Vô tình gặp bố vợ cũ sau 10 năm l;;y h;;ôn, tôi ch/ết lặn/g khi thấy cô gái đứng bên cạnh ông…

Vô tình gặp bố vợ cũ sau 10 năm l;;y h;;ôn, tôi ch/ết lặn/g khi thấy cô gái đứng bên cạnh ông…

Vợ cũ là người bạn đời đầu tiên, là người tôi từng hứa sẽ nắm tay đi đến cuối đời. Chỉ tiếc rằng, niềm vui ấy lại không thể kéo dài mãi vì 3 năm vẫn không có con. Bố mẹ tôi, nhất là bố, không thể chấp nhận điều đó. Ông ngày nào cũng giục, ép tôi đi khám. Kết quả chỉ ra vấn đề nằm ở vợ tôi, nhưng cô ấy vẫn có khả năng mang thai tự nhiên chứ không phải hoàn toàn không thể si;;nh n;;ở.

Kể từ ngày đó, bố luôn nhìn vợ tôi với ánh mắt trách móc. Còn tôi, dưới áp lực gia đình cũng bắt đầu lạnh nhạt với vợ và cuối cùng… chúng tôi chia tay.

Ngày ly h;ôn, cô ấy không khóc, chỉ gượng cười nói:

– Nếu sau này anh hạnh phúc, đừng quay đầu nhìn lại.

Tôi khi ấy chỉ thấy nhẹ lòng. Nhưng tôi nào ngờ, chính giây phút ấy là lúc mình đánh mất một điều vô giá.

Tôi tái hôn không lâu sau đó. Vợ hiện tại của tôi tốt bụng, chúng tôi có với nhau một cặp sinh đôi – một trai một gái, khiến bố tôi mừng rỡ như vớ được vàng. Cuộc sống êm đềm trôi qua… cho đến một ngày định mệnh.



Hôm ấy, tôi đưa vợ con đi siêu thị mua sắm. Khi đang chọn áo sơ mi, tôi bất ngờ thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là bố vợ cũ và người bên cạnh khiến tôi giatminh

…là một cô gái trẻ chừng hai mươi, mái tóc buộc gọn, tay khoác nhẹ cánh tay ông. Nhưng thứ khiến tim tôi như bị ai bóp nghẹt không phải là tuổi tác của cô gái – mà là đôi mắt ấy. Đôi mắt tôi từng nhìn suốt ba năm hôn nhân: hiền, buồn và rất quen.

Tôi đứng sững giữa lối đi siêu thị. Đầu óc trống rỗng. Cô gái quay sang nhìn tôi, hơi ngạc nhiên. Bố vợ cũ cũng nhận ra tôi, khẽ gật đầu chào, ánh mắt bình thản đến lạ.

– Chào cậu. Lâu rồi không gặp.

Tôi lắp bắp, mắt không rời khỏi cô gái:
– Dạ… cháu… cô bé là…?

Ông mỉm cười, giọng nhẹ như gió:
– Cháu gái tôi. Con của con bé.

Tim tôi đập thình thịch. Con của vợ cũ tôi?
Tôi nhìn kỹ gương mặt cô gái: sống mũi, khóe môi, cái nhíu mày rất giống người tôi từng chung gối. Tất cả khớp lại thành một mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào ngực.

– Con bé… bao nhiêu tuổi rồi ạ? – tôi hỏi, giọng khàn đi.

– Chín tuổi. – Ông trả lời ngắn gọn.

Chín tuổi.

Tôi tính rất nhanh trong đầu. Chín tuổi… nghĩa là vợ cũ đã mang thai chỉ ít lâu sau khi chúng tôi ly hôn. Hoặc… có khi, lúc rời khỏi cuộc hôn nhân ấy, cô đã mang trong mình một sinh linh mà chính tôi đã không đủ kiên nhẫn để ở lại cùng cô.

Tôi bỗng nhớ lại câu nói hôm ly hôn:
“Nếu sau này anh hạnh phúc, đừng quay đầu nhìn lại.”
Hóa ra không phải vì cô không đau. Mà vì cô đã chọn một mình gánh lấy tất cả.

Cô bé lễ phép cúi đầu chào tôi:
– Chào chú ạ.

Một tiếng “chú” rất bình thường. Nhưng với tôi, nó như một nhát cắt sâu. Nếu ngày ấy tôi đủ bao dung, đủ tin tưởng… có lẽ tiếng gọi đó đã là “bố”.

Vợ tôi đứng cạnh, khẽ hỏi:
– Anh quen người ta à?

Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn ứ:
– Bố… của vợ cũ anh.

Vợ tôi im lặng. Cô nhìn cô bé, rồi nhìn hai đứa con sinh đôi của chúng tôi đang đẩy xe phía sau. Ánh mắt cô thoáng qua một điều gì đó rất khó gọi tên – thương cảm, hay nhẹ nhõm vì số phận đã không trêu đùa cô như đã từng trêu đùa người phụ nữ kia.

Bố vợ cũ nhìn tôi, chậm rãi nói:
– Con bé sống tốt. Mẹ nó nuôi dạy đàng hoàng. Cậu không cần bận tâm.

Tôi cười gượng. Bận tâm ư? Tôi bận tâm cả đời. Nhưng tôi không có quyền bước vào cuộc sống mà chính tôi đã quay lưng.

Chúng tôi chào nhau rồi đi về hai hướng khác nhau trong siêu thị. Nhưng mỗi bước chân của tôi nặng trĩu như đeo đá.

Tối hôm đó, khi hai con đã ngủ, tôi ngồi một mình rất lâu ngoài ban công. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi hiểu rõ một điều:

Không phải mọi mất mát đều ồn ào.
Có những thứ ta đánh rơi trong im lặng – và chỉ nhận ra khi không còn quyền nhặt lại.

Tôi đã có gia đình, có con, có một cuộc sống đủ đầy. Nhưng ở một góc rất sâu trong lòng, vẫn có một khoảng trống không thể lấp đầy – khoảng trống mang hình dáng của người phụ nữ năm xưa… và đứa trẻ mà tôi đã bỏ lỡ cả một đời để gọi là con.