Trước khi qu:a đ:ờ:i, cha ti/ết l/ộ ở ngoài Bắc có vợ và con gái, con trai vượt nghìn cây số đi tìm chị gái, đến khi gặp mặt thì sữ/ng s/ờ đứng ch/ết lặ/ng, hóa ra chị gái anh chính là…
Trước khi qu:a đ:ờ:i, cha ti/ết l/ộ ở ngoài Bắc có vợ và con gái, con trai vượt nghìn cây số đi tìm chị gái, đến khi gặp mặt thì sữ/ng s/ờ đứng ch/ết lặ/ng, hóa ra chị gái anh chính là…
Cha của Tuấn m:ấ:t vào một chiều cuối đông, trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại mùi thu/ốc kh/á:ng sin/h và tiếng máy thở y/ếu ớ/t. Trước khi nhắm mắt, ông nắm chặt tay con trai, giọng run run, yếu ớt:
– Tuấn… ngoài Bắc… cha còn… một người vợ… và… một đứa con gái… Con… hãy tìm… nó… giúp cha…
Câu nói đứt quãng ấy khiến Tuấn ch:ế:t lặng. Từ nhỏ, anh chỉ biết cha là một người đ-àn ông hiền lành, thương con, s:ố:ng lặng lẽ ở miền Nam sau khi mẹ m:ấ:t sớm. Chưa bao giờ ông nhắc đến chuyện quá khứ hay một người phụ nữ nào khác.
Sau t:a:ng lễ, Tuấn ngồi suốt đêm bên bàn thờ cha, nhìn di ảnh với á:nh mắt tr:ố:ng rỗng. Hàng loạt câu hỏi dồn dập hiện lên trong đầu: Tại sao cha giấ/u mình suốt mấy chục năm? Người chị ấy là ai? Họ đang s:ố:ng ra sao?
Anh quyết định đi tìm.
Tuấn chỉ có manh mối duy nhất là một mảnh giấy cũ trong hộp gỗ của cha, trên đó ghi: “Nguyễn Thị Mai – Làng Xuân L:ộc, Nam Định.” Cùng với đó là một tấm ảnh đen tr:ắ:ng chụp một người phụ nữ trẻ bế đứa b/é g/ái tầm 3 tuổi.
Không chần chừ, Tuấn xin ng/hỉ việ/c, b:ắt chuyến xe từ Sài Gòn ra Nam Định. Suốt chặng đường hơn 1.600 cây số, trong lòng anh vừa hồi hộp, vừa l/o s/ợ. Nếu cha thực sự có người vợ khác, điều đó nghĩa là ông từng b/ỏ r/ơi họ. Và anh – người con trai mà cha nuôi nấng, liệu có được gọi là “đứa con chính thức” không?

Ba ngày sau, Tuấn đặt chân đến làng Xuân L:ộc – một vùng quê yên bình với những con đường gạch đỏ ngoằn ngoèo. Anh tìm đến nhà trưởng th:ô:n, kể lại câu chuyện và nhờ giúp đỡ. Ông trưởng th:ô:n nhìn anh chăm chú, rồi khẽ thở dài:
– Ờ… cô Mai thì m/ất lâu rồi. Nhưng con gái cô ấy – con bé Hương, vẫn ở đây. Giờ làm giáo viên tiểu học trong xã.
T:i:m Tuấn như ngừng đ:ậ:p. Anh xin địa chỉ, rồi lặng lẽ đi theo con đường làng đầy hoa dại. Trước mắt anh là một ngôi nhà mái ngói cũ, có giàn hoa giấy tím phủ quanh cổng. Tiếng tr/ẻ co/n cười đùa vang ra từ bên trong, cùng giọng một người phụ nữ nhẹ nhàng:
– Nào, các con xếp hàng đi, cô phát quà cho từng bạn nhé!
Tuấn đứng sững khi người phụ nữ đó quay mặt lại…