7 năm Đi xuất khẩu lao động tháng nào cũng gửi tiền đầy đủ cho bố mẹ. Một hôm bố mẹ gọi điện khoe đã mua được mảnh đất đẹp gần trung tâm xã, giá cả hợp lý.

7 năm Đi xuất khẩu lao động tháng nào cũng gửi tiền đầy đủ cho bố mẹ. Một hôm bố mẹ gọi điện khoe đã mua được mảnh đất đẹp gần trung tâm xã, giá cả hợp lý. Tôi vui mừng vì ước mơ của mình đang dần thành hiện thực. Những năm tiếp theo, anh tiếp tục gửi tiền về để xây nhà. Sau 7 năm tôi quyết định về nước thì mọi chuyện cũng phát sinh từ đây, bố mẹ không chịu sang tên ngồi nhà, đến khi tôi mời luật sự mới biết sự thật….Tôi rời Vi/ệt Na/m năm 25 tuổi, mang theo một chiếc vali cũ và một niềm tin chắc nịch rằng: “Chỉ cần chịu khó, mình sẽ đổi đời.”

Hợp đồng xuất khẩu lao động ở Nhật kéo dài ba năm, sau đó tôi xin gia hạn thêm hai lần, tổng cộng là bảy năm. Tôi làm việc trong một nhà máy chế biến thực phẩm, ca ngày ca đêm, thường xuyên làm thêm 3-4 tiếng mỗi ngày để gom góp đủ gửi tiền về. Mỗi tháng tôi để lại đúng phần sinh hoạt cần thiết, còn lại đều chuyển về cho bố mẹ giữ hộ — cũng là để tích lũy mua đất, xây nhà, chuẩn bị cho cuộc sống sau này.

Năm thứ ba, mẹ gọi điện, giọng hồ hởi:

– Bố mẹ mua được mảnh đất rồi, gần trung tâm xã, giá tốt lắm. Mặt tiền rộng, sau này con về ở hoặc mở tiệm gì cũng được.

Tôi vui sướng đến mức bật khóc. Những năm tháng xa nhà bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng hơn. Tôi tưởng tượng về một mái nhà nhỏ, sân lát gạch đỏ, có vườn rau phía sau và một con chó nằm phơi nắng. Tôi bắt đầu gửi thêm tiền, đều đặn mỗi tháng, để bố mẹ khởi công xây nhà.

– Con cứ yên tâm làm việc đi, ở nhà bố mẹ lo hết. Nhà làm đàng hoàng, con về là có chỗ ổn định, không phải thuê trọ hay ở ké ai.

Tôi tin họ. Họ là bố mẹ tôi – người đã nuôi tôi khôn lớn, người từng cõng tôi qua suối những ngày lũ, người ăn cơm nguội nhường phần ngon cho tôi. Họ không thể lừa tôi được. Tôi chưa từng nghĩ đến việc yêu cầu giấy tờ, hay sang tên, hay bắt bố mẹ ký tá gì cả. Giữa bố mẹ và con cái mà còn cần hợp đồng thì đời này sống với ai nữa?

Những năm tiếp theo, tôi về quê đúng một lần – là khi bà nội mất. Nhưng tôi chỉ được ở lại đúng 5 ngày rồi lại phải quay lại Nhật ngay. Ngôi nhà lúc ấy vẫn chưa xong, bố nói đang làm móng và đợi tiền đợt tiếp theo để nâng tường.

Tôi gửi tiếp. Tổng cộng, sau 7 năm, tôi đã gửi về gần 3 tỷ đồng – đó là toàn bộ mồ hôi, nước mắt, tuổi trẻ, và sức lực của tôi.

Khi hợp đồng kết thúc, tôi quyết định không gia hạn nữa. Tôi muốn về quê, sống yên ổn. Đã đến lúc trở về với giấc mơ mình đã dựng lên.

Ngày tôi về nước, cả nhà tổ chức ăn uống rôm rả. Bà con lối xóm đến đông đủ, ai cũng bảo tôi giỏi, biết lo làm ăn. Tôi đứng trước ngôi nhà mới, lòng dâng lên niềm tự hào âm ấm. Đó là phần thưởng của bảy năm cày bừa.

Vài tuần sau, khi mọi thứ đã ổn định, tôi nhẹ nhàng đề cập đến chuyện giấy tờ.

– Con muốn làm thủ tục sang tên đất và nhà sang tên con, để sau này tiện đăng ký hộ khẩu, mở sổ, rồi còn xin việc ở xã.

Không khí bỗng trùng xuống. Mẹ liếc nhìn bố. Bố gật đầu chậm rãi rồi nói:

– Con cứ để tên bố mẹ cũng được. Nhà này là của chung. Con ở thì cứ ở, có ai đuổi đâu mà phải lo.
Tôi cười, nhẹ nhàng giải thích:

– Không phải con nghi ngờ bố mẹ. Nhưng sau này lỡ có chuyện gì, con cái có giấy tờ đàng hoàng thì cũng dễ lo liệu hơn. Với lại con muốn mở tiệm nhỏ ở mặt tiền, thì cần phải đứng tên để làm giấy phép kinh doanh.

Bố mẹ không trả lời ngay. Mấy hôm sau, mẹ nói:

– Đất đó… không đứng tên bố mẹ. Tên người khác.
Tôi sững người.

– Là sao ạ?…….

Mẹ nhìn xuống, tránh ánh mắt của tôi. Giọng bà run run:

– Lúc đầu bố mẹ định mua đất cho con thật, nhưng anh con làm ăn thua lỗ… nên bố mẹ tạm thời lấy tên anh để vay ngân hàng… rồi… rồi không lấy lại được nữa…

Tôi chết lặng. Tai ù đi, tim đập dồn dập.
– Tức là… mảnh đất, căn nhà này… đứng tên anh con?

Mẹ gật đầu, nước mắt lăn dài.
– Bố mẹ không muốn nói, sợ con buồn… Số tiền con gửi về, bố mẹ đều chuyển qua đó… để anh nó còn có chỗ làm ăn, ổn định cuộc sống…

Tôi bật cười, tiếng cười nghẹn đắng.
– Bảy năm, ba tỷ đồng, con làm lụng nơi xứ người, chỉ để “ổn định cuộc sống cho anh con” à?

Bố tôi nhìn xuống, không dám đối diện.
– Anh em thì cũng là ruột thịt… Con đi xa, ở nhà chỉ có nó lo cho bố mẹ, còn làm đám, làm giỗ, chăm nom nhà cửa…

Tôi siết chặt tay, giọng nghẹn:
– Vậy còn con? Con gửi tiền về đâu? Cho ai? Hay con chỉ là cái máy chuyển tiền trong nhà?

Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi cửa, nhìn ngôi nhà mình từng mơ – giờ hóa ra chẳng thuộc về mình.

Tối đó, tôi tìm đến luật sư. Mọi giấy tờ được lật ra.
Từng tờ chuyển khoản, từng dòng ghi chú “gửi bố mẹ giữ hộ để mua đất, xây nhà” đều có.
Luật sư nhìn tôi, nói chậm rãi:

– Toàn bộ giao dịch đều chuyển về tài khoản của anh trai cô. Không có chứng cứ nào chứng minh bố mẹ cô là người đứng ra mua hay xây nhà. Pháp lý mà nói, nhà này thuộc sở hữu hợp pháp của anh cô.

Tôi ngồi lặng. Mọi thứ tối sầm lại.
Hóa ra, bảy năm qua, tôi chỉ đang gửi tiền cho người khác xây giấc mơ của họ.

Tối hôm ấy, tôi về nhà, không cãi, không khóc. Tôi chỉ nhìn bố mẹ, khẽ nói:

– Bố mẹ cứ giữ lấy căn nhà đó, coi như con báo hiếu.
– Nhưng con đi lần này… sẽ không về nữa.

Tôi xách vali – chiếc vali cũ đã cùng tôi sang Nhật năm 25 tuổi.
Lần này, tôi mang nó đi, nhưng không còn mang theo niềm tin.

Ba năm sau, tôi mở một tiệm nhỏ ở thành phố khác, sống lặng lẽ, không liên lạc gì với gia đình.
Rồi một ngày, có người tìm đến — là anh trai tôi.

Anh nói, giọng khàn khàn:
– Bố mất rồi. Mẹ yếu lắm, ngày nào cũng nhắc mày… Căn nhà đó, mẹ đã bán, chuyển hết tiền sang tên mày… bảo là “để con nó có cái nương thân, mẹ có lỗi nhiều lắm…”

Tôi lặng người. Dòng nước mắt chảy ra, nóng hổi.
Giấc mơ năm nào tan nát, nhưng ít nhất… tôi biết mình đã từng yêu và được yêu – dù muộn màng, vụn vỡ.

“Có những thứ mất đi không phải vì người ta không thương mình, mà vì họ thương… không đúng cách.”