Con gái vào Nam lấy chồng suốt 19 năm không về, bố mẹ lẳng lặng tới thăm, nào ngờ khi mở cửa, họ bật kh/óc trong s/ợ h/ãi…

Con gái vào Nam lấy chồng suốt 19 năm không về, bố mẹ lẳng lặng tới thăm, nào ngờ khi mở cửa, họ bật kh/óc trong s/ợ h/ãi…

Trong ngôi làng nhỏ ở miền Bắc, người ta vẫn quen thấy vợ chồng ông Thịnh ngồi trước hiên nhà, đôi mắt dõi về con đường quốc lộ nơi chuyến xe khách vào Nam chạy ngang. Đứa con gái út của họ – Thu – đã đi lấy chồng suốt mười chín năm, chưa một lần trở lại.

Ban đầu, Thu còn gọi điện, gửi thư. Nhưng dần dần, những tin tức thưa thớt rồi bi/ến m/ất. Bà Hòa – mẹ Thu – nhiều lần ngồi trước hiên mà rơm rớm nước mắt:
– Không biết giờ nó sống sao… Có khi nào nó đã quên mất quê hương này rồi không ông?

Ông Thịnh nén tiếng thở dài, lòng cũng qu/ặn thắ/t nhưng không nỡ trá/ch con.

Đến một ngày, ông quyết định:
– Bà à, mình phải vào Nam tìm con. Dù thế nào cũng phải thấy tận mắt.

Sau mấy ngày đêm ron/g ru/ổi trên chuyến xe xuyên Việt, cuối cùng ông bà cũng tìm được địa chỉ. Ngôi nhà nhỏ nép mình trong con hẻm yên tĩnh, cửa gỗ cũ kỹ, vách tường loang lổ.



Tim bà Hòa đập thình thịch khi gõ cửa. Một lát sau, cánh cửa hé mở, và Thu xuất hiện. Nhưng hình ảnh trước mắt khiến ông bà ch/ết l/ặng…

…Thu gầy rộc đi, đôi mắt trũng sâu, gò má hóp lại. Trên cổ tay cô hằn những vết bầm cũ chưa kịp tan, dưới tay áo còn lộ ra vệt sẹo dài. Vừa nhìn thấy bố mẹ, Thu sững người, rồi vội vã kéo tay áo xuống, cố nở một nụ cười gượng gạo.

“Bố… mẹ… sao hai người lại vào đây?”
Giọng cô run run, không phải vì mừng, mà vì hoảng sợ.

Từ phía sau, một người đàn ông bước ra. Chồng Thu. Ánh mắt ông ta lạnh lẽo, quét qua hai người già đứng trước cửa như thể họ là kẻ không được chào đón.
“Có chuyện gì?” – ông ta hỏi cộc lốc.

Bà Hòa nghẹn ngào:
“Chúng tôi… chỉ muốn thăm con. Lâu quá rồi nó không về.”

Người đàn ông khịt mũi:
“Nhà chật, không có chỗ tiếp khách. Hai người về đi.”

Thu cúi đầu, bàn tay siết chặt vạt áo. Ông Thịnh bỗng nhìn thấy trên sàn nhà có chiếc bát sứ mẻ, còn dính cơm nguội. Căn phòng phía trong tối om, mùi ẩm mốc nồng lên. Ông chợt hiểu vì sao mười chín năm con gái mình không về.

Đúng lúc cánh cửa định khép lại, bà Hòa bất ngờ nắm lấy tay Thu.
“Con ơi… nếu con khổ, về với bố mẹ. Nhà mình nghèo nhưng không để con phải sống thế này.”

Thu bật khóc. Tiếng khóc bị dồn nén suốt gần hai mươi năm vỡ òa.
“Con… con không dám về… Anh ta giữ hết giấy tờ của con. Con đi đâu cũng bị theo dõi… Con sợ bố mẹ vào đây sẽ gặp chuyện…”

Người chồng cau mặt, bước tới định kéo Thu vào trong. Nhưng ông Thịnh đã chắn ngang, giọng ông run run mà cứng rắn:
“Con bé là con tôi. Ông không có quyền đối xử với nó như tù nhân.”

Hàng xóm nghe ồn ào bắt đầu ló đầu ra xem. Có người thì thầm: “Lại đánh vợ à?” Câu nói ấy như giọt nước tràn ly. Người đàn ông tái mặt. Ông ta biết, nếu chuyện bị làm lớn, ông ta sẽ rắc rối.

Bà Hòa run rẩy móc trong túi ra chiếc khăn tay cũ, nhét vào tay con gái:
“Con về với bố mẹ. Không cần mang theo gì cả. Bố mẹ còn sống là còn chỗ cho con quay về.”

Thu nhìn căn nhà ẩm tối sau lưng, rồi nhìn hai mái đầu bạc phơ trước mặt. Lần đầu tiên sau mười chín năm, cô gật đầu.

Hôm đó, Thu rời khỏi con hẻm ấy chỉ với một túi quần áo cũ. Bố mẹ nắm tay cô suốt quãng đường ra bến xe, như sợ buông ra một lần nữa sẽ lại mất con thêm mười chín năm nữa.

Trên chuyến xe về Bắc, Thu tựa đầu vào vai mẹ, nước mắt ướt đẫm. Bà Hòa khẽ vuốt tóc con:
“Về nhà rồi, con ạ. Có khổ thế nào, cũng không khổ bằng ở một nơi không có yêu thương.”

Chiếc xe lăn bánh rời miền nắng gió. Sau lưng họ là những năm tháng u tối, phía trước là con đường dài trở về — nơi có căn nhà cũ, có hiên nhà quen thuộc, và có hai người già chưa từng thôi chờ đợi con gái mình.