Người đàn ông nghèo nhận nuôi hai bé gái bị bỏ rơi, 20 năm sau ông được đưa tới một nơi không ngờ tới…khi nhìn ông đã bật khóc nức nở!
Người đàn ông nghèo nhận nuôi hai bé gái bị bỏ rơi, 20 năm sau ông được đưa tới một nơi không ngờ tới…khi nhìn ông đã bật khóc nức nở!
Đêm ấy, gió mùa đông thổi hun hút qua những con phố vắng. Người đàn ông nghèo tên Lâm đang đạp chiếc xe đạp cà tàng trở về căn nhà nhỏ nơi cuối xóm. Cuộc sống của ông vốn chỉ xoay quanh vài đồng tiền công nhật ít ỏi kiếm được từ việc phụ hồ. Ông chẳng có vợ con, cũng không còn ai thân thích. Người ta vẫn thường bảo ông “cả đời cô độc, chẳng có tương lai.” Nhưng chính vào đêm đó, số phận đã đặt lên vai ông một trách nhiệm không ngờ tới.
Ở góc chợ bỏ hoang, ông nghe tiếng khóc yếu ớt. Bước lại gần, ông thấy hai bé gái nhỏ nằm trong chiếc giỏ tre, quấn tạm manh vải cũ. Một bé chừng vài tháng, bé còn lại khoảng hơn một tuổi. Hai gương mặt ngây thơ, đôi mắt mở to trong đêm lạnh lẽo. Trên giỏ chỉ có mảnh giấy nguệch ngoạc vài dòng: “Xin ai có lòng thương mà nuôi giúp. Tôi không thể giữ con…”
Ông Lâm đứng lặng. Một người nghèo như ông, cơm còn chẳng đủ ăn, lấy gì mà nuôi trẻ nhỏ? Nhưng khi đôi bàn tay run run bế đứa bé lên, ông nghe tim mình như thắt lại. Hai sinh linh này nếu bỏ mặc, liệu có qua nổi đêm nay? Ông thở dài, quyết định đạp xe đưa hai bé về căn nhà tồi tàn của mình.
Từ đó, cuộc đời ông rẽ sang một ngả khác. Ông xin hàng xóm quần áo cũ, chạy vạy xin sữa bột, học cách pha sữa, ru con ngủ. Ban ngày ông vẫn đi làm, tối về lại lúi húi giặt giũ, nấu cháo, thay tã. Có hôm kiệt sức quá, ông ngủ gục ngay trên manh chiếu cạnh hai đứa nhỏ.
Hàng xóm ban đầu nhìn ông với ánh mắt ái ngại: “Thân ông còn lo không nổi, ôm thêm hai cái nợ đời làm gì?” Nhưng dần dần, họ thấy ông Lâm kiên nhẫn, thương con thật lòng, chẳng bao giờ than phiền. Hai bé gái lớn lên trong vòng tay ông, gọi ông bằng ba một cách hồn nhiên. Chính tiếng gọi ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho ông, khiến một người đàn ông tưởng chừng đã buông xuôi nay lại sống đầy nghị lực. Đêm đầu tiên bên hai đứa trẻ, ông Lâm trằn trọc không ngủ được. Ông biết mình vừa bước vào một hành trình không ai ngờ trước: một người đàn ông nghèo, đơn độc, nay trở thành cha của hai sinh linh bé nhỏ. Nhưng liệu với đôi bàn tay chai sạn và căn nhà tồi tàn ấy, ông có thể nuôi chúng khôn lớn, cho chúng một tương lai?

Để rồi từ ngày hôm sau, chuỗi ngày gian khó nhưng cũng đầy phép màu đã bắt đầu