Thân làm phụ hồ nghèo kiết x:;ác, 20 tu;;ổi mò lên thành phố tôi chấp nhận lấy con g;ái ông chủ 45 t;;uổi nhưng “ế ch:ồng” vì n:;ặng tận 140kg, đ;êm tân hô;n vừa lật tấm chăn lên thì đã… ôi thôi “coi như b-ỏ”…
Thân làm phụ hồ nghèo kiết x:;ác, 20 tu;;ổi mò lên thành phố tôi chấp nhận lấy con g;ái ông chủ 45 t;;uổi nhưng “ế ch:ồng” vì n:;ặng tận 140kg, đ;êm tân hô;n vừa lật tấm chăn lên thì đã… ôi thôi “coi như b-ỏ”…
Tôi lên thành phố làm phụ hồ từ năm 18 tu-/ổi, nghèo, quê mùa, chẳng học hành gì. Hai năm ròng ăn cơm bụi, ngủ lán, mơ một ngày có chốn nương thân, thế mà “cơ hội đổi đời” lại đến theo cách chẳng ai ngờ:
Ông chủ thầu — giàu, quyền, khét tiếng khó tính — ngỏ lời… gả con gái cho tôi.
Chỉ có điều, con gái ông ấy 45 tuổi, chưa từng có mảnh tình vắt vai, thâ;/ n hìn-h khổng lồ 140kg, đi đâu cũng nghe tiếng người cười sau lưng. Tôi chết sững. Nhưng ông chủ nói rõ:
— Lấy con tao, mày sẽ có nhà, có xe, tao cho mày quản cả dãy trọ tao mới xây!
Tôi suy nghĩ đúng 1 đêm. Rồi gật đầu. Vì tôi biết đời mình… chẳng còn gì để mất.
Đám cưới làm âm thầm. Không ai từ bên tôi dự, trừ thằng bạn thân làm chung phụ hồ. Tối tân hôn, tôi run bần bật bước vào phòng ngủ, nhìn vợ mới — cô ấy cố cười, cố dịu dàng, nhưng ánh mắt thì đầy nỗi tủi thân.

Tôi rón rén lại gần, định làm một gã “chồng tử tế” dù không yêu thương gì. Vừa lật tấm chăn lên thì…
Tôi hét toáng: “Ơi trời ơi!” — vì dưới lớp chăn chính là…
Gemini đã nói
dưới lớp chăn chính là… một cô gái vô cùng xinh đẹp, mảnh mai, với làn da trắng ngần và mái tóc đen dài mượt mà. Tôi chết sững, dụi mắt mấy lần, tự hỏi liệu mình có đang nằm mơ không.
Cô ấy nhìn tôi, mỉm cười e thẹn: “Anh đừng sợ, em không phải là con gái ông chủ đâu. Em là em họ của cô ấy, từ quê lên chơi.”
Tôi ngơ ngác, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Vậy… vợ tôi đâu?”
Cô gái cười rinh rích: “Chị ấy đang ở phòng bên cạnh, ngủ với bố em rồi. Họ bảo đêm nay cho hai chúng mình riêng tư.”
Tôi nghe mà như sét đánh ngang tai. Té ra tất cả chỉ là một màn kịch! Ông chủ đã dựng lên câu chuyện gả con gái cho tôi để che đậy sự thật rằng con gái ông ấy đã có người yêu, nhưng anh ta lại không có tiền cưới. Ông ấy đã thuê cô gái này đóng giả con gái mình để lừa tôi, còn con gái ông ấy thì đang hạnh phúc bên người yêu thật sự của mình.
Tôi cảm thấy vừa phẫn nộ, vừa hụt hẫng. Tôi đã đánh đổi tất cả để lấy một người vợ mà tôi không hề yêu thương, chỉ vì hứa hẹn về một cuộc sống sung túc. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra rằng tất cả chỉ là một lời nói dối.
Tôi nhìn cô gái trước mặt, cảm thấy một nỗi xót xa vô bờ bến. Cô ấy cũng chỉ là một nạn nhân trong trò chơi của ông chủ. Tôi quyết định sẽ không để cô ấy phải chịu đựng thêm nữa.
“Em… em có muốn đi cùng anh không?” Tôi hỏi, giọng run run.
Cô gái nhìn tôi, đôi mắt sáng lên niềm hy vọng: “Anh… anh thật sự muốn dẫn em đi sao?”
Tôi gật đầu, lòng quyết tâm: “Ừ, chúng ta sẽ đi xa khỏi đây, bắt đầu một cuộc sống mới.”
Và thế là, chúng tôi cùng nhau rời khỏi căn nhà xa hoa nhưng lạnh lẽo đó. Chúng tôi đi đến một thành phố khác, cùng nhau xây dựng một cuộc sống hạnh phúc và bình yên.
Dù không có nhà cao cửa rộng, không có xe hơi sang trọng, nhưng chúng tôi có tình yêu và sự tôn trọng dành cho nhau. Và đó, đối với tôi, chính là “cơ hội đổi đời” thật sự.