Trên chuyến bay đi công tác, tôi tình cờ nhìn thấy chồng mình ngồi cạnh cô thư ký trẻ ở vài hàng ghế phía trước. Hai người nói cười khá thân mật, đến mức t//im tôi chợt th/ắt lại….
Trên chuyến bay đi công tác, tôi tình cờ nhìn thấy chồng mình ngồi cạnh cô thư ký trẻ ở vài hàng ghế phía trước. Hai người nói cười khá thân mật, đến mức t//im tôi chợt th/ắt lại….
Tôi kéo khẩu trang lên cao, giả vờ như chưa từng quen biết anh, lặng lẽ quay mặt nhìn ra cửa sổ máy bay.
Tôi nghĩ anh sẽ không nhận ra.
Nhưng vài phút sau, khi tiếp viên vừa phục vụ đồ uống, tôi bất ngờ thấy anh bưng ba ly rượu bước thẳng về phía mình.
Anh dừng lại trước ghế, nhìn tôi rất lâu, rồi bỗng nhiên mỉm cười gọi lớn:
“Vợ à.”
Cả khoang máy bay lập tức quay lại nhìn. Cô thư ký trẻ đứng phía sau sững sờ.
Còn tôi thì chết lặng…
Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.
Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn nhẹ, khuôn mặt trang điểm vừa phải – kiểu trang điểm của dân văn phòng, không phô trương nhưng đủ để người khác phải liếc nhìn.
Tôi nhận ra ngay. Đó là thư ký mới của anh.
Tôi kéo khẩu trang lên cao hơn một chút, quay mặt ra cửa sổ, giả vờ như hai chúng tôi chưa từng quen biết nhau suốt hơn hai mươi năm qua.
Không ngờ, chỉ vài phút sau khi máy bay ổn định độ cao, tôi thấy một cái bóng đứng trước mặt mình.
Ngẩng lên, tôi sững người.
Chồng tôi bưng trên tay ba ly rượu vang, mỉm cười, giọng nói vang lên vừa đủ để mấy người xung quanh nghe thấy:
– Vợ à, vất vả cho em rồi!
Cả khoang máy bay như chững lại trong một giây.
Tôi nghe tim mình đập mạnh đến mức tưởng như ai đó cũng có thể nghe thấy.
Cô thư ký trẻ ngồi cách đó vài ghế trợn tròn mắt, mặt tái đi, hai tay nắm chặt vào thành ghế.

Tôi biết, từ giây phút đó, chuyến bay này sẽ không còn bình yên nữa.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố tìm kiếm một chút bối rối hay tội lỗi nào đó, nhưng không. Ánh mắt Trọng vẫn thản nhiên, thậm chí còn chứa đựng một tia tinh quái như thể anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Anh đặt một ly rượu vào tay tôi, rồi bất ngờ quay sang cô thư ký đang đứng chôn chân ở lối đi, dõng dạc nói:
— “Lan, giới thiệu với cô, đây là Chủ tịch hội đồng quản trị thực sự của công ty chúng ta – và cũng là người phụ nữ duy nhất nắm giữ ‘tài chính’ của tôi. Cô nên chào một tiếng đi chứ?”
Cô thư ký trẻ lắp bắp, khuôn mặt hết đỏ lại chuyển sang tái mét: — “Em… em chào chị ạ. Em xin lỗi, em không biết…”
1. Canh bạc lộ diện
Tôi tháo khẩu trang, nhấp một ngụm rượu vang, vị chát thấm vào đầu lưỡi. Hóa ra, Trọng đã nhận ra tôi ngay từ lúc ở phòng chờ thương gia. Anh biết tôi đi công tác đột xuất, và anh cũng thừa biết tôi đang âm thầm nghi ngờ mối quan hệ của anh với cô thư ký mới này suốt một tháng qua.
— “Anh diễn đạt lắm.” – Tôi lạnh lùng đáp – “Nhưng ba ly rượu này là ý gì?”
Trọng kéo ghế trống bên cạnh tôi, thản nhiên ngồi xuống: — “Một ly cho em – vì đã vất vả lo cho gia đình. Một ly cho cô Lan – để cảm ơn cô ấy đã báo cáo cho tôi biết em đang ‘theo dõi’ anh suốt mấy ngày qua. Và ly cuối cùng là của anh – để mừng vì chúng ta cuối cùng cũng ngồi lại nói chuyện một cách thẳng thắn.”
2. Sự thật ngã ngửa
Hóa ra, cô thư ký Lan không phải là “người tình” như tôi vẫn tưởng. Cô ấy là cháu họ xa của tôi, mới vào công ty thực tập và chính Trọng đã sắp xếp để cô ấy ở cạnh anh, nhằm mục đích… thử lòng kiên nhẫn của tôi. Anh muốn biết liệu sau 20 năm, tôi có còn quan tâm đến anh đủ để ghen, hay chúng tôi đã thực sự trở thành hai người lạ sống chung nhà.
Trọng nắm lấy tay tôi, giọng anh trầm xuống: — “Ngọc à, em trốn anh, em im lặng khi thấy anh đi với người khác. Anh không cần một người vợ ‘hiểu chuyện’ đến mức thờ ơ. Anh cần người vợ biết ghen, biết mắng anh khi anh về muộn. Chuyến công tác này, thực ra anh đã đặt vé ngay sau ghế của em từ lúc em bắt đầu đặt lệnh mua vé cơ.”
3. Cái kết bất ngờ
Tôi nhìn sang phía Lan, cô bé gãi đầu cười ngượng nghịu: “Cô ơi, con xin lỗi vì đã giấu cô. Chú bảo phải làm thế cô mới chịu ‘xuất chiêu’ đấy ạ!”
Tôi bật cười, một nụ cười vừa tức giận vừa nhẹ lòng. Hóa ra, sự “thân mật” trên máy bay lúc nãy chỉ là kịch bản mà hai chú cháu họ dàn dựng để ép tôi phải tháo lớp mặt nạ lạnh lùng xuống.
— “Vậy ly rượu thứ ba của anh, anh định uống thế nào?” – Tôi hất hàm hỏi.
Trọng cầm ly rượu, cụng nhẹ vào ly của tôi, tiếng pha lê vang lên lanh lảnh giữa khoang máy bay: — “Uống để mừng vì sau chuyến công tác này, chúng ta sẽ đi du lịch bù. Chỉ có hai vợ chồng mình thôi. Còn cô thư ký này… cho về văn phòng pha trà là vừa rồi!”
Cả khoang máy bay bật cười trước sự hóm hỉnh của anh. Tôi tựa đầu vào vai Trọng, nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây trắng bồng bềnh như chính lòng mình lúc này. Đôi khi, tình yêu 20 năm không cần những lời thề non hẹn biển, mà chỉ cần một “cú hích” để biết rằng vị trí của mình trong lòng đối phương chưa bao giờ thay đổi.