada đủ xa rồi.

Lan Anh tưởng tôi không hiểu tiếng Anh nên nói nhỏ với chồng:

* Nếu bà ấy đi thì ai chăm Bin? Em không thể nghỉ việc. Còn em tuyệt đối không thức đêm pha sữa hay thay tã đâu.

Minh Quân cười.

* Yên tâm. Mẹ anh thương anh lắm. Bà chỉ dọa thôi.

Lan Anh nhếch mép.

* Cứ mặc kệ. Ép thêm vài hôm là bà ấy ngoan ngay.

Hai người cười với nhau.

Tôi lặng lẽ kéo vali trở về phòng.

Mười lăm phút sau, Minh Quân gõ cửa.

* Bọn con ăn xong rồi. Mẹ ra rửa bát nhé. Xong thì mẹ chuyển ra khách sạn ở tạm. Đến giờ cơm thì quay về nấu.

Tôi mở cửa.

Chiếc vali đã được kéo sẵn.

Nó nhìn rồi gật đầu hài lòng.

* Thế mới đúng.

Tôi kéo vali bước khỏi căn nhà.

Lần đầu tiên sau hai năm…

Tôi cảm thấy mình được giải thoát.

Tôi hủy ngay ý định đưa nốt **2 tỷ đồng** còn lại cho công ty của con trai.

Đó là số tiền Minh Quân vừa nhờ tôi góp vốn mở rộng cửa hàng.

May mà tôi chưa kịp chuyển.

Tôi nhìn số dư trong tài khoản rồi bật cười.

Đem số tiền ấy đi du lịch khắp Canada còn đáng hơn đưa cho một đứa con vô ơn.

3

Chiều hôm sau, tôi một mình đi tham quan triển lãm tranh ở Toronto.

Không phải nấu cơm.

Không phải giặt giũ.

Không phải trông cháu.

Lần đầu tiên sau hai năm, tôi được sống cho chính mình.

Đúng lúc ấy, điện thoại hiện cuộc gọi video của Minh Quân.

Vừa bắt máy, nó đã quát:

* Mẹ đang ở đâu? Tủ lạnh trống trơn. Lan Anh không có nước đóng chai để uống. Mẹ định để bọn con sống kiểu gì?

Phía sau, Lan Anh liên tục nói bằng tiếng Anh:

* Hoa ngoài sân chưa tưới.

* Chó chưa tắm.

* Rèm cửa tháng này chưa giặt.

* Tối nay ai nấu cơm?

Minh Quân lập tức dịch lại từng câu để chất vấn tôi.

Lan Anh bỗng nheo mắt.

* Hình như bà ấy đang ở bảo tàng?

Minh Quân cười khẩy.

* Sao có thể. Mẹ anh không biết tiếng Anh, cũng chẳng có thú vui đó. Chắc chỉ đi loanh quanh khu người Việt thôi.

Hai đứa vừa nói vừa cười.

Tôi nhìn thẳng vào màn hình.

Rồi bằng thứ tiếng Anh trôi chảy mà tôi đã âm thầm học suốt hai năm ở Canada, tôi bình tĩnh nói:

“Từ hôm nay, tôi sẽ không làm phiền cuộc sống của hai người nữa.

Ngôi nhà đó…

Tôi sẽ không quay lại thêm một lần nào.”

Nụ cười trên gương mặt Minh Quân và Lan Anh lập tức biến mất….

Dưới đây là phần tiếp theo để hoàn thiện câu chuyện của bạn, mang đến một cái kết sắc sảo và vô cùng hả dạ:

4

Màn hình điện thoại dường như đóng băng. Minh Quân há hốc mồm, đôi mắt mở to hết cỡ. Còn Lan Anh, sắc mặt cô ta chuyển từ đỏ sang trắng bệch, đôi đũa trên tay rơi “cạch” xuống bàn.

“Mẹ… mẹ hiểu tiếng Anh từ lúc nào?” Minh Quân ấp úng, cái giọng điệu kiêu ngạo, trịch thượng ban nãy đã bay sạch.

Tôi khẽ cười, vuốt lại vạt áo cho phẳng phiu:

“Ở một đất nước xa lạ suốt hai năm, tôi đâu thể cam chịu làm một kẻ câm điếc mãi được. Các người tưởng nói xấu trước mặt tôi bằng tiếng Anh thì tôi không biết gì sao? Tôi chỉ im lặng vì muốn giữ cho cái nhà đó được êm ấm, giữ thể diện cho hai đứa. Nhưng xem ra, sự hy sinh của tôi là hoàn toàn vô nghĩa.”

Lan Anh luống cuống ghé sát vào màn hình, gượng gạo đổi sang tiếng Việt:

“Mẹ… mẹ hiểu lầm rồi. Bọn con chỉ đùa thôi. Mẹ mau về nấu cơm đi, Bin sắp đi nghỉ mát về rồi, không có mẹ ai chăm nó…”

“Chẳng phải cô nói mẹ đẻ cô rất biết giữ khoảng cách, rất văn minh, rất biết điều đó sao?” Tôi lạnh lùng ngắt lời. “Vậy thì từ nay, cứ nhờ bà ấy chăm cháu. Còn tôi, một bà già ‘quê mùa’, từ giây phút này sẽ thiết lập ranh giới tuyệt đối với gia đình các người.”

Tôi nhấn nút tắt cuộc gọi và lập tức chặn số của cả hai vợ chồng nó.

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm làm mẹ, làm bà, tôi hít một hơi thật sâu và thấy bầu không khí ở Toronto sao mà trong lành đến thế.

5

Tôi không vội về Việt Nam ngay mà thuê một căn hộ dịch vụ cao cấp ngay trung tâm thành phố. Tôi dùng số tiền tiết kiệm để đăng ký một tour du lịch Bắc Mỹ, đi spa, đi nghe nhạc. Những tháng ngày thanh xuân mà tôi đã bỏ lỡ vì chồng, vì con, nay tôi lấy lại không thiếu một ngày.

Trong khi đó, qua lời kể của vài người quen trong cộng đồng người Việt, tôi biết được cuộc sống của vợ chồng Minh Quân đang rơi vào thảm họa.

Chỉ chưa đầy một tháng vắng tôi, “ranh giới” mà chúng hằng mong ước đã phát huy tác dụng:

  • Khủng hoảng nhân sự: Giúp việc thuê ngoài không ai trụ nổi tính khí hạch sách của Lan Anh quá ba ngày.

  • Khủng hoảng tài chính: Chi phí thuê người trông trẻ, dọn dẹp, ăn nhà hàng và giặt ủi ở Canada ngốn sạch tiền lương tháng của cả hai vợ chồng.

  • Kế hoạch đổ vỡ: Cửa hàng của Minh Quân không có 2 tỷ của tôi rót vào, cộng thêm việc nó phải liên tục nghỉ làm để lo việc nhà, dẫn đến thua lỗ nặng nề.

Không chịu nổi áp lực, chúng cầu cứu mẹ ruột của Lan Anh. Và đây là lúc chúng thực sự nhận ra cái giá của sự “văn minh”.

Tiêu chí so sánh Mẹ chồng (Là tôi – Đã bị đuổi) Mẹ đẻ (Mẹ vợ – Hình mẫu lý tưởng)
Thời gian hỗ trợ Túc trực 24/7, thức đêm pha sữa. Chỉ ghé thăm 2 tiếng mỗi tháng.
Công việc nhà Nấu ăn ba bữa, giặt giũ, dọn dẹp, tỉa hoa. Không làm gì, đến ăn xong rồi về.
Tài chính Rót 2 tỷ mua xe, sắm sửa, làm không công. Yêu cầu con cái biếu tiền tiêu vặt mỗi tháng.
Ranh giới “Xâm phạm” vì để bàn chải trong nhà tắm. “Tôn trọng” bằng cách mặc kệ con cái sống chết ra sao.

Bà thông gia thẳng thừng từ chối việc dọn đến ở cùng để chăm cháu với lý do: “Mẹ cần không gian riêng. Các con lớn rồi phải tự có trách nhiệm với con cái của mình.”

Lúc này, chúng mới thấm thía. Cái “ranh giới” mà bà thông gia giữ lại, chính là ranh giới của sự ích kỷ và lạnh lùng. Còn cái “không biết giữ khoảng cách” của tôi, thực chất là sự bao bọc vô điều kiện của một người mẹ tần tảo.

6

Ngày cuối cùng trước khi bay về Việt Nam, Minh Quân bằng cách nào đó đã tìm được khách sạn của tôi.

Nó đứng trước sảnh, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Vừa thấy tôi bước ra, nó lao đến, quỳ sụp xuống giữa chốn đông người.

“Mẹ ơi, con xin lỗi! Bọn con sai rồi. Lan Anh cũng biết lỗi rồi. Mẹ về với tụi con đi mẹ… Không có mẹ, cái nhà đó không sống nổi. Cửa hàng của con cũng sắp phá sản rồi mẹ ơi!”

Nó khóc lóc, vin vào cái đạo lý muôn thuở: “Mẹ nỡ lòng nào nhìn con cái ruột thịt của mình chết chìm sao? Mẹ không thương Bin sao?”

Tôi đứng thẳng lưng, cúi nhìn đứa con trai mà mình đã rút ruột đẻ ra, ánh mắt không còn lấy một tia dao động.

“Thương chứ. Nhưng mẹ thương bản thân mẹ trước.” Tôi bình thản đáp. “Hai năm qua, các con đã dạy cho mẹ một bài học sâu sắc về ‘không gian riêng’ và ‘ranh giới’. Bây giờ, mẹ đã học thuộc rồi.”

Tôi rút trong túi xách ra chiếc vé máy bay hạng thương gia về Việt Nam, phe phẩy trước mặt nó:

“Các con chê mẹ không biết ranh giới, nay mẹ trả lại cho các con một khoảng cách dài nửa vòng trái đất. Từ nay, tài sản của mẹ, cuộc sống của mẹ, mẹ sẽ tự lo. Còn các con, lớn cả rồi, tự học cách làm cha mẹ và tự học lại chữ ‘Hiếu’ đi.”

Nói rồi, tôi xoay người bước thẳng lên chiếc taxi đang chờ sẵn. Qua kính chiếu hậu, tôi thấy Minh Quân gục ngã ôm mặt khóc giữa đường.

Nhưng lòng tôi chẳng mảy may gợn sóng. Trời hôm nay rất xanh, và chặng đường phía trước của tôi mới thực sự là những ngày đáng sống.