Tôi bảo vợ rút 500 triệu của vợ trước cưới để mang về quê xây nhà cho ông bà nội vậy mà cô ấy kiên quyết không chịu. Tôi nổi đ//iên gọi ngay bố vợ đến đón con gái về d/ạy lại, sống thế này tôi ly hôn cho biết mặt…
Tôi bảo vợ rút 500 triệu của vợ trước cưới để mang về quê xây nhà cho ông bà nội vậy mà cô ấy kiên quyết không chịu. Tôi nổi đ//iên gọi ngay bố vợ đến đón con gái về d/ạy lại, sống thế này tôi ly hôn cho biết mặt…
Trưa hôm ấy, trời oi bức. Tiếng ve râm ran ngoài ban công hòa lẫn tiếng đôi vợ chồng trẻ c//ãi nhau trong căn hộ thuê vỏn vẹn 25 mét vuông.
– Em rút tiền tiết kiệm ra đi, năm trăm triệu thôi. Anh mang về quê sửa lại căn nhà cho ông bà nội. Mái dột, tường nứt hết rồi.
– Tiền đó là của em, để dành từ trước khi cưới. Em không đồng ý.
Câu nói dứt khoát của vợ khiến m//áu trong người Huy sôi lên:
– Cô nói lại xem? Tiền trong nhà này mà cô dám nói “của em”?
– Phải, của em. Vì đó là tiền em tự làm ra, không phải tiền anh.
– Cô h//ỗn vừa thôi! Vợ chồng sống với nhau phải là tiền chung chứ.
Từ ngày cưới nhau làm gì có tiền chung đâu. Tiền cưới anh cũng đưa hết cho mẹ anh. Hàng tháng anh chỉ đưa em 2 triệu còn lại lương bao nhiêu anh cũng đưa mẹ nuôi em anh ăn học hết thì lấy đâu ra tiền tiết kiệm để làm tiền chung.
Huy đ//ập bàn, giọng g//ằn từng chữ. C/ơn gi//ận làm mờ hết lý trí. Trong đầu anh chỉ nghĩ đến cha mẹ già ở quê đang sống trong căn nhà cũ nát, mưa dột gió lùa, còn mình thì bị vợ khước từ ngay cả việc “báo hiếu”.
– Cô kh/ốn n/ạn đến thế là cùng… Cô có đưa tiền cho tôi không…
– EM không đưa. Nhà anh có tới 5 anh chị em, tại sao cái gì cũng là anh đứng ra vậy? Em không chấp nhận được.
– Cô i//m m//ồm…
Huy không thể chịu đựng thêm được nữa, anh rút điện thoại, bấm số bố vợ:
– Bố qua ngay đón con gái bố về dạy lại đi, không thì con ly hôn đấy…

Huy tắt máy ngay sau câu nói đó, như thể chính mình vừa thắng một trận. Nhưng phòng trọ nhỏ chỉ còn lại tiếng quạt quay và hơi thở gấp gáp của Mai, mắt đỏ hoe nhưng đứng vững.
Mười lăm phút sau, bố cô đến.
Ông đi xe máy, áo còn dính cát bụi, không kịp thay đồ. Ông nhìn con gái, rồi nhìn Huy – người con rể mà ông từng nghĩ là tử tế.
– Có chuyện gì mà đến mức phải gọi tôi sang “dạy lại con gái”? – giọng ông trầm, lạnh.
Huy cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng hơi men và cơn tức vẫn chưa hạ:
– Bố xem con gái bố sống thế nào. Tiền trong nhà mà cũng giấu, khư khư giữ lấy, không chịu đưa cho chồng đem về xây nhà cho cha mẹ. Con không chịu được cái kiểu ích kỷ đó!
Mai đứng lặng, nhưng bố cô lại bước lên một bước:
– Tiền trong nhà? Nhà nào? Hai đứa sống thuê, tiền cưới nó tự lo phần lớn. Ngay cả chiếc tủ lạnh kia cũng là nó mua. Anh đưa con tôi được bao nhiêu rồi đòi chia?
Huy cứng họng.
Bố Mai nói tiếp, từng chữ sắc như dao:
– Cái “báo hiếu” anh nói, tôi không phản đối. Nhưng báo hiếu cũng phải là TỰ anh làm. Đừng lấy tiền người khác để làm nghĩa vụ của mình rồi đòi tôn trọng.
Huy đỏ bừng mặt:
– Tôi là chồng, tiền vợ là tiền chung!
– Sai. – bố Mai nói chậm rãi. – Tiền trước hôn nhân là tài sản riêng, pháp luật quy định rõ. Còn nếu muốn có tiền chung… thì anh phải góp. Anh đã góp chưa?
Không khí im phăng phắc.
Mai lúc này run rẩy nhưng ánh mắt đã có tia sáng. Cô không còn thấy xấu hổ hay sợ hãi nữa.
Bố cô đặt tay lên vai con gái:
– Con về với bố. Không phải để bố dạy con. Mà để con khỏi phải sống trong nơi mà lòng tốt bị biến thành nghĩa vụ, yêu thương bị biến thành khoản nợ.
Ông quay sang Huy, lần cuối nói:
– Con gái tôi không nợ anh một xu nào. Còn anh… nên tự xem mình đã xứng là chồng chưa trước khi đòi người khác phải hy sinh.
Nói xong, bố con Mai thu xếp vài thứ rồi bước ra cửa. Huy đứng như trời trồng, tay run bần bật. Cánh cửa khép lại – nhẹ thôi, nhưng như đóng sập cả thế giới của anh.
Một giờ sau, Huy nhắn tin:
“Em về đi, anh xin lỗi…”
Mai chỉ nhìn tin, rồi tắt điện thoại.
Cô hiểu, ly hôn không phải điều đáng sợ nhất.
Điều đáng sợ nhất… là tiếp tục sống bên một người cho rằng yêu thương là bổn phận của người khác, còn mình thì chỉ biết đòi hỏi và giận dữ.
Và lần này, cô chọn bảo vệ chính mình.