Vô tình cầm nhầm điện thoại chồng, tôi nhận cuộc gọi từ mẹ chồng. Chỉ ba từ của bà đã khiến tôi quyết định ly hôn ngay lập tức, hé lộ một sự thật ki:nh ho:àng mà tôi chưa từng ngờ tới.

Vô tình cầm nhầm điện thoại chồng, tôi nhận cuộc gọi từ mẹ chồng. Chỉ ba từ của bà đã khiến tôi quyết định ly hôn ngay lập tức, hé lộ một sự thật ki:nh ho:àng mà tôi chưa từng ngờ tới.

Tôi tên là Mai. Từ những ngày còn chập chững vào đời, tôi đã luôn mơ về một tình yêu bình dị, không toan tính. Cuộc đời tôi vốn dĩ đã quá đủ đầy, quá êm ả dưới sự bao bọc của bố mẹ. Tôi không cần một người đàn ông mang đến giàu sang, chỉ cần một bờ vai đủ rộng để tôi tựa vào, một trái tim đủ chân thành để tôi tin tưởng. Và rồi, tôi gặp Long, người đàn ông đã thay đổi toàn bộ quan niệm của tôi về tình yêu và sự phản bội, nhưng cuối cùng cũng là người giúp tôi nhận ra giá trị của chính mình.

Tôi gặp anh trong một buổi tiệc sinh nhật của cô bạn thân. Giữa không gian ồn ào, náo nhiệt của âm nhạc và những cuộc trò chuyện, anh đứng đó, lặng lẽ ở một góc phòng. Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nụ cười hiền lành, ánh mắt anh chạm vào tôi như một dòng suối mát lành giữa sa mạc. Trái tim tôi, vốn đã chai sạn với những người đàn ông chỉ biết khoe khoang và hào nhoáng, bỗng chốc tan chảy. Lần đầu tiên trong đời, tôi không cần phải cố gắng để trở thành ai khác. Tôi chỉ muốn là chính mình, để được anh yêu thương.

Bỏ qua những lời khuyên của bạn bè, tôi mạnh dạn tiến đến làm quen với anh. “Con gái không nên chủ động quá, sẽ bị thiệt thòi,” họ nói. Nhưng tôi không nghe. Tình yêu đâu phải một cuộc chiến, cũng chẳng phải một cuộc giao dịch. Tôi muốn được yêu và được bày tỏ tình yêu một cách chân thành nhất, không hề tính toán. Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu như thế, một tình yêu xuất phát từ sự chủ động của tôi, nhưng lại được vun đắp bằng sự chân thành của cả hai.

Gia đình tôi khá giả, bố mẹ làm kinh doanh, cuộc sống của tôi từ bé đến lớn chưa từng phải lo nghĩ về tiền bạc. Còn gia đình anh, mọi thứ đều bình dị, bố mẹ là công chức về hưu, em trai đang học đại học. Sự chênh lệch ấy, với tôi, chưa bao giờ là một vấn đề. Tôi tin vào tình yêu mà anh dành cho tôi, tin rằng chỉ cần cả hai cùng nhau cố gắng thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Những đêm muộn, khi anh đưa tôi về nhà, anh nắm tay tôi thật chặt, ánh mắt anh nhìn tôi đầy trìu mến. Tôi đã từng nghĩ, anh chính là bến đỗ bình yên mà tôi đã chờ đợi bấy lâu. Chúng tôi đã yêu nhau ba năm, ba năm hạnh phúc. Tình yêu của chúng tôi đã đủ chín để chúng tôi quyết định về chung một nhà. Ngày cưới cận kề, tôi vẫn nhớ như in ánh mắt lo lắng của mẹ. Bà đã gọi tôi vào phòng và trao cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng. “Mai à,” giọng bà trầm lại, “trong này có 500 triệu mẹ dành dụm cho con. Lỡ sau này có chuyện gì, con còn có đường lui. Nhưng nhớ đừng nói với chồng con biết nhé.” Mẹ đã nhìn thấy điều gì mà tôi không thể thấy? Nỗi lo của bà cứ quẩn quanh trong đầu tôi, nhưng tôi lại gạt phăng đi.

Có thể là hình ảnh về điện thoại



Tôi đã cười thật tươi, nắm tay mẹ: “Mẹ lo xa rồi. Vợ chồng con chẳng có bí mật gì cả. Con tin anh ấy, anh ấy sẽ không bao giờ phản bội con.” Nét mặt mẹ tôi vẫn đượm buồn. Đêm đó, trong vòng tay Long, tôi đã kể lại toàn bộ câu chuyện. Tôi muốn anh biết rằng, tình yêu của tôi dành cho anh là vô điều kiện, đến mức tôi có thể tin tưởng và chia sẻ với anh mọi điều, kể cả những bí mật mà mẹ tôi đã dặn dò.

Anh ôm tôi thật chặt, bờ vai anh r:un lên, giọng nói ngh:ẹn ng:ào như thể xúc động lắm. “Vợ à, em tốt với anh quá. Anh sẽ không bao giờ phụ lòng em đâu. Cả đời này, anh sẽ không bao giờ quên ơn của mẹ và em.” Tôi đã tin. Tin một cách tuyệt đối, rằng người đàn ông này sẽ bảo vệ tôi, sẽ trân trọng tình cảm của tôi. Tôi đã không ngờ rằng, lời hứa ấy chỉ là một lớp vỏ bọc tinh vi cho một âm mưu đã được tính toán từ trước.

Chỉ vài ngày sau lễ cưới, mẹ chồng tôi chuyển đến sống chung với lý do muốn chăm sóc vợ chồng son. Tôi đã không hề phản đối, thậm chí còn vui. Tôi nghĩ rằng có người lớn trong nhà, tôi sẽ học hỏi được nhiều kinh nghiệm sống. Nhưng rồi tôi dần nhận ra, mẹ chồng tôi không phải người phụ nữ hiền lành như tôi từng nghĩ. Bà liên tục dò hỏi về lương của tôi, về số tiền tôi tiết kiệm, còn bóng gió rằng phụ nữ phải biết chi tiêu, phải biết để dành phòng khi cần đến. “Con gái phải có của ăn của để, lỡ sau này có chuyện gì thì biết tính sao?” Bà thường xuyên nói như thế, và ánh mắt bà luôn dõi theo tôi với vẻ dò xét. Tôi vẫn nhẫn nhịn. Tôi đã từng nghe bạn bè kể về những câu chuyện mẹ chồng nàng dâu, tôi nghĩ làm dâu là phải như thế. Đôi khi, tôi cảm thấy ngột ngạt trong chính căn nhà của mình. Tôi không dám mua sắm thoải mái, không dám chi tiêu cho bản thân. Tôi luôn cảm thấy mình đang sống dưới một sự kiểm soát vô hình. Cảm giác ấy cứ lớn dần, lớn dần trong tôi.
Sự thật đến một cách đột ngột. Một buổi sáng, tôi vội vàng đi làm nên vô tình cầm nhầm điện thoại của Long. Trên đường đi, điện thoại của anh rung lên. Tên “Mẹ” hiện lên màn hình. Tôi bắt máy, chưa kịp nói gì, giọng bà đã vang lên dồn dập, đầy vẻ nôn nóng…

…– “Nó chuyển chưa?”

Ba từ vỏn vẹn, sắc lẹm và dồn dập phát ra từ đầu dây bên kia khiến tôi sững sờ. Tôi nín thở, định cất tiếng trả lời thì giọng mẹ chồng lại tiếp tục thao thao bất tuyệt, không để cho đầu dây bên này kịp phản ứng:

– “Thằng Long đấy à? Mẹ bảo này, bảo con Mai chuyển ngay 500 triệu tiền hồi môn của nó sang tài khoản của con để lo liệu vụ chạy chức cho em trai con đi. Lo xong việc này là nhà mình đổi đời. Khổ thân con, phải đóng kịch làm trai nghèo tự trọng suốt 3 năm trời, cắn răng chịu đựng để lừa bằng được con tiểu thư ngây thơ đó. Cưới được nó rồi, tiền bạc nhà nó sớm muộn gì cũng là của nhà mình thôi. Đưa máy cho nó, giục nó chuyển nhanh lên!”

Từng câu, từng chữ của mẹ chồng như những nhát dao chí mạng, găm thẳng vào lồng ngực tôi. Cả người tôi run rẩy, tai ù đi, suýt chút nữa là lạc tay lái trên đường.

Thì ra, cái vẻ ngoài hiền lành, mộc mạc kia của Long chỉ là một vở kịch hoàn hảo. Ba năm yêu nhau hạnh phúc, bờ vai vững chãi, những lời thề thốt dịu dàng đêm tân hôn… tất cả đều là sự tính toán, mưu mô của cả một gia đình để đào mỏ và lợi dụng tôi. Họ biết nhà tôi khá giả, biết tôi là đứa con gái sống tình cảm, nhẹ dạ cả tin nên đã lập ra một kế hoạch chi tiết từ trước khi cưới. Ngay cả việc Long xúc động nghẹn ngào khi tôi khai ra số tiền 500 triệu mẹ đẻ cho, cũng chỉ vì anh ta mừng rỡ khi con mồi đã hoàn toàn sập bẫy.

Nước mắt tôi trào ra, nhưng không phải vì yếu đuối, mà là vì sự khinh bỉ và ghê tởm. Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, rồi cất lời:

– “Mẹ à, con Mai đây. Tiếc quá, con chưa chuyển, và sẽ không bao giờ chuyển đâu ạ.”

Đầu dây bên kia lập tức im bặt. Sự im lặng đầy sượng sùng và hốt hoảng của mẹ chồng kéo dài vài giây, trước khi bà lắp bắp cúp máy.

Tôi tấp xe vào lề đường, lau sạch nước mắt. Sự đau đớn nhanh chóng qua đi, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo đến lạ kỳ. Tôi chợt nhớ đến ánh mắt đượm buồn và lời dặn dò của mẹ ngày cưới. Hóa ra, người lớn với sự trải đời luôn nhìn thấu những điều mà những kẻ mù quáng vì yêu như tôi bỏ qua. May mắn thay, tôi biết được sự thật này khi mọi thứ mới chỉ bắt đầu, khi tôi vẫn chưa bị họ lột sạch cả tình lẫn tiền.

Tôi quay xe, lập tức trở về nhà. Lúc này, Long cũng vừa thức dậy và đang cuống cuồng tìm điện thoại. Nhìn thấy tôi bước vào với gương mặt lạnh tanh, trên tay cầm chiếc điện thoại của anh ta, sắc mặt Long thoáng hiện lên vẻ bất an.

Tôi không thèm quanh co, ném thẳng chiếc điện thoại lên bàn, lạnh lùng nói: – “Mẹ anh vừa gọi điện hỏi anh xem tôi đã ‘chuyển chưa’ đấy. Anh đóng kịch suốt 3 năm qua chắc là mệt mỏi lắm rồi đúng không? Khỏi cần diễn nữa, hạ màn được rồi.”

Mặt Long lập tức cắt không còn giọt máu. Anh ta lao đến định nắm tay tôi, lắp bắp giải thích: – “Mai… em nghe anh giải thích… Mẹ anh người già nên nói năng không suy nghĩ… Anh yêu em là thật lòng…”

– “Thôi đi!” – Tôi gạt phắt tay anh ta ra, ánh mắt nhìn Long không giấu nổi sự ghê tởm. – “Yêu thật lòng mà cả nhà lập mưu tính kế để lừa tiền của vợ? Yêu thật lòng mà coi tôi như một công cụ để đào mỏ? Đừng làm bẩn hai chữ tình yêu nữa.”

Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, gom toàn bộ quần áo và đồ đạc cá nhân của mình vào vali. Căn nhà này đứng tên thuê, mọi chi phí sắm sửa đồ đạc trước cưới đều từ tiền của tôi, nhưng tôi chẳng thèm tiếc nuối bất cứ thứ gì. Tài sản lớn nhất tôi giữ được lúc này chính là lòng tự trọng và số tiền của mẹ đẻ.

Trước khi bước ra khỏi cửa, tôi quay lại nhìn Long – người đàn ông đang quỳ sụp dưới sàn, vừa sợ hãi vừa nhục nhã. Tôi để lại tờ đơn ly hôn đã ký sẵn từ bao giờ và tuyên bố:

– “Tôi sẽ nói chuyện với bố mẹ tôi để rút toàn bộ các mối quan hệ hỗ trợ kinh doanh cho gia đình anh. Đơn ly hôn anh ký đi, chúng ta ra tòa. Loại người dùng tình cảm để lừa lọc như các người, cả đời này cũng không ngẩng mặt lên được đâu.”

Tôi kéo vali bước ra cửa, ánh nắng buổi sáng chiếu thẳng vào mặt. Dù tim có chút nhói đau vì ba năm thanh xuân trao nhầm chỗ, nhưng tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Bài học này quá đắt, nhưng xứng đáng để tôi trưởng thành và biết trân trọng bản thân mình hơn.