5 năm lấy chồng đều được cả nhà nội niềm nở cho về ngoại ăn Tết, đến năm thứ 6 tôi thấy ngại với bố mẹ chồng nên âm thầm mò về quê nội, vừa về đến nơi tôi gụ:;c ng:ã trước b::í mậ:;t tày đình, hóa ra bên trong nhà còn có cả…

5 năm làm dâu, chưa một lần tôi phải trách nhà chồng điều gì. Tết nào cũng thế, cơm cún-g ông bà xong là bố mẹ chồng tôi lại niềm nở giục hai vợ chồng về ngoại. “Bố mẹ không sao đâu, đi đi cho ông bà thông gia vui,” – bà nói, mắt nhìn tôi đầy chiều mến.
Tôi vẫn nhớ ơn điều ấy mãi.
Cho đến năm thứ 6…
Tôi nghĩ, chắc bố mẹ chồng già rồi, Tết nào cũng quạnh hiu, không có con cháu quây quần nên tủi thân. Vậy nên năm nay, tôi không nói gì cả. Lặng lẽ chuẩn bị mấy cân giò chả, bánh chưng với ít rượu quê, chờ chồng ngủ say là tôi bắt xe về quê chồng một mình, hy vọng sẽ làm bố mẹ bất ngờ và vui.
Nhưng không ngờ… chính tôi mới là người “bất ngờ”.
Vừa bước tới cổng, tôi đã thấy sân trước bày mâm cỗ lớn, rực rỡ đèn đóm. Mùi thơm của nem rán, giò nạc, gà luộc dậy khắp ngõ. Tôi đứng khựng lại, tim đập mạnh. Không lẽ bố mẹ tổ chức tiệc mừng gì mà không báo?
Tôi rón rén bước vào. Cửa khép hờ. Tôi đẩy nhẹ, lách vào trong. Và rồi tôi chế-t lặng.
Trong nhà, bên cạnh mâm cỗ đang dọn dở là một người phụ nữ lạ mặt, khoảng ngoài 30, tóc uốn xoăn, ăn mặc tươm tất, đeo cả kiềng vàng ở cổ.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đường phố
Bà nội chồng thì cười nói ríu rít:
– “Con cứ coi đây là nhà mình nha.”
Tôi bước thêm một bước, mẹ chồng quay ra, mặt đang cười bỗng đông cứng khi thấy tôi đứng ngay cửa.
– “Ơ… con… con về làm gì vậy?” – bà lắp bắp.
Tôi cười nhạt:
– “Dạ, con nhớ bố mẹ, định làm bất ngờ… ai ngờ chính con lại là người bất ngờ.”
Không ai lên tiếng. Người phụ nữ kia liếc tôi một cái rồi quay mặt đi, nhưng tôi thấy rõ đôi mắt chị ta đầy sự đắc thắng.
Thì ra bao năm nay… cái lý do bố mẹ chồng luôn giục tôi về ngoại ăn Tết, không phải vì thương tôi, mà là vì để dọn chỗ trống cho một người khác.
Có thể là hình ảnh về 3 người và đường phố

Cổ họng tôi nghẹn đắng, cảm giác như có cả một tảng băng vừa đổ ụp xuống lồng ngực. Tôi nhìn trân trân vào mẹ chồng, rồi nhìn sang người phụ nữ lạ mặt đang ngồi chễm chệ bên mâm cỗ, và cuối cùng là nhìn sang bà nội chồng với nụ cười hiền hậu đến ghê người.

“Đây… đây là ai ạ?” – Tôi hỏi, giọng khô khốc, mỗi chữ thốt ra đều nặng trịch.

Mẹ chồng tôi luống cuống, bà vội vàng đặt chiếc đĩa nem rán xuống bàn, tay nắm chặt lại:

  • “À… đây… đây là… là bạn của dì Lan, ở quê lên chơi thôi con ạ. Tết nhất, họ hàng xa cũng về thăm. Con về làm gì, sao không báo trước một tiếng?”

Lời nói của bà lắp bắp, tránh né, không hề nhìn thẳng vào mắt tôi. Người phụ nữ kia lại cười một tiếng khẩy, nhấp một ngụm trà nóng rồi thản nhiên đáp lời thay mẹ chồng tôi:

  • “Bạn gì mà bạn, tôi là… vợ cũ của anh Hùng.”

Cái tên “Hùng” – tên chồng tôi, như một tiếng sét đánh ngang tai. Tôi cảm thấy cả người lảo đảo, phải bám chặt vào khung cửa để không ngã khuỵu.

“Vợ cũ?” – Tôi lặp lại, cố gắng tiêu hóa cái thông tin kinh hoàng này.

Người phụ nữ lạ mặt đứng dậy, tiến lại gần tôi, ánh mắt thách thức và đầy mỉa mai:

  • “Đúng vậy. Tôi là Thảo, vợ đầu của anh Hùng. Chuyện là, ngày xưa chúng tôi ly hôn là vì anh ấy phải cưới cô. Giờ cô về ngoại rồi thì tôi mới dám về chứ. Tết nào tôi cũng về, nhưng phải chờ cô đi đã.

Mặt tôi tái mét. Mọi mảnh ghép trong đầu tôi vỡ vụn. Hóa ra, 5 năm nay, Tết nào chồng tôi cũng đón hai cái Tết. Một cái Tết “giả” là về ngoại với tôi, và một cái Tết “thật” là ở lại với gia đình, với vợ cũ.

Tôi quay sang mẹ chồng, nước mắt bắt đầu rơi xuống lã chã:

  • “Mẹ… điều này là sao ạ? Bố mẹ biết hết sao? Chồng con… chồng con vẫn qua lại với cô ấy?”

Bà nội chồng lúc này mới lên tiếng, giọng bà lạnh lùng, không còn chút ấm áp nào:

  • “Thôi dâu ạ. Thảo nó là người đẻ cho nhà này đứa cháu đích tôn. Dù có ly hôn rồi thì nó vẫn là người có công. Mấy năm trước không tiện để lộ, sợ con giận mà bỏ đi, nên đành phải giục con về ngoại cho Thảo nó về ăn Tết. Giờ con đã về, xem như con biết rồi. Tùy con quyết định thôi.”

Cùng lúc đó, từ trong buồng ngủ, một cậu bé khoảng 5 tuổi, khuôn mặt giống chồng tôi như đúc, dụi mắt bước ra. Thấy Thảo, nó reo lên:

  • “Mẹ Thảo! Mẹ về rồi à? Cháu Hưng nhớ mẹ quá!”

Cậu bé chạy lại ôm lấy Thảo. Tôi nhìn đứa trẻ, nhìn Thảo, nhìn mẹ chồng đang cúi gằm mặt, và nhìn bà nội chồng đang nở một nụ cười mãn nguyện.

Thì ra, cái bí mật tày đình không chỉ là sự xuất hiện của vợ cũ, mà còn là… một đứa cháu trai ruột thịt mà chồng tôi và cả gia đình đã che giấu tôi suốt 5 năm qua.

Tim tôi đau nhói, không còn là đau đớn nữa, mà là sự tê dại đến cùng cực. Tôi lùi lại, va phải chiếc bình hoa đặt ở góc nhà, tiếng xoảng vỡ tan tành như chính cuộc hôn nhân vừa được phơi bày của tôi.

Tôi đã gục ngã trước sự thật: chồng tôi chưa bao giờ cắt đứt với quá khứ. Anh ta đã biến tôi thành một “tấm bình phong” để hợp thức hóa cuộc sống của anh ta, trong khi vẫn duy trì một gia đình trọn vẹn khác vào mỗi dịp Tết.