Đưa vợ 2 triệu làm có 6 mâm cỗ giỗ bố chồng mà vợ tiêu hết bay, lại còn xin tôi đưa thêm cho 300k nữa. Tôi đ::iên ti::ết cho ngay cái t::át vì tội tiêu ho::ang thế mà còn kh::óc ló::c ô::m con bỏ về ngoại. Tôi cứ để cho đi không thèm gọi điện hỏi han gì ai ngờ 3 ngày sau nhận tin s:é:t đá::nh từ bố mẹ vợ… “B::ốp!”

Đưa vợ 2 triệu làm có 6 mâm cỗ giỗ bố chồng mà vợ tiêu hết bay, lại còn xin tôi đưa thêm cho 300k nữa. Tôi đ::iên ti::ết cho ngay cái t::át vì tội tiêu ho::ang thế mà còn kh::óc ló::c ô::m con bỏ về ngoại. Tôi cứ để cho đi không thèm gọi điện hỏi han gì ai ngờ 3 ngày sau nhận tin s:é:t đá::nh từ bố mẹ vợ… “B::ốp!”

Âm thanh chát chúa vang lên giữa gian bếp nồng nặc mùi khói và mùi mỡ. Vợ tôi ô::m một bên má đỏ lựng, nước mắt trào ra, nhìn tôi trân trối. Trên tay cô ấy vẫn còn cầm tờ 200 nghìn tôi vừa né::m xuống đất.

— “Cô vừa vừa phải phải thôi! Tôi đưa cô 2 triệu bạc để làm 6 mâm cỗ, thế mà giờ cô còn dám mở mồm xi::n thêm 300 nghìn nữa à? Cô mua cái gì? Cô định dát vàng lên gà hay sao mà tiêu lắm thế? Đàn bà con gái không biết vén khéo, chỉ biết ho::ang p:;hí là giỏi!”
Tôi gầ::m lên, mặt đỏ gay vì rư:::ợu và vì tức. Hôm nay là g::iỗ đầu bố tôi. Khách khứa họ hàng đến đông đủ, tôi đang ngồi trên nhà uống nước chè thì vợ lấm lét gọi ra bếp, bảo thiếu tiền mua thêm bi::a và ít hoa quả tráng miệng. Nghe đến con số 2 triệu đã “bay sạch”, máu nó::ng trong người tôi dồn lên n::ão.

Ở cái quê này, 2 triệu là to lắm. Cầm 2 triệu đi chợ mua được cả gánh đồ. Thế mà cô ấy làm có 6 mâm cỗ đã kêu hết tiền. Tôi nghĩ ngay đến cảnh vợ lén giấu tiền về cho nhà ngoại hoặc tiêu pha linh tinh vào quần áo, mỹ phẩm. Tôi cho cái t:;át và chỉ đưa thêm 200 ngàn, như thế là quá lắm rồi…

…Nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay tôi vung lên, mọi thứ đã vượt khỏi giới hạn.

Vợ tôi không cãi.
Cũng không thanh minh.

Cô ấy chỉ ôm con, nhặt tờ tiền nhàu nát lên, giọng run run:

“Em không tiêu hoang… Em thiếu thật…”

Rồi quay lưng bước ra khỏi cổng, giữa trưa nắng chang chang, để lại tôi với cái tôi phồng to và men rượu đang sôi trong đầu.

Tôi không gọi.
Không hỏi.
Tôi nghĩ: “Đàn bà, về ngoại dăm bữa nửa tháng lại phải bò về thôi.”

Ba ngày sau.

Đang ngồi uống cà phê với mấy ông bạn, điện thoại tôi rung lên.
số của bố vợ.

Tôi còn định không nghe.

Nhưng vừa bắt máy, chưa kịp chào, một tiếng quát như sét đánh vang lên:

“BỐP!”

Tôi giật mình, tim đập thình thịch.

“Mày nghe rõ chưa?” – giọng bố vợ khàn đặc –
“Đấy là cái tát tao gửi cho mày.”

Tôi cứng họng.

“Ba ngày nay tao phải đưa con gái mày đi viện.”
“Nó ngất xỉu vì kiệt sức.”
“Bác sĩ nói: suy nhược, thiếu ngủ, stress nặng sau sinh.”

Tôi chết lặng.

“Mày biết 2 triệu mày đưa, nó tiêu vào đâu không?”

Không đợi tôi trả lời, ông nói tiếp, từng câu như dao cứa:

“6 mâm cỗ: thịt, cá, gà, giò, rau, gia vị.”
“Tiền hoa quả, bia, đá.”
“Tiền mượn thêm vì mày gọi họ hàng đông hơn dự tính.”
“Và… tiền sữa cho con mày, vì tháng này mày chưa gửi nổi một đồng.”

Tai tôi ù đi.

“Còn cái tát của mày…”
“Nó không đau bằng câu mày nói: ‘Đàn bà không biết vun vén’.”

Bố vợ im lặng vài giây rồi nói câu cuối, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:

“Từ hôm nay, con gái tao và cháu tao ở đây.”
“Khi nào mày học lại cách làm người chồng, người cha… thì hẵng đến.”

Bíp.

Cuộc gọi kết thúc.

Ly cà phê trước mặt tôi nguội ngắt.
Tiếng cười nói xung quanh bỗng trở nên xa lạ.

Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu ra một điều muộn màng:

👉 Một cái tát có thể chỉ mất một giây.
Nhưng cái giá phải trả… có khi là cả một gia đình.

Và lúc ấy, tôi mới thực sự sợ.