Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa thì ch//ết đứng khi thấy cảnh tượng h//ãi hù//ng trong nhà…

Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa thì ch//ết đứng khi thấy cảnh tượng h//ãi hù//ng trong nhà…

Gió bấc rít từng cơn lạnh buốt, nhưng trong lòng Minh lại nó/ng rực như có lử/a đ/ốt. Anh siết chặt chiếc ba lô cũ kỹ đang đeo trước ngực, bên trong là cả một gia tài – 1 tỷ đồng tiền mặt.

Đó là mồ hôi, nước mắt và cả máu của anh sau một năm trời “b//án m/ạ/ng” ở vùng bi/ên gi/ới. Một năm qua, Minh cắt đứt mọi liên lạc với gia đình. Không phải anh vô tâm, mà vì đặc thù công việc trong rừng s/âu nước đ//ộc không có sóng điện thoại, và cũng vì anh muốn đá//nh cược một lần. Anh muốn khi trở về sẽ mang theo số tiền khổng lồ để vợ con đổi đời, để mẹ già được nở mày nở mặt với xóm giềng. Anh muốn bù đắp cho Liên – người vợ trẻ vừa mới si//nh con được 3 tháng khi anh dứt áo ra đi.
“Liên ơi, chờ anh nhé. Tết này nhà mình sẽ to nhất cái làng này.” – Minh lẩm bẩm, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Anh tưởng tượng ra cảnh Liên sẽ kh/óc òa lên vì hạnh phúc khi thấy chồng về, mẹ anh sẽ xuýt xoa khi thấy cọc tiền dày cộp. Đứa con trai hơn 1 một tuổi chắc đã chập chững biết đi rồi.

Về đến cổng nhà, Minh khựng lại. Khác với không khí nhộn nhịp đèn hoa của hàng xóm, ngôi nhà của anh chìm trong bóng tối và sự im lìm đáng sợ. Cổng sắt khép hờ, hoen rỉ. Sân gạch mọc đầy rêu mốc. Cây đào phai anh trồng năm ngoái giờ trơ trọi cành khô, không một nụ hoa báo hiệu xuân về.
Một cảm giác bất an len lỏi dọc sống lưng. Minh đẩy cổng bước vào.

– Mẹ! Liên ơi! Anh về rồi đây!

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ va đập lập cập. Minh bước vội lên bậc tam cấp, cửa chính không khóa. Anh đẩy mạnh cửa bước vào… để rồi ch///ết đứng…

Cánh cửa bật mở, một mùi ẩm mốc và khét nhẹ xộc thẳng vào mũi Minh. Căn nhà tối om. Trên nền gạch, bát đũa vỡ vương vãi, chiếc nôi gỗ nghiêng hẳn sang một bên. Tấm rèm cửa rách tươm, đung đưa theo gió như bóng người lay lắt.

Tim Minh đập thình thịch.

– Liên…? Mẹ…?

Anh lần tay bật đèn. Ánh sáng vàng vọt hắt lên bức tường loang lổ vết cháy đen. Ở góc nhà, chiếc giường cũ trơ khung, chiếu rách nát, trên đó chỉ còn vệt máu khô đã ngả nâu. Minh choáng váng, chân mềm nhũn, ba lô trượt khỏi tay rơi phịch xuống nền nhà.

Cả người anh run lên, cổ họng nghẹn cứng. Trong đầu hiện lên đủ thứ suy nghĩ kinh hoàng: cướp, hỏa hoạn, tai nạn… hay điều tồi tệ hơn nữa.

Anh loạng choạng bước vào buồng trong. Cánh cửa phòng hé mở. Minh đưa tay đẩy nhẹ…

Bên trong trống trơn. Tủ quần áo bị cạy tung, quần áo vương vãi. Trên bàn chỉ còn một tờ giấy đã ố vàng, góc giấy bị cháy xém. Minh run run cầm lên.

**“Anh Minh,
Em xin lỗi vì không thể chờ anh thêm được nữa. Mẹ bị đột quỵ giữa đêm, nhà không còn tiền, em ôm con chạy khắp nơi vay mượn nhưng ai cũng lắc đầu. Đúng lúc ấy nhà mình bị trộm đột nhập, chúng đạp đổ bếp dầu, lửa bén vào rèm… Em chỉ kịp bế con và kéo mẹ ra ngoài.

Hàng xóm đưa mẹ vào viện, nhưng không qua khỏi. Em không dám ở lại căn nhà này nữa. Em đưa con về quê ngoại. Nếu một ngày anh trở về… xin đừng tìm em. Em không trách anh, chỉ là em đã kiệt sức.

Em mong anh sống tử tế, đừng bán mạng nữa.
– Liên.”**

Tờ giấy rơi khỏi tay Minh.

Tai anh ù đi. Mẹ… đã mất. Vợ con… rời đi không một lời hẹn. Ngôi nhà từng ấm áp giờ chỉ còn lại tro tàn và ký ức. Một tỷ đồng trong ba lô bỗng trở nên nặng trĩu, như đá đè lên ngực.

Minh quỵ xuống nền nhà, lần đầu tiên sau bao tháng ngày trong rừng sâu hiểm nguy, anh bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

Ngoài sân, gió bấc thổi qua cành đào khô khốc, phát ra tiếng răng rắc như tiếng thở dài.

Một lúc rất lâu sau, Minh lau nước mắt, đứng dậy. Anh gom lại vài món đồ còn sót, khóa cửa nhà cẩn thận.

Sáng hôm sau, Minh bán mảnh đất tổ tiên để lại, gửi một phần tiền xây lại ngôi nhà cho mẹ thành nơi thờ tự nhỏ, phần còn lại anh mang về quê ngoại tìm Liên.

Không phải để trách móc.

Chỉ để quỳ xuống trước người phụ nữ đã một mình bế con chạy trong đêm lửa cháy, và nói một câu muộn màng:

“Anh về rồi. Từ giờ, để anh ở lại.”