Tôi mua chiếc xe máy 35 triệu để đi lại, sau này đổi sang ô tô tôi định đem về cho mẹ đ/ẻ đi thì chồng không cho, anh nói “em chỉ mau mau tha lôi về nhà đ/ẻ thôi à…”
Tôi mua chiếc xe máy 35 triệu để đi lại, sau này đổi sang ô tô tôi định đem về cho mẹ đ/ẻ đi thì chồng không cho, anh nói “em chỉ mau mau tha lôi về nhà đ/ẻ thôi à…”![]()
Lúc mới cưới, tôi dành dụm tiền tiết kiệm của mình, mua một chiếc xe máy trị giá 35 triệu. Đó là phương tiện tôi dùng để đi làm, đi chợ, đi bất cứ đâu. Chồng tôi không góp một đồng, nhưng cũng vui vẻ đi cùng hôm tôi nhận xe mới.
Vài năm sau, hai vợ chồng mua ô tô. Chiếc xe máy vì thế được để không ở góc nhà, phủ bụi. Mẹ tôi ở quê vẫn đang đi chiếc xe cà tàng, mỗi lần mưa là ch/ế/t m/á/y giữa đường. Tôi nghĩ để xe ở đây lãng phí, nên bảo chồng:
– Em định đem xe về cho mẹ đi lại cho tiện.

Anh lập tức cau mày:
– Không được. Để cho chú út đi học, chú chưa có xe.
Tôi sững lại:
– Nhưng xe đó là tiền em bỏ ra mua mà, không phải của chung.
– Đã là vợ chồng thì của em cũng là của anh. Chú út anh đi học cần hơn.
Tôi cười nhạt. Cái “của em là của anh” chỉ được anh nhắc đến khi bên nội cần. Còn khi bên ngoại gặp khó, anh luôn viện đủ lý do để thoái thác.
– Anh muốn giữ xe cho chú, sao lúc mua không bỏ tiền mua một cái mới?
Từ hôm đó, tôi mới thấy rõ, đôi khi không phải đàn bà ích kỷ, mà vì họ đã nhường nhịn quá nhiều, để rồi bị coi cái gì cũng “của chồng trước, của vợ sau”.
Một tháng sau, chú út gọi điện cho chồng, giọng h/ốt ho/ảng:
– Anh ơi, em bị t/ai nạ/n….
.