Mẹ 70 tuổi tìm đến con trai mượn tiền ch/ữa b/ệnh, con trai chỉ đưa 1 bịch mì tôm rồi đu/ổi k/héo, về nhà mở ra bà s/ững s/ờ khi thấy…

Mẹ 70 tuổi tìm đến con trai mượn tiền ch/ữa b/ệnh, con trai chỉ đưa 1 bịch mì tôm rồi đu/ổi k/héo, về nhà mở ra bà s/ững s/ờ khi thấy…

Chiều muộn, trời lất phất mưa. Bà Hòa lom khom chống gậy đi từng bước chậm chạp trên con đường đất đầy sỏi. Trên vai là chiếc túi vải cũ sờn, trong đó chỉ có vài tờ giấy khá/m b/ệnh và mấy đồn/g b/ạc lẻ đủ để mua ổ bánh mì. Bà đã 70 tuổi, đôi chân ru/n ru/n, nhưng hôm nay bà quyết định phải đi — đi tìm con trai mình, thằng Quân, đứa con trai bà từng nuôi khôn lớn bằng tất cả tì/nh thư/ơng và sự h/y si/nh của một người mẹ.

Bà mắc bệ/nh ti/m/, bác sĩ bảo cần ph/ẫu thu/ật gấp, chi phí lên đến hàng chục triệu. Bà không có nổi số tiền đó, chỉ còn cách tìm đến con trai để v/ay tạm. Quân là chủ cửa hàng vật liệu xây dựng, cuộc sống kh/á g/iả, nhà cao cửa rộng, xe hơi bóng loáng. Bà tin rằng, dù con có bận rộn, cũng sẽ không nỡ để mẹ mình kh/ổ.

Khi đến nơi, bà dừng lại trước cánh cổng sắt to đùng, ấn chuông. Tiếng “ting ting” vang lên nhưng mãi một lúc sau mới có người ra mở. Người phụ nữ trẻ — vợ của Quân — nhìn bà từ đầu đến chân, rồi lạ/nh lù/ng nói:
– Mẹ lên đây làm gì vậy?

Bà cười hiền, giọng run run:
– Mẹ lên thăm hai đứa, tiện thể có chuyện muốn nhờ Quân giúp một chút…

Vợ Quân không nói gì thêm, chỉ quay vào gọi chồng. Quân từ trong bước ra, ăn mặc bảnh bao, trên tay vẫn cầm điện thoại.
– Mẹ lên có việc gì thế? Con đang bận lắm.

Bà rụt rè lấy từ túi ra tờ giấy khám bệnh:
– Mẹ bị b/ệnh t/im, bác sĩ nói phải m/ổ sớm. Mẹ chỉ cần va/y tạm con ít tiền, khi nào con út ở quê bán được lúa thì mẹ gửi trả…

Quân chau mày, khẽ thở dài:
– Trời ơi, mẹ ơi, con cũng đang kẹt tiền làm ăn, giờ đâu dư dả gì. Mẹ về đi, để con tính sau.

Bà lặng người, mắt hoe đỏ.
– Mẹ chỉ cần ít thôi, đủ tiền viện phí… Con giúp mẹ một lần này được không?

Quân quay sang vợ, rồi nói như muốn kết thúc nhanh cuộc nói chuyện:
– Thôi, mẹ cầm tạm bịch mì này về ăn đi. Con đang kẹt thật, vài hôm nữa có tiền con gửi về cho mẹ sau.

Anh ta lấy trong thùng xe ra một bịch mì tôm, dúi vào tay mẹ, rồi đẩy nhẹ bà ra khỏi cổng.
– Mẹ về sớm đi, trời sắp mưa rồi, không khéo ốm thêm đấy.

Bà Hòa cúi đầu, ôm bịch mì vào lòng, cố giấu những giọt nước mắt đang lăn dài. Cánh cổng sắt đóng lại, để lại phía sau người mẹ già đứng chơ vơ giữa cơn mưa đang nặng hạt.

Trên đường về, bà không trá/ch con. Bà tự nhủ: “Chắc con thật sự k/hó kh/ăn. Dù sao nó cũng cho mình bịch mì, coi như tấm lòng.”

Về đến căn nhà nhỏ xiêu vẹo, bà đặt bịch mì lên bàn. Bụng đ/ói, bà định pha tạm gói mì ăn cho ấm. Khi mở bịch ra, bà b/ất ng/ờ phát hiện bên trong không chỉ có mì tôm… mà còn…

…một phong bì màu vàng, dày cộp, được gói kỹ lưỡng giữa các gói mì.
Bà Hòa sững sờ. Tay run run mở ra, bên trong là xấp tiền mới tinh — toàn tờ 500 nghìn, cùng một mảnh giấy gấp nhỏ.

Trên giấy chỉ có vài dòng chữ nguệch ngoạc nhưng ướt nhòe, chắc do người viết run tay hoặc xúc động:

“Mẹ ơi, con xin lỗi vì đã phải làm vậy.
Vợ con luôn khó chịu mỗi khi mẹ đến. Con không muốn mẹ bị cô ấy nói nặng lời, nên đành giả vờ lạnh nhạt.
Trong này có 60 triệu — đủ để mẹ mổ tim và bồi dưỡng. Mẹ đừng nói với ai, nhất là với con dâu, kẻo con khổ.
Con thương mẹ nhiều lắm.”
– Quân.

Bà Hòa ngồi thụp xuống ghế, nước mắt tuôn như mưa. Mọi uất ức, tủi hờn tan biến trong phút chốc.
Bà vừa khóc vừa mỉm cười — nụ cười của một người mẹ đã hiểu rằng, dù con trai có thay đổi thế nào, tình mẹ con vẫn không bao giờ mất đi.

Đêm ấy, bà không ngủ được. Bà gấp gọn tờ giấy, bỏ lại vào phong bì, cất kỹ trong hộc tủ cạnh giường.
Ngoài kia, cơn mưa đã tạnh. Trên mái nhà dột nát, ánh trăng nhợt nhạt rọi xuống — dịu dàng như vòng tay người con trai năm nào vẫn nằm trong lòng mẹ, ngây thơ gọi:

“Mẹ ơi, con thương mẹ lắm.”

Và lần đầu tiên sau nhiều năm, bà thấy lòng mình thật ấm.