Tôi mua chiếc xe máy 35 triệu để đi lại, sau này đổi sang ô tô tôi định đem về cho mẹ đ/ẻ đi thì chồng không cho, anh nói “em chỉ mau mau tha lôi về nhà đ/ẻ thôi à…”

Tôi mua chiếc xe máy 35 triệu để đi lại, sau này đổi sang ô tô tôi định đem về cho mẹ đ/ẻ đi thì chồng không cho, anh nói “em chỉ mau mau tha lôi về nhà đ/ẻ thôi à…”👇



Lúc mới cưới, tôi dành dụm tiền tiết kiệm của mình, mua một chiếc xe máy trị giá 35 triệu. Đó là phương tiện tôi dùng để đi làm, đi chợ, đi bất cứ đâu. Chồng tôi không góp một đồng, nhưng cũng vui vẻ đi cùng hôm tôi nhận xe mới.

Vài năm sau, hai vợ chồng mua ô tô. Chiếc xe máy vì thế được để không ở góc nhà, phủ bụi. Mẹ tôi ở quê vẫn đang đi chiếc xe cà tàng, mỗi lần mưa là ch/ế/t m/á/y giữa đường. Tôi nghĩ để xe ở đây lãng phí, nên bảo chồng:

– Em định đem xe về cho mẹ đi lại cho tiện.

Anh lập tức cau mày:

– Không được. Để cho chú út đi học, chú chưa có xe.

Tôi sững lại:

– Nhưng xe đó là tiền em bỏ ra mua mà, không phải của chung.

– Đã là vợ chồng thì của em cũng là của anh. Chú út anh đi học cần hơn.

Tôi cười nhạt. Cái “của em là của anh” chỉ được anh nhắc đến khi bên nội cần. Còn khi bên ngoại gặp khó, anh luôn viện đủ lý do để thoái thác.

– Anh muốn giữ xe cho chú, sao lúc mua không bỏ tiền mua một cái mới?

Từ hôm đó, tôi mới thấy rõ, đôi khi không phải đàn bà ích kỷ, mà vì họ đã nhường nhịn quá nhiều, để rồi bị coi cái gì cũng “của chồng trước, của vợ sau”.

Một tháng sau, chú út gọi điện cho chồng, giọng h/ốt ho/ảng:
– Anh ơi, em bị t/ai nạ/n….

– Anh ơi, em bị t/ai nạ/n rồi… xe trượt ngã, em đang ở bệnh viện!

Chồng tôi hốt hoảng đứng bật dậy.

Hai vợ chồng vội vàng chạy đến bệnh viện huyện. Chú út nằm trên giường, chân bó bột, trầy xước khắp người. May mắn là chỉ gãy xương nhẹ, không nguy hiểm tính mạng.

Nhưng khi bác sĩ đưa giấy tờ ra, tôi bỗng nhìn thấy cái tên chiếc xe ghi trong biên bản tai nạn.

Biển số… chính là chiếc xe máy của tôi.

Chú út cúi đầu lí nhí:

– Em xin lỗi anh chị… em chạy nhanh quá, trời mưa đường trơn…

Chồng tôi thở dài, quay sang tôi:

– Thôi, người không sao là may rồi.

Tôi không nói gì. Trong lòng vừa xót, vừa nghẹn.

Ra khỏi phòng bệnh, tôi hỏi nhỏ:

– Anh đưa xe cho chú từ bao giờ?

Anh tránh ánh mắt tôi:

– Tuần trước… anh nghĩ để không thì phí.

Tôi cười nhạt.

Vậy là chiếc xe “của chung” đó, cuối cùng vẫn được đưa cho em trai anh, dù tôi đã nói rõ là muốn mang về cho mẹ.

Tôi không trách chú út. Cậu ấy còn trẻ, đi học xa cần phương tiện.

Nhưng tôi chợt nhận ra một điều khiến lòng mình lạnh đi.

Trong mắt chồng tôi, bên nội luôn là “việc cần”, còn bên ngoại chỉ là “chuyện phụ”.

Một tuần sau, khi chú út xuất viện, chồng tôi mang chiếc xe máy đã móp méo về nhà.

Anh nhìn nó một lúc rồi nói:

– Chắc phải sửa tốn mấy triệu.

Tôi bình thản đáp:

– Thôi khỏi sửa.

Anh ngạc nhiên:

– Sao lại không sửa?

Tôi lấy chìa khóa ô tô đặt lên bàn:

– Cuối tuần này em về quê. Em sẽ mua cho mẹ một chiếc xe mới.

Anh nhíu mày:

– Sao phải mua mới? Sửa cái này cho mẹ đi là được.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nhẹ nhưng rất rõ:

– Vì cái xe này… không còn là của em nữa.

Anh im lặng.

Tôi nói tiếp:

– Lúc em muốn đưa nó cho mẹ, anh nói “của em cũng là của anh”.
– Nhưng khi anh tự ý đưa cho chú út, anh lại không hỏi em một câu.

Căn phòng im phăng phắc.

Tôi không khóc, cũng không giận dữ.

Chỉ là trong lòng tôi hiểu ra một chuyện.

Tiền bạc hay chiếc xe không quan trọng.

Quan trọng là trong một cuộc hôn nhân, nếu sự tôn trọng chỉ dành cho một phía… thì người còn lại sớm muộn cũng sẽ cảm thấy mình không có vị trí trong chính ngôi nhà của mình.

Chiều hôm đó, tôi lái xe ra khỏi nhà.

Không phải để giận dỗi.

Chỉ là lần đầu tiên sau nhiều năm làm vợ, tôi nhận ra:

Có những thứ mình phải tự lo cho cha mẹ mình.

Vì không phải người chồng nào cũng hiểu rằng:

bên ngoại… cũng là gia đình.

.