Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn bạn gái.
Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn bạn gái.
Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé. Từ giờ đường ai nấy đi. Tài sản đã phân chia theo thỏa thuận, cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi biến đi đâu thì biến. Căn biệt thự này và công ty là của tôi.
Hương cầm tờ đơn, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Cô không khóc, cũng không oán trách. Cô chỉ gật đầu nhẹ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra cửa. – Chào anh. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình. Cánh cửa vừa khép lại, Tuấn đã nhảy cẫng lên sung sướng. Hắn vội vàng gọi điện cho Mỹ – cô bồ nhí nóng bỏng: – “Cưng ơi! Anh tự do rồi! Con mụ vợ ấy đã ký đơn. Tối nay anh đón em đi ăn mừng. Anh có món quà bất ngờ cho em đây”!
Chiều hôm đó, Tuấn phóng xe đến tiệm trang sức cao cấp nhất thành phố. Hắn không tiếc tay quẹt thẻ mua chiếc nhẫn kim cương trị giá 1 tỷ đồng. Hắn nghĩ: “Công ty đang làm ăn được, dự án sắp nổ, 1 tỷ bõ bèn gì. Phải đeo cái này vào tay Mỹ thì cô ấy mới chịu về làm chủ căn biệt thự cùng mình.”
Bữa tối diễn ra tại nhà hàng 5 sao. Tuấn mời cả bố mẹ và em gái mình đi cùng. Cả gia đình nâng ly chúc tụng rôm rả. – “May mà con bỏ được nó sớm”, – Mẹ Tuấn chép miệng, tay mân mê chuỗi ngọc trai con trai mới tặng – “Cái ngữ đàn bà chỉ biết cắm mặt vào bếp, chả giúp ích gì cho sự nghiệp của chồng. Phải như cái Mỹ đây này, sành điệu, khéo léo”.
Mỹ nũng nịu rúc vào vai Tuấn, giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng lóa lên khoe: – Anh Tuấn chiều em nhất. Tối nay em dọn về biệt thự luôn nhé. Em muốn thay hết rèm cửa màu xám xịt của chị vợ cũ đi, nhìn u ám quá. – “Duyệt! Em muốn gì cũng được”! – Tuấn hào sảng tuyên bố.

23h đêm, chiếc Mercedes bóng lộn đỗ xịch trước cổng căn biệt thự ở khu Phú Gia. Cả nhà Tuấn ngà ngà say, cười nói ả hê bước xuống xe. Tuấn rút chùm chìa khóa ra, định mở cổng. Cạch. Cạch. Chìa không lọt vào ổ. Hắn nhíu mày, soi đèn điện thoại. Quái lạ, ổ khóa vân tay thông minh đâu rồi? Thay vào đó là một hệ thống khóa từ hoàn toàn mới, đèn báo đỏ lòm. Hắn thử vân tay. Bíp – Từ chối truy cập…
Bíp — Từ chối truy cập.
Tuấn sững người. Mỹ tròn mắt. Bố mẹ hắn cau mày khó chịu.
– Chắc hệ thống trục trặc, con gọi kỹ thuật đi! – mẹ Tuấn gắt.
Tuấn run tay bấm số quản gia quen thuộc. Đầu dây bên kia bình thản:
– Dạ, cô Hương đã yêu cầu thay toàn bộ khóa an ninh từ chiều. Hiện căn biệt thự đã sang tên cho cô ấy theo đúng thỏa thuận trong hợp đồng hôn nhân công chứng.
– Cái gì?! – Tuấn hét lên. – Biệt thự là của tôi!
Người quản gia đáp, giọng đều đều:
– Thưa cậu, biệt thự được mua bằng tiền riêng của cô Hương trước hôn nhân. Trong 5 năm qua, cô Hương ủy quyền cho cậu quản lý. Hôm nay cô ấy thu hồi ủy quyền.
Tuấn tái mặt. Em gái hắn lắp bắp:
– Thế… công ty?
Điện thoại rung. Tin nhắn từ ngân hàng tới tấp đổ về:
Tài khoản công ty bị phong tỏa theo yêu cầu của cổ đông sáng lập.
Quyền điều hành tạm thời được chuyển cho… Hương.
Tuấn choáng váng. Hắn lao ra xe, lục túi hồ sơ mang theo để “ăn mừng”. Tờ thỏa thuận phân chia tài sản hắn từng cười khẩy giờ nằm trơ trọi trên tay. Ở trang cuối, một dòng chữ nhỏ mà hắn chưa từng đọc kỹ:
“Hai tỷ đồng là khoản thanh toán chấm dứt ủy quyền quản lý. Bên B xác nhận không còn quyền với các tài sản hình thành từ tiền riêng của Bên A.”
Mỹ bặm môi:
– Anh nói em dọn về biệt thự cơ mà?
Tuấn không trả lời được. Bố hắn quát ầm:
– Con ngu vừa thôi! Đàn bà mà con khinh thường… hóa ra mới là người nắm đằng chuôi à?!
Đúng lúc đó, xe taxi dừng lại trước cổng đối diện. Hương bước xuống, áo khoác gọn gàng, ánh mắt bình thản. Cô chỉ nhìn lướt qua chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay Mỹ, rồi đưa cho bảo vệ xấp giấy:
– Anh cho người dọn giúp tôi đồ của anh Tuấn ra ngoài. Phần còn lại trong nhà là của tôi.
Bảo vệ gật đầu. Cánh cổng mở ra — nhưng không phải để Tuấn bước vào. Hai vali đồ đạc bị đẩy ra thềm. Cánh cổng khép lại sau lưng Hương.
Cô quay lại, giọng nhẹ tênh:
– Hai tỷ là phí học một bài học: đừng coi thường người từng lặng lẽ đứng sau mình.
– Nhẫn kim cương đẹp đấy. Giữ kỹ… để mà cầm cố trả nợ.
Hương lên xe. Chiếc taxi lăn bánh, để lại trước cổng khu Phú Gia một gia đình chết lặng, một cô bồ với chiếc nhẫn lấp lánh nhưng ánh mắt tối sầm — và Tuấn, tay trắng ngay trong đêm hắn tưởng là khởi đầu vinh quang.