Bị é::p rửa 10 mâm bát khi đang b:;ầu, dâu trẻ ‘đậ::p t::an tành’ cùng câu chốt 20 tỷ và Màn lật mặt nhanh hơn bánh tráng của mẹ chồng…
Bị é::p rửa 10 mâm bát khi đang b:;ầu, dâu trẻ ‘đậ::p t::an tành’ cùng câu chốt 20 tỷ và Màn lật mặt nhanh hơn bánh tráng của mẹ chồng…
Tôi – một cô gái hiện đại, cũng từng nghe “truyền thuyết” về những bà mẹ chồng ghê gớm, nhưng vì tình yêu (và vì trót “dính” b::ầu), tôi vẫn nhắm mắt đưa chân. Chồng tôi, Tuấn, là người hiền lành, nhưng kẹt ở giữa nên nhiều khi cũng chỉ biết gãi đầu gãi tai cười trừ.
Ngày đầu tiên về ra mắt, tôi đã được nếm mùi “sát khí”. Nghe Tuấn bảo ông nội mới mất được vài tháng, tôi chu đáo đặt một lẵng hoa quả nhập khẩu to đùng, toàn nho Mỹ, táo Envy để mang đến thắp hương. Cứ nghĩ sẽ được khen là hiểu chuyện, ai dè vừa đặt lẵng quả lên bàn, mẹ chồng tương lai – bà Tuyết – đã liếc xéo một cái sắc lẹm:
“Gớm, cô mua cái lẵng này định để tế ai? Ông nội thằng Tuấn mất rồi, giờ trong nhà còn mỗi tôi là già nhất. Cô mua đồ cúng to thế này, chắc mong tôi lên bàn thờ ngồi sớm để cô rảnh nợ hả?”
Tôi đứng hình, nụ cười cứng đờ trên môi. Cả buổi hôm ấy, không khí trong nhà nặng như chì. Tôi làm gì bà cũng soi. Rửa rau thì bảo tốn nước, gọt quả thì bảo gọt dày mất hết thịt. Tôi biết ngay, kiếp làm dâu của mình sẽ chẳng khác nào ph/im cu/ng đ/ấu.
Đám cưới diễn ra trong sự bằng mặt mà không bằng lòng. Nhà chồng vin vào cớ tôi có bầu trước, ép uổng đủ đường, thậm chí ra điều kiện phải sống chung mới cho cưới. Vì thương con trong bụng, tôi cắn răng chịu đựng.
Ngày cưới, tôi ốm nghén xanh mét mặt mày. Khách khứa vừa về hết, tôi mệt lả định lên phòng nghỉ một chút thì tiếng bà Tuyết vang lên lanh lảnh dưới bếp: “Cái Lan đâu? Xuống đây ngay! Đừng tưởng cưới xong rồi thì trốn lên phòng nằm ườn ra đấy làm bà hoàng nhé. Nhà này không nuôi kẻ lười biếng.”

Tôi lê bước xuống bếp. Trước mắt tôi là một cảnh tượng kinh hoàng: Mâm bát của hơn 20 mâm cỗ ngổn ngang, chồng chất lên nhau như núi Thái Sơn. Mấy cô, mấy dì bên chồng ăn xong đã phủi mông đi về sạch, để lại bãi chiến trường cho nàng dâu mới…
Mùi dầu mỡ, mùi thức ăn thừa xộc lên nồng nặc khiến cơn nghén trong tôi lại cuộn trào. Tôi bấu chặt tay vào thành cửa, cố nén cơn buồn nôn, quay sang nhìn mẹ chồng giọng khẩn khoản:
“Mẹ ơi, hôm nay con mệt quá, lại đang nghén nặng. Đống bát đĩa này nhiều quá, hay là mẹ cho con thuê người đến dọn dẹp, lau chùi được không ạ? Chi phí con xin tự lo.”
Vừa nghe thấy thế, bà Tuyết đã nhảy chồm chồm lên như đỉa phải vôi, chỉ thẳng tay vào mặt tôi mà lu loa:
“Cô cậy cô có vài đồng bạc dắt lưng mà định về đây làm tướng cái nhà này à? Thuê người á? Nhà này không có cái thói lười chảy thây, lấy tiền đè người như thế! Có bầu chứ có phải bị què đâu mà làm nũng? Ngày xưa tôi mang thai thằng Tuấn đến ngày đẻ còn phải lội ruộng gặt lúa, cô bây giờ ngồi trong mát rửa vài cái bát mà cũng kêu ca. Rửa ngay! Không rửa sạch cái đống này thì đừng hòng bước chân lên phòng!”
Đúng lúc đó, Tuấn từ trên nhà đi xuống. Thấy vợ mặt cắt không còn giọt máu đứng trước núi bát đĩa, anh ái ngại định vào can: “Mẹ ơi, Lan nó đang nghén…”
“Anh im mồm đi!” – Bà Tuyết quát giật giọng. “Vợ anh vừa về làm dâu đã định trèo lên đầu lên cổ mẹ anh ngồi rồi đấy. Anh mà bênh nó là anh bất hiếu!”
Tuấn nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự bất lực và nhu nhược. Anh khẽ thở dài, ra hiệu bảo tôi chịu nhịn một chút rồi lảng đi chỗ khác.
Nhìn bóng lưng của chồng, rồi nhìn nụ cười đắc thắng, khinh miệt của mẹ chồng, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Sự nhẫn nhịn vì đứa con trong bụng bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa thành một sự phẫn nộ tột cùng. Tôi nhận ra, nếu hôm nay tôi cúi đầu chịu đựng, thì cả đời này tôi và con tôi sẽ bị gia đình này giẫm đạp dưới chân.
Màn “Đập Tan Tành” Và Câu Chốt 20 Tỷ
“Được, mẹ muốn con rửa chứ gì?” – Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Tuyết, nở một nụ cười lạnh tanh.
Tôi thong thả bước lại gần đống mâm bát. Thay vì ngồi xuống vặn nước, tôi cầm lấy một chồng đĩa sứ dày cộp, giơ cao lên quá đầu rồi… XOẢNG! XOẢNG! XOẢNG!
Tiếng gốm sứ vỡ vụn loảng xoảng, đanh tai vang lên liên tiếp giữa không gian tĩnh mịch của căn bếp. Những chiếc bát, chiếc đĩa đắt tiền bay tung tóe, vỡ tan tành thành trăm mảnh dưới sàn nhà.
Bà Tuyết đứng hình mất 5 giây, mắt trợn trừng, mồm hốc hác không tin nổi vào mắt mình. Tuấn từ trên nhà hớt hải lao xuống, mặt mũi cắt không còn giọt máu: “Lan! Em điên rồi à? Em làm cái gì thế?!”
Tôi không dừng lại. Tôi thản nhiên đá bay chiếc nồi áp suất, lật nhào cả cái rổ đựng bát lớn, tạo nên một trận “địa chấn” kinh hoàng ngay trong ngày đầu làm dâu. Sau khi đã đập tan tành không còn một chiếc bát nào nguyên vẹn, tôi phủi tay, rút từ trong chiếc túi xách hàng hiệu để trên bàn ra một tệp tài liệu dày, ném bộp xuống chiếc bàn ăn loang lổ vết mỡ.
“Các người nghĩ tôi thèm khát cái gia đình này, thèm khát tiền của các người lắm sao?” – Tôi khoanh tay, giọng đanh thép, khí chất bức người. “Nhìn cho kỹ đi!”
Bà Tuyết run rẩy cầm tờ giấy lên. Đó là bản hợp đồng đặt cọc mua căn penthouse trị giá 20 tỷ đồng tại khu đô thị cao cấp bậc nhất thành phố, đứng tên sở hữu độc lập của một mình tôi, cùng với giấy tờ chứng nhận tôi là cổ đông sáng lập của một chuỗi spa có tiếng. Bên cạnh đó là tờ séc ngân hàng trị giá 2 tỷ đồng – món quà cưới mà bố mẹ đẻ tôi vừa trao tay lúc sáng nhưng tôi chưa kịp cất.
“Bố mẹ tôi dạy tôi nhường nhịn là để đổi lấy sự tôn trọng, chứ không phải để cho người khác làm nhục!” – Tôi gằn từng tiếng. “Tôi có bầu trước là vì tôi thương con, muốn nó có một mái ấm đủ đầy, chứ không phải vì tôi không có cửa gả đi. Các người vin vào cái cớ đó để hành hạ tôi? Xin lỗi, căn penthouse 20 tỷ kia tôi đã thanh toán xong, xe sang tôi tự mua, tiền tôi tự kiếm. Cái nhà rách này, tôi không thèm ở nữa! Con tôi, một mình tôi thừa sức nuôi nó thành một thiếu gia, không cần một người bố nhu nhược và một người bà nội cay nghiệt!”
Màn Lật Mặt NhanH Hơn Bánh Tráng
Nhìn vào con số 20 tỷ trên tờ hợp đồng và số dư tài khoản ngân hàng của tôi, sắc mặt bà Tuyết thay đổi một cách chóng mặt. Từ kinh hãi, giận dữ, bà chuyển sang tái mét, rồi ngay lập tức… nở một nụ cười chuẩn “bánh tráng lật mặt”, ngọt đến sái cả quai hàm.
Bà vội vàng lao đến, giật lấy mảnh vỡ trên tay tôi vứt đi, rồi hai tay ôm lấy vai tôi, giọng thỏ thẻ, vuốt ve như thể người vừa quát tháo lúc nãy là một ai khác:
“Ối giời đất ơi, Lan ơi là Lan! Con dâu ngoan của mẹ, sao con lại nóng nảy thế! Mẹ… mẹ chỉ đang thử thách lòng kiên nhẫn của con dâu mới chút thôi mà, ai dè con lại hiểu lầm mẹ. Ôi cái thai, cái thai có sao không con? Con đứng dịch ra kẻo mảnh sành nó quệt vào chân, tội nghiệp cháu nội đích tôn của mẹ!”
Bà quay sang tát bốp một cái vào vai Tuấn đang đứng đực mặt ra:
“Cái thằng này! Đứng trơ ra đấy làm cái gì? Vợ nghén ngẩm mệt mỏi thế này không biết đường bế vợ lên phòng nghỉ à? Còn đống bát này… à không, đống rác này, để mẹ! Mẹ dọn loáng cái là xong. Ngày mai mẹ gọi người đến sắm lại bộ bát đĩa hoàng gia mới tinh, con không phải sờ tay vào việc gì hết!”
Nhìn bà mẹ chồng vừa nãy còn hung thần ác sát, giờ đang lăng xăng, cúi rạp người nhặt từng mảnh vỡ dưới đất, lòng tôi chỉ thấy một sự khinh bỉ tột cùng. Đồng tiền thật là có thần lực, nó khiến cho một bà mẹ chồng ghê gớm bỗng chốc biến thành một con mèo ngoan ngoãn chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Tôi lạnh lùng gạt tay bà Tuyết ra, giật lại sấp giấy tờ rồi quay sang nhìn Tuấn:
“Tôi cho anh một cơ hội cuối cùng. Thu dọn quần áo, đi theo tôi sang căn hộ mới. Nếu anh chọn ở lại làm đứa con ngoan của mẹ anh, thì ngày mai chúng ta ra tòa ký đơn ly hôn. Tôi không đùa đâu.”
Nói rồi, tôi thẳng thừng quay lưng bước lên lầu, mặc cho bà mẹ chồng ở dưới bếp vẫn đang vừa quét dọn vừa gọi vớt vả: “Lan ơi, đi lại cẩn thận con nhé! Thèm ăn gì bảo mẹ nấu nha con!…”
Một khởi đầu đầy giông bão, nhưng ít nhất tôi đã cho nhà chồng biết một điều: Dâu thời nay không dễ bắt nạt, và một khi đã chạm vào giới hạn, cái giá mà họ phải trả sẽ là vô giá!