Âm Mưu Cắt Ốпg TҺở Vợ Để Cướι Bồ, Aι Ngờ CҺỉ Một KҺoảпҺ KҺắc KҺιếп Cả Haι CҺết Đιếпg! Đêm đó, bệnh viện im lặng đến rợn người. Chỉ có tiếng máy thở đều đều vang lên trong căn phòng lạnh buốt.

Âm Mưu Cắt Ốпg TҺở Vợ Để Cướι Bồ, Aι Ngờ CҺỉ Một KҺoảпҺ KҺắc KҺιếп Cả Haι CҺết Đιếпg!
Đêm đó, bệnh viện im lặng đến rợn người. Chỉ có tiếng máy thở đều đều vang lên trong căn phòng lạnh buốt.
Tôi – Lan, nằm bất động trên giường ICU sau vụ tai nạn do chồng mình gây ra. Bác sĩ nói tôi bất tỉnh, nhưng tai tôi nghe được hết. Từng lời, từng câu… như dao cắt vào tim.
Cánh cửa phòng ICU hé mở.
“Anh vào đây làm gì giờ này?” – giọng cô ta, Hương, ả bồ trẻ của chồng tôi, thì thầm.
Chồng tôi – Tuấn – lên tiếng, giọng thấp nhưng từng chữ như thủ phạm tự thú:
“Đêm nay là lúc tốt nhất. Chỉ cần rút ống thở của cô ta… mai báo lại rằng cô ta không qua khỏi. Không ai biết.”
Tôi nghe rõ ràng. Da gà nổi toàn thân.
Tôi muốn hét lên, muốn vùng dậy… nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt.
Hương run run hỏi:
“Anh chắc không? Lỡ bác sĩ kiểm tra…”
“Không ai kiểm tra giờ này. Với lại…” – Tuấn cười nhạt – “chết rồi thì ai kiểm tra cũng vậy.”
Hai người họ bước đến gần giường tôi.
Tiếng giày chạm nhẹ xuống nền gạch khiến tim tôi muốn bật ra khỏi lồng ngực.
Tuấn chạm vào ống thở. Tôi cảm nhận rõ từng rung động.
“Chúng ta sẽ cưới nhau. Anh hứa.” – anh ta thì thầm với ả bồ.
Hương ôm lấy anh ta, ngả đầu lên vai anh ta ngay cạnh giường vợ hợp pháp của anh ta đang thoi thóp sống.
Nước mắt tôi trào ra.
“Được rồi…” – Tuấn nói – “anh bắt đầu đây.”
Hắn đưa tay lên…
Nhưng đúng khoảnh khắc hắn sờ vào dây thở…

…nhưng đúng khoảnh khắc hắn sờ vào dây thở, một bàn tay khác bất ngờ giữ chặt cổ tay hắn lại.

“Anh định làm gì vậy, anh Tuấn?”

Giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay phía sau khiến cả hai người giật bắn mình.

Đèn trong phòng ICU bỗng bật sáng choang.

Cửa phòng mở toang.

Bác sĩ trực, y tá, và cả hai người đàn ông mặc đồng phục công an đồng loạt bước vào. Ánh mắt họ sắc lạnh như dao.

Tuấn sững sờ, tay vẫn đang nắm ống thở, toàn thân cứng đờ như bị đóng băng.

Hương tái mét mặt, lùi lại mấy bước, run lẩy bẩy:
“B… bác sĩ… chúng tôi chỉ… chỉ đến thăm thôi…”

Bác sĩ nhìn thẳng vào tay Tuấn, giọng đầy mỉa mai:
“Thăm bệnh nhân mà lại sờ vào ống thở à?”

Một công an tiến lên, rút điện thoại ra bật đoạn ghi âm. Giọng Tuấn vang lên rõ ràng trong phòng:
“Đêm nay là lúc tốt nhất. Chỉ cần rút ống thở của cô ta…”

Sắc mặt Tuấn lập tức trắng bệch.

Hắn lắp bắp:
“Không… không phải… tôi chỉ nói đùa…”

“Đùa?” – viên công an cười lạnh – “Giết người mà anh bảo là đùa?”

Hương đứng bên cạnh gần như khuỵu xuống, nước mắt ròng ròng:
“Em… em không biết gì hết… anh Tuấn ép em… em không dám…”

Tuấn quay phắt sang nhìn cô ta, gầm lên:
“Cô im đi!”

Nhưng đã muộn.

Còng số 8 lạnh lẽo “cách” một tiếng khóa chặt vào cổ tay hắn.

Tuấn như sực tỉnh, hoảng loạn nhìn quanh:
“Lan! Lan! Em… em tỉnh rồi đúng không? Em nói với họ đi, anh chỉ đùa thôi! Anh là chồng em mà!”

Lúc đó, ngón tay tôi khẽ động.

Mí mắt run run rồi từ từ mở ra.

Ánh đèn trắng chói khiến tôi hơi nheo mắt, nhưng tôi vẫn nhìn rõ khuôn mặt hoảng loạn của người đàn ông từng thề sẽ bảo vệ tôi cả đời.

Tôi nhìn hắn, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng:
“Đùa… mà anh định giết tôi thật à?”

Cả căn phòng im phăng phắc.

Tuấn chết lặng.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng oxy chạy qua lồng ngực, rồi nói từng chữ:
“Tai nạn hôm đó… cũng là do anh cố tình, đúng không?”

Tuấn run lên bần bật, ánh mắt né tránh.

Tôi bật cười khẽ, nước mắt lăn dài:
“Tôi nghe hết rồi. Từ lúc anh bước vào… cho đến khi anh hứa sẽ cưới cô ta.”

Hương gào lên:
“Không phải! Không phải! Em không biết chị còn nghe được! Em bị anh ta lừa!”

Viên công an lạnh lùng nói:
“Những lời này cô để dành khai ở cơ quan điều tra.”

Hai người họ bị dẫn ra ngoài.

Trước khi rời đi, Tuấn quay đầu lại, ánh mắt đỏ ngầu:
“Lan! Anh sai rồi! Anh nhất thời hồ đồ! Em tha cho anh đi! Bao năm tình nghĩa vợ chồng…”

Tôi nhìn hắn thật lâu.

Bao ký ức, bao yêu thương, bao lần tôi tin tưởng… tất cả vỡ vụn trong khoảnh khắc hắn chạm vào ống thở của tôi.

Tôi khẽ mỉm cười.

Một nụ cười lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

“Anh yên tâm,” tôi nói, giọng bình thản, “tôi sẽ không ly hôn với anh.”

Tuấn sững người, ánh mắt lóe lên tia hy vọng điên dại.

Nhưng ngay sau đó, tôi nói tiếp:

“Vì tôi sẽ để pháp luật thay tôi chấm dứt cuộc hôn nhân này.”

Nụ cười trên mặt hắn đông cứng.

Cửa phòng đóng lại.

Tiếng bước chân của họ xa dần.

Trong phòng ICU, chỉ còn lại tiếng máy thở đều đều.

Tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt trượt xuống gối.

Lần này… không phải vì đau đớn.

Mà vì cuối cùng, tôi đã sống sót.

Còn họ — trong chính khoảnh khắc định tước đi mạng sống của tôi — cũng đã tự tay chôn vùi tương lai của mình.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!