Vợ nhập viện m//ổ c/ấ/p cứu, gọi cho chồng trong tuyệ/t vọng. Nhưng lúc đó, anh ta đang ở khách sạ//n cùng “phòng nhì” nên lấy lý do công tác xa, thậm chí còn nhờ cậu bạn thân thay mình chăm sóc vợ.

Vợ nhập viện m//ổ c/ấ/p cứu, gọi cho chồng trong tuyệ/t vọng. Nhưng lúc đó, anh ta đang ở khách sạ//n cùng “phòng nhì” nên lấy lý do công tác xa, thậm chí còn nhờ cậu bạn thân thay mình chăm sóc vợ.

Suốt 10 ngày, anh hoàn toàn biến mất.

Đến khi trở về, thứ đập vào mắt anh giữa căn nhà quen thuộc khiến cả người ch//ết sững…

Tiếng chuông điện thoại réo vang inh ỏi ph::á tan bầu không khí mờ ảo, nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền trong căn phòng khách sạn hạng sang. Tôi nhíu mày, quờ tay tìm chiếc điện thoại đang rung bần bật trên mặt bàn kính, trong lòng thầm r::ủa xả kẻ nào dám làm phiền giây phút “thăng hoa” của tôi và Vy – cô b:ồ tr:ẻ n:;óng bỏ:::ng kém tôi cả chục tuổi.

Màn hình hiện lên cái tên “Toàn” – thằng bạn thân nối khố.

– “A lô, gì đấy mày? Đêm hôm rồi…” – Tôi g:ắt g:ỏng.

– “Hùng! Mày đang ở đâu? Về ngay! Cái Lan… cái Lan nó bị ng:ất xỉ:u, tao vừa đưa vào v:iện. Bác sĩ bảo v::ỡ r:uột th::ừa, b:;iến ch::ứng nh::iễm tr::ùng m:;áu gì đó, m::ổ c;:ấp c::ứu gấp! Mày về nhanh lên!”

Giọng Toàn gấp gáp, thở không ra hơi. Trong một thoáng, tim tôi hẫng đi một nhịp. Lan – vợ tôi, người phụ nữ tần tảo ở nhà. Nhưng ngay lúc đó, bàn tay mềm mại của Vy lướt nhẹ trên ng::ực trần khiến tôi rùng mình. Ánh mắt l:ả l:ơi của cô ấy như sợi d:;ây xí:;ch kéo tôi lại.

Đầu tôi nảy số rất nhanh. Nếu bây giờ về, tôi sẽ mất đứt kỳ nghỉ 10 ngày “thiên đường” mà tôi đã dày công lừa vợ là đi công tác Đà Nẵng để h:ú h::í với nhân tì::nh. Vé máy bay đã đặt, phòng resort 5 sao ở Nha Trang đã thanh toán (tôi nói dối vợ là đi Đà Nẵng nhưng thực ra bay Nha Trang với bồ).

– “Ch:;ết tiệt! Tao… tao đang ở Đà Nẵng mày ơi. Giờ này làm gì còn chuyến bay nào. Mày… mày giúp tao với. Mày ký thay tao được không? Tao ủy quyền qua điện thoại. Mày là anh em chí cốt, tao tin mày. Cứ:;u vợ tao với, tao sẽ tìm cách về sớm nhất có thể!”

Tôi diễn cái giọng h:ốt hoả:ng, b:ất lự:c đến mức chính tôi cũng thấy mình có năng khiếu làm diễn viên.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng Toàn vang lên, nghe nặng trịch: – “Được rồi. Mày thu xếp về ngay đi. Tình hình căng lắm.”

Cúp máy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Vy nũng nịu rú::c vào lòng tôi: “Sao thế anh? Vợ anh làm sao à? Thế mình có đi Nha Trang nữa không?”

Tôi ô::m lấy eo Vy, cười nhếch mép: “Đi chứ. Vợ anh ở nhà có thằng Toàn lo rồi. Nó là bác sĩ, lại là bạn thân, nó xoay sở tốt hơn anh. Anh về thì cũng chỉ đứng nhìn chứ làm được gì. Thôi, kệ đi, đời được mấy tí.”…

Suốt 10 ngày sau đó ở Nha Trang, tôi tắt máy hoàn toàn với lý do “vùng công tác không có sóng” để tận hưởng khoảng thời gian mật ngọt bên nhân tình. Đôi lúc, lương tâm tôi có cắn rứt đôi chút, nhưng rồi những bữa tiệc tùng và làn da mịn màng của Vy nhanh chóng thổi bay hình ảnh người vợ lam lũ ở nhà. Tôi tự nhủ, có Toàn ở đó, Lan chắc chắn sẽ bình an vô sự.

Ngày thứ 11, tôi đáp chuyến bay trở về Hà Nội.

Bước xuống sân bay, tôi bật máy lên. Kỳ lạ thay, không có một cuộc gọi nhỡ nào từ Toàn, cũng không có tin nhắn nào từ Lan. Sự im lặng này khiến tôi có chút bất an, nhưng rồi tôi tặc lưỡi: “Chắc tụi nó giận mình. Về nhà dỗ dành, mua cho Lan cái túi xách là đâu lại vào đấy”.

Tôi bắt taxi thẳng về nhà. Đứng trước cánh cửa quen thuộc, tôi hít một hơi sâu, tra chìa khóa vào ổ rồi đẩy cửa bước vào.

Thế nhưng, thứ đập vào mắt tôi giữa căn nhà khiến tôi cả người chết sững, toàn bộ hành lý trên tay rơi rụng xuống sàn nhà.

Căn nhà trống trơn.

Không phải cái trống trơn theo nghĩa bụi bặm, bỏ hoang, mà là toàn bộ đồ đạc thuộc về Lan và con đã biến mất không còn một dấu vết. Từ chiếc tivi, bộ bàn ghế sofa, cho đến chiếc rèm cửa do chính tay cô ấy chọn… tất cả đã dọn đi sạch sẽ.

Ngay giữa phòng khách, chỉ còn trơ trọi một chiếc bàn gỗ nhỏ. Trên bàn đặt ba thứ khiến máu trong người tôi như đông cứng lại:

  1. Một tờ đơn ly hôn đã có sẵn chữ ký của Lan, nét chữ ngay ngắn, dứt khoát.

  2. Một chiếc đĩa CD ghi dòng chữ viết tay của Toàn: “Tặng thằng bạn chí cốt”.

  3. Một tập hồ sơ bệnh án có đóng dấu đỏ của bệnh viện.

Tôi run rẩy lao đến chộp lấy tập bệnh án. Ngày Lan nhập viện cấp cứu chính là đêm tôi từ chối cuộc gọi của Toàn. Trong biên bản phẫu thuật, ở mục Người nhà ký cam kết, không phải chữ ký của tôi, cũng không phải của Toàn, mà là chữ ký của chính Lan trong tình trạng hôn mê tỉnh nửa chừng, tự ngón tay cô ấy điểm chỉ vì không có bất kỳ người thân nào bên cạnh. Toàn đêm đó bận một ca mổ cấp cứu khác của bệnh viện, anh ấy chỉ kịp đưa cô ấy đến viện chứ không thể ở bên cạnh chăm sóc như tôi tưởng. Lan đã phải đối mặt với cửa tử một mình.

Tôi bàng hoàng đút chiếc đĩa CD vào chiếc máy tính xách tay còn sót lại. Màn hình bật lên, đó là đoạn video trích xuất từ camera an ninh của chính khách sạn 5 sao ở Nha Trang – nơi tôi và Vy lưu trú.

Hóa ra, công ty của Toàn chính là đơn vị cung cấp hệ thống quản lý cho chuỗi resort đó. Ngày thứ 3 của kỳ nghỉ, Toàn vô tình kiểm tra hệ thống và nhìn thấy tên tôi cùng nhân tình đăng ký chung phòng. Anh ấy đã biết toàn bộ sự thật ngay lúc Lan đang thoi thóp trên giường bệnh.

Cuối đoạn video, màn hình chuyển sang màu đen và hiện lên dòng tin nhắn chữ trắng của Toàn:

“Hùng ạ, mày bảo tao là anh em chí cốt, mày tin tao. Thật ghê tởm khi tao lại từng coi một kẻ súc sinh như mày là bạn. 10 ngày qua, Lan đã biết hết tất cả. Cô ấy không khóc một giọt nước mắt nào cho mày nữa đâu. Từ hôm nay, tao chính thức tuyên bố chấm dứt tình bạn 20 năm với mày. Còn về Lan… mày không xứng đáng làm chồng cô ấy.”

Có thể là hình ảnh về va li

Tôi quỵ ngã xuống sàn nhà, mồ hôi hột chảy dọc sống lưng. Tôi điên cuồng bấm số gọi cho Lan, nhưng số máy đã ngưng hoạt động. Tôi gọi cho Toàn, chỉ nhận lại những tiếng “tút tút” kéo dài trong vô vọng.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi có thông báo email mới. Là thư từ luật sư của Lan:

“Chào ông Hùng, tôi là đại diện pháp lý của bà Lan. Toàn bộ tài sản, ngôi nhà này và cả số cổ phần công ty đứng tên chung đã được bà Lan âm thầm thế chấp và chuyển nhượng hợp pháp từ trước khi ông đi ‘công tác’. Số tiền đó đã được chuyển vào quỹ bồi thường tổn thất thanh xuân và nuôi con. Hiện tại, ông đang gánh một khoản nợ lớn từ việc vận hành công ty trống rỗng. Hẹn gặp ông tại tòa.”

Tôi nhìn quanh căn nhà trống hoác, lạnh lẽo. Vy – cô bồ trẻ – khi nghe tin tôi trắng tay và gánh nợ chắc chắn sẽ biến mất nhanh như một làn khói. Bạn thân quay lưng, vợ con rời bỏ, sự nghiệp sụp đổ.

Hóa ra, cái giá của 10 ngày “thiên đường” giả tạo lại chính là địa ngục trần gian trong suốt phần đời còn lại của tôi. Tôi gục đầu xuống gối, tiếng khóc nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng đã quá muộn để hối hận.