Mỗi tháng đưa cho mẹ chồng tận 15 triệu tiền ăn nhưng bữa nào cũng lèo tèo rau luộc với cà dầm, nhà 7 người nhưng bà chỉ mua 3 cái cánh gà ăn 2 bữa.

Mỗi tháng đưa cho mẹ chồng tận 15 triệu tiền ăn nhưng bữa nào cũng lèo tèo rau luộc với cà dầm, nhà 7 người nhưng bà chỉ mua 3 cái cánh gà ăn 2 bữa.

Tôi vẫn nhớ rất rõ cái ngày mình chuyển về sống chung với nhà chồng. Khi ấy tôi mới cưới được hơn một tháng, lòng vẫn còn đầy háo hức. Tôi nghĩ rằng chỉ cần mình sống chân thành, biết điều một chút thì mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng tôi không ngờ rằng những bữa cơm trong căn nhà ấy lại khiến tôi nhớ mãi… theo một cách hoàn toàn khác.

Nhà chồng tôi có bảy người: bố mẹ chồng, vợ chồng tôi, em trai chồng, em gái chồng và bà nội đã gần tám mươi tuổi. Một gia đình đông đúc, tưởng rằng bữa cơm lúc nào cũng phải rôm rả, đầy đặn. Thế nhưng thực tế thì… hoàn toàn ngược lại.

Ngay từ những ngày đầu, mẹ chồng đã nói thẳng:
“Tiền ăn uống trong nhà con cứ đưa cho mẹ quản. Nhà đông người, mẹ quen chi tiêu rồi.”
Chồng tôi cũng gật đầu ngay:

“Ừ, em cứ đưa mẹ. Từ trước tới giờ mẹ vẫn lo hết.”
Tôi nghĩ cũng hợp lý. Dù sao mẹ chồng là người nội trợ mấy chục năm, chắc chắn sẽ biết cách tính toán. Hơn nữa tôi đi làm cả ngày, về muộn, cũng chẳng có thời gian lo chợ búa.
Vì thế, mỗi tháng tôi đều đưa mẹ chồng 15 triệu tiền ăn.
Mười lăm triệu cho bảy người.
Tôi từng nghĩ số tiền ấy tuy không phải quá dư dả nhưng cũng đủ để gia đình ăn uống tươm tất.
Nhưng chỉ sau một tuần sống chung, tôi bắt đầu thấy có gì đó… rất lạ.
Bữa cơm đầu tiên sau khi tôi đi làm về muộn, trên bàn chỉ có ba món.
Một đĩa rau muống luộc.
Một bát cà pháo dầm mắm.



Và một đĩa trứng rán.
Tôi ngồi xuống, nhìn quanh bàn ăn. Bảy người. Một đĩa trứng rán cắt làm tám miếng nhỏ.

Mẹ chồng gắp cho tôi một miếng rồi nói..

Mẹ chồng gắp cho tôi một miếng trứng mỏng tang rồi nói bằng giọng thản nhiên: “Ăn đi con, trứng gà ta sạch đấy. Ở phố ăn uống cầu kỳ làm gì cho béo thân, cứ rau dưa thanh đạm thế này mới sống thọ.”

Tôi gượng cười, gắp miếng trứng mà lòng nặng trĩu. Cả bữa cơm, tiếng đũa chạm vào bát sứ nghe khô khốc. Bà nội răng yếu, nhai cọng rau muống già cứ trệu trạo mãi không xong. Chồng tôi và chú em đang tuổi ăn tuổi lớn, lùa vội hai bát cơm với nước luộc rau rồi buông đũa đứng dậy. Tôi nhìn số tiền 15 triệu mình vừa đưa đầu tháng, rồi nhìn mâm cơm chưa đầy 20 ngàn đồng, thắc mắc nhưng chẳng dám ho he.

Đỉnh điểm là vào một ngày chủ nhật, mẹ chồng bảo: “Hôm nay đổi món, mẹ mua cánh gà về cải thiện.”

Tôi khấp khởi mừng thầm, nghĩ bụng chắc hôm nay sẽ có đĩa gà chiên mắm thơm lừng. Thế nhưng, lúc dọn mâm ra, tôi suýt đánh rơi chiếc bát trên tay. Giữa mâm cơm vẫn là đĩa rau lang luộc và bát cà muối trường kỳ, chỉ có thêm một chiếc đĩa nhỏ đựng đúng 3 cái cánh gà công nghiệp được chặt nhỏ li ti, xào lẫn với rất nhiều hành tây và gừng.

Mẹ chồng vừa chia phần vừa dặn: “Cánh gà này to lắm, mẹ chia làm hai bữa. Trưa nay ăn một nửa, chiều hâm lại ăn nốt. Nhà mình đông người, phải biết nhường nhịn nhau, mỗi người một miếng là đủ vị rồi.”

Tôi nhìn 7 con người xoay quanh 3 cái cánh gà chặt vụn mà thấy chua chát tận cổ họng. Em gái chồng mới học cấp 3, nhìn đĩa thịt thèm thuồng nhưng cũng chỉ dám gắp miếng hành tây rồi thôi. Trong khi đó, tối nào tôi cũng thấy mẹ chồng lén vào phòng riêng, mở ngăn kéo tủ lấy ra mấy hộp thực phẩm chức năng đắt tiền và những gói sâm nhung quý hiếm mà bà tự mua riêng cho mình.

Sự chịu đựng của tôi chạm giới hạn khi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của bà với người họ hàng ở quê: “Ôi giời, chúng nó đưa được mấy đồng bạc mà cứ làm như to lắm. Tôi phải bóp mồm bóp miệng mới để ra được khoản tiết kiệm cho thằng út sau này lấy vợ đấy chứ. Ăn cho lắm thì cũng vào toilet hết, cứ rau cà cho nó lành bụng!”

Hóa ra, 15 triệu tiền ăn của tôi không hề biến thành thịt cá trên mâm, mà nó biến thành cuốn sổ tiết kiệm mang tên em trai chồng và những lọ thuốc bổ thượng hạng của riêng bà.

Tối hôm đó, thay vì đưa xấp tiền 15 triệu như mọi khi, tôi chỉ đưa cho mẹ chồng đúng 3 triệu. Bà trợn mắt, đánh rơi cả miếng trầu đang têm: “Thế này là thế nào? Tiền đâu mà ít thế này thì ăn uống kiểu gì?”

Tôi nhẹ nhàng đặt túi hoa quả mua sẵn lên bàn, mỉm cười đáp: “Con tính rồi mẹ ạ. Một tháng qua con quan sát mẹ đi chợ rất khéo, 3 cái cánh gà ăn 2 bữa, rau cà thì rẻ. Con tính chi li thì tiền ăn nhà mình mỗi tháng hết chưa đến 3 triệu đâu. 12 triệu còn lại, con xin phép giữ để đóng tiền học phí tiếng Anh cho em gái và mua thêm sữa, tổ yến cho bà nội tẩm bổ. Bà già rồi, không thể cứ ăn rau luộc mãi được mẹ ạ.”

Sắc mặt mẹ chồng chuyển từ đỏ sang tím, rồi tái mét. Chồng tôi ngồi cạnh, lần đầu tiên anh không im lặng mà lên tiếng: “Vợ con nói đúng đấy mẹ, dạo này con đi làm mà cứ thấy bủn rủn chân tay vì thiếu chất. Từ mai cứ để nhà con đi chợ phụ mẹ cho thay đổi không khí.”

Mâm cơm ngày hôm sau vẫn có rau, nhưng đã có thêm đĩa thịt kho tàu đầy đặn và bát canh sườn nấu chua. Tôi hiểu rằng, sự nhẫn nhịn không bao giờ mang lại công bằng, chỉ có sự cứng rắn và lẽ phải mới có thể thay đổi được những “quy tắc” khắc nghiệt phía sau cánh cửa hào nhoáng của một gia đình.