Bố mẹ người yê;/u tuyên bố: “Không cưới, cũng sẽ không nhận lễ đ-en từ cái thằng sửa ống nước nghèo k;iết x-á-c”, hôm cưới tôi mới lật kèo, tôi mang 10 cái xe chở ống nước đến không phải để rước dâu mà là để…
11/12/2025
Bố mẹ người yê;/u tuyên bố: “Không cưới, cũng sẽ không nhận lễ đ-en từ cái thằng sửa ống nước nghèo k;iết x-á-c”, hôm cưới tôi mới lật kèo, tôi mang 10 cái xe chở ống nước đến không phải để rước dâu mà là để…
Tôi là một thợ sửa ống nước, đúng nghĩa – đầu ngày vác kìm, cuối ngày bê ống cống.
Lương ba cọc ba đồng, ăn uống đơn giản, cái áo sơ mi duy nhất tôi giặt rồi ủi kỹ mỗi lần đến nhà bạn gái.
Yê-u nhau 2 năm, tôi vẫn không dám ngỏ lời cưới, vì biết mình không xứng với cô ấy – con gái của gia đình tiệm vàng nổi tiếng cả khu phố.
Cho đến một ngày, cô ấy gạt hết cả lý trí, đến bên tôi và nói:
“Không cần biết anh là ai. Em chỉ biết, em muốn lấy anh.”
Tôi lấy hết can đảm sang nhà gái xin phép.
Vừa đến cổng, bố mẹ cô đã ngồi sẵn, sắc mặt lạnh tanh như tuyết phủ tháng Chạp.
“Cháu biết mình nghèo, nhưng cháu thật lòng.”
Bố cô phẩy tay, không cho tôi nói hết câu:
“Cháu là thợ sửa ống nước, nghèo k-iết xá;/c, nhà bác không thiếu vàng mà gả con cho thằng như thế.”
“Không cưới, cũng không nhận một đồng lễ đen từ cháu. Về đi.”
Tôi cúi đầu, đi thẳng, không nói thêm câu nào.
Nhưng cũng từ hôm đó, tôi âm thầm chuẩn bị cho một ngày đặc biệt.

Ngày cưới đến.
Nhà gái vẫn tổ chức tiệc linh đình, nhưng chỉ mời họ hàng, bạn bè riêng.
Không có lấy một chiếc xe nào từ nhà trai – khiến người làng xì xào:
Cho đến 10h sáng, 10 chiếc xe tải trắng phau bất ngờ tiến vào cổng nhà gái
Tôi – trong bộ vest đen chỉnh tề, bước xuống từ xe đầu tiên.
Bố mẹ cô sững người.
Tôi mỉm cười, tiến thẳng vào giữa sân, nói trước mặt quan khách:
“Hôm nay tôi không mang lễ đen đến để cưới con gái hai bác…
Tôi đến là để… rút lại lời cầu hôn và hủy bỏ hôn lễ này!”
